Bên ngoài hành lang.
Bốn vị cao thủ sau khi nghe tin ở đây còn một con tà vật khác thì vô cùng căng thẳng, lập tức dẫn theo Lý Lai Phúc đi truy tìm tung tích của nó. Thế nhưng, chiếc máy dò trong tay một người lại chẳng có bất kỳ tín hiệu nào.
Không có tín hiệu chỉ có hai khả năng.
Một là con tà vật này quá giỏi ẩn nấp, đã có thể che giấu hoàn toàn khí tức của mình trước mặt con người.
Hai là nó đã bị giết chết.
Đương nhiên, khả năng bị người thường giết chết là không thể. Không phải bọn họ khoác lác, nhưng người bình thường thực sự quá yếu ớt trước sức mạnh của tà vật, cho dù có đột nhiên bộc phát sức mạnh bất ngờ cũng khó lòng là đối thủ của chúng. Vì vậy, cả bốn vị cao thủ đều ngầm nhất trí rằng con tà vật đã ẩn giấu khí tức của mình.
Việc này phiền toái ra phết.
Bọn họ vừa mới kiểm tra tình hình của loài tà vật này, chúng thuộc loại côn trùng biến dị, cực kỳ phức tạp. May mà phát hiện kịp thời, nếu không hậu quả khó lường.
Khác với những tà vật họ từng gặp, loài này có khả năng ký sinh.
Vô cùng đáng sợ.
Xem ra phải xin lệnh phong tỏa bệnh viện, điều tra cẩn thận toàn bộ khu vực trong và ngoài bệnh viện. Bất kể là trời sập đất lở hay có chuyện gì xảy ra, việc quan trọng nhất lúc này là phải tìm ra tung tích của con tà vật.
"Phòng bệnh này các vị phải cẩn thận một chút, vì bên trong có..."
Lý Lai Phúc cố gắng dặn dò trước. Ông hy vọng khi vào trong, bốn vị cao thủ này nên chú ý lời ăn tiếng nói. Mấy người nói chuyện với chúng tôi có thể nóng nảy, kiêu căng, phách lối thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không được làm vậy với hai người trong phòng.
Xin các vị hãy thành thật một chút, mềm mỏng một chút, nhẹ nhàng một chút.
Cửa được đẩy ra.
Một luồng sáng chói lòa từ trong phòng phụt ra, đâm thẳng vào mắt khiến cả đám phải nhắm tịt lại.
A!
Ánh sáng gì thế này?
Vãi chưởng!
Hóa ra đó chỉ là ảo giác. Cũng tại trên đường đi, Lý Lai Phúc đã tô vẽ quá nhiều về căn phòng này, khiến cả bốn người đều nâng cao cảnh giác, tự cho rằng mình sắp bước vào một nơi cực kỳ nguy hiểm. Vì thế, trong đầu họ bất giác tưởng tượng ra cảnh một luồng sáng kinh hoàng sẽ chiếu ra khi cánh cửa được mở.
Trên thực tế, đây chỉ là một phòng bệnh bình thường.
Chẳng có tia sáng nào cả!
Trong phòng, Trương Hồng Dân đang ôm con gái co rúm ở một góc, toàn thân run rẩy. Ông ta thật sự đã bị dọa cho sợ chết khiếp.
Ân nhân đúng là ân nhân, nhưng ân nhân cũng là bệnh nhân tâm thần.
Hai chuyện đó chẳng liên quan gì đến nhau.
Không thể đánh đồng được.
Đám người Lý Lai Phúc xông vào phòng, lập tức nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn. Bốn vị cao thủ của bộ môn đặc thù vừa thấy con tà vật đang nằm thẳng cẳng trên giường bệnh thì tức khắc cảnh giác cao độ. Nhưng rất nhanh sau đó, họ phát hiện ra sinh mệnh của con tà vật dường như không còn chút dao động nào.
Chết rồi?
Rốt cuộc là chết thế nào?
Bọn họ theo bản năng nhìn về phía hai cha con đang trốn ở góc tường. Chẳng lẽ là họ làm? Vô lý!
"Người đâu rồi?"
Lý Lai Phúc ngơ ngác hỏi. Hai bệnh nhân tâm thần đâu rồi, đừng nói là bị tà vật ăn thịt rồi nhé!
Nếu là thật thì toang, Hách Nhân mà biết chuyện chắc chắn sẽ đến mắng chết ông, thậm chí còn có thể kiện ông ra tòa.
"Phó viện trưởng, cuối cùng ngài cũng đến rồi."
Đối với Trương Hồng Dân, khoảng thời gian vừa rồi đúng là một cực hình. Ông ta đã tận mắt chứng kiến Lâm Phàm và ông Trương đè con quái vật kia lên giường, sau đó tiến hành đủ loại nghiên cứu tàn bạo.
"Họ bị ăn thịt rồi sao?" Lý Lai Phúc vội vàng hỏi.
Trương Hồng Dân lắc đầu: "Phó viện trưởng, không có ai bị ăn thịt cả. Chuyện là thế này, lúc đó con quái vật kia đến trước cửa phòng bệnh chúng tôi, hình như đang tìm ai đó. Nó không tìm được nên nói nhầm phòng rồi định bỏ đi, ai ngờ ân nhân lại lôi nó vào trong."
"Sau đó, ông Trương dùng thứ gì đó mà tôi không thấy rõ, cứ nhè đỉnh đầu nó mà đâm xuống. Ngài không biết đâu, suốt quá trình đó con quái vật gào thét thảm thiết lắm."
Bốn vị cao thủ cẩn thận kiểm tra hiện trường.
"Không sai, đây chính là tà vật cấp ba mà chúng ta đang tìm, chắc chắn là bị người ta giết chết rồi."
"Tạm thời chưa rõ nguyên nhân tử vong, không tìm thấy vết thương chí mạng."
"Gọi điện cho người tới chở cái xác về đi, kiểm tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
Vị cao thủ tốt nghiệp từ học viện Phật gia xoa xoa cái đầu trọc của mình, đi đến trước mặt Lý Lai Phúc, cười đùa: "Cú gậy ban nãy của các người đập vào đầu tôi, tuy bây giờ chưa thấy có vấn đề gì, nhưng rất có thể não đã bị chấn động. Nếu tôi mà có mệnh hệ gì, bệnh viện các người phải chịu trách nhiệm đấy nhé."
Lý Lai Phúc làm gì còn tâm trí để ý đến gã, ông chẳng buồn đáp lời, chỉ lo hỏi Trương Hồng Dân.
"Vậy hai người họ đi đâu rồi?"
Trương Hồng Dân căng thẳng đáp: "Tôi không rõ, chỉ nghe họ lẩm bẩm gì đó như là ‘tôi hại chết nó rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm cùng ông’. Ân nhân còn rủ ông Trương bỏ trốn, ông Trương đồng ý nên cả hai chạy mất rồi."
Lý Lai Phúc bất lực vỗ trán, chuyện này phức tạp rồi.
Không ngờ hai bệnh nhân tâm thần lại nhân lúc bệnh viện đại loạn mà trốn đi.
Lỡ như ra ngoài gây họa thì...
Phiền toái to rồi đây.