Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 94: CHƯƠNG 94: PHÁT HIỆN RA MỘT VỤ BẮT CÓC TRẺ EM

Không ngờ hai bệnh nhân tâm thần lại thừa dịp bệnh viện đại loạn mà rời đi.

Lỡ như ra ngoài gây họa...

Thế thì phiền phức to rồi.

Lý Lai Phúc tạm thời không dám báo cho Hách Nhân, ông sợ đối phương sẽ thật sự tới đây mắng chết mình, trước tiên cứ nghĩ cách tìm một già một trẻ kia về đã.

Lý Lai Phúc khách sáo với bốn vị cao thủ: "Các vị vất vả rồi, chuyện kế tiếp liền giao cho các vị, tôi không quản được nhiều như vậy, tôi còn có việc, không tiện tiếp chuyện, hẹn gặp lại."

Nói xong, ông lập tức quay sang gọi Hoàng Quan đi tập hợp bảo an, chia người nhanh chóng đi tìm hai bệnh nhân tâm thần kia.

Gã đàn ông đầu trọc thấy viện phó Lý đi khuất thì không khỏi sờ sờ quả đầu, chỉ vào bóng lưng ông ta rồi nói: "Người này thật sự không lịch sự chút nào."

...

Trên đường phố.

Ông lão họ Trương rụt rè đi trên đường, vừa đi vừa sợ sệt, căng thẳng nhìn trước ngó sau đám người qua lại. Cả người ông ta gần như co rúm lại sau lưng Lâm Phàm.

"Đừng sợ."

Lâm Phàm vỗ vỗ vai lão Trương.

"Có tôi ở đây, không ai bắt nạt được ông đâu."

Lão Trương rụt cổ lại, ôm khư khư hộp kim châm vào lòng, cẩn thận dè chừng nhìn những người đi ngang qua, dường như lo sợ sẽ có kẻ xấu nào đó bất thình lình nhảy ra cướp mất hộp kim châm yêu quý của ông.

Rất nhiều năm rồi, ông chưa từng rời khỏi bệnh viện tâm thần hay bệnh viện đa khoa, lần hiếm hoi ra ngoài chính là lần trước đi theo Lâm Phàm tới nhà người phụ nữ bán hoa kia ăn canh thịt rắn.

Vì vậy, thế giới bên ngoài quả thật vô cùng xa lạ với lão Trương, nhìn đâu ông cũng thấy lạ lẫm, lúc nào cũng e sợ có kẻ xấu nhảy ra cướp đồ của mình.

Thấy lão Trương lo lắng quá, Lâm Phàm dừng lại gãi gãi đầu, một lúc sau mới nghĩ ra điều gì đó bèn vui vẻ nói: "Để tôi dẫn ông đến một nơi."

Lão Trương dè dặt nắm lấy góc áo Lâm Phàm, cúi gằm mặt, không dám tùy tiện nhìn quanh, còn Lâm Phàm thì lại thoải mái nghểnh đầu, mặt mày tươi rói.

Một già một trẻ với điệu bộ kỳ quặc, lại thêm bộ trang phục bệnh nhân đặc thù đang mặc trên người, hiển nhiên thu hút sự chú ý của người qua đường.

Trên mặt Lâm Phàm vẫn luôn treo nụ cười tươi tắn, hắn chân thành nhìn về phía mỗi một người qua đường, ai nhìn hắn thì hắn sẽ nhìn lại người đó, còn tặng kèm một nụ cười mà hắn cho là cực kỳ thân thiện.

Hàm răng quả thật rất trắng, nụ cười cũng khá là rạng rỡ.

Nhưng lại khiến người qua đường không rét mà run.

Có người tinh mắt trông thấy tấm thẻ bài hai người đeo trước ngực thì không khỏi toàn thân run lên, hóa ra một già một trẻ kỳ quặc này là bệnh nhân trốn ra từ bệnh viện tâm thần, người đi đường sợ hết hồn, vội vàng co giò chạy mất.

Lâm Phàm muốn đưa lão Trương đến một nơi không có ai.

Sau một hồi lượn lờ ngoài phố.

Bên dưới một cây cầu lớn bắc qua sông.

Lâm Phàm và lão Trương ngồi trên bãi cỏ, lẳng lặng nhìn dòng nước chảy cuồn cuộn trước mắt, không ai nói gì.

Lão Trương đã bình tĩnh lại, không còn bất an lo lắng như ban nãy nữa.

"Nơi này thật yên tĩnh."

"Đúng vậy."

Hai người nhìn nhau, sau đó lại cười hì hì, đây là lần đầu tiên họ tự mình đi xa đến vậy, lúc còn ở bệnh viện tâm thần Thanh Sơn, họ chưa bao giờ được tự ý ra ngoài, lúc nào cũng có người xấu kè kè canh chừng.

Vả lại, họ cũng chẳng ham hố ra ngoài cho lắm.

Cảm giác thoải mái như ở nhà vẫn là tuyệt nhất.

Nơi đây rất yên tĩnh, bên tai truyền đến tiếng nước chảy rì rào, còn có tiếng còi tàu thi thoảng vang lên, tất cả đều khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu.

Lâm Phàm và lão Trương cùng nhau nằm trên bãi cỏ, ngước mắt nhìn mặt trời xa xa, ánh nắng ấm áp chiếu lên người khiến họ cảm thấy rất an tâm.

"Tay nghề châm cứu của tôi vô dụng lắm phải không?" Lão Trương rầu rĩ hỏi.

"Hữu dụng mà." Lâm Phàm trả lời.

"Nhưng tại sao tôi châm cứu cho người ta toàn thất bại? Thậm chí còn hại chết một người, bây giờ tôi thấy khó chịu lắm, tôi muốn khóc, tôi thật lòng muốn giúp hắn mà."

Lão Trương sụt sịt mũi, hốc mắt đỏ hoe, trong lòng thật sự đang tự trách dữ dội. Người kia tuy trông xấu thật, nhưng cứ thế chết ngay trước mặt khiến ông bị đả kích ghê gớm.

Lâm Phàm an ủi bạn mình: "Ông từng thành công rồi còn gì, tôi chính là ví dụ rõ ràng nhất đây, yên tâm, tôi tin tưởng tay nghề châm cứu của ông hữu dụng."

Lão Trương được bạn tốt an ủi thì tâm trạng khá hơn một chút: "Ừm, tôi cũng tin tưởng cậu có thể tu luyện, những người khác đều không tin, nhưng tôi thì tin cậu."

"Cho nên chỉ cần chúng ta biết mình tốt là được rồi, không cần để ý tới ánh mắt của người khác, bọn họ không giống chúng ta." Lâm Phàm nói, nhẹ nhàng chỉ vào đầu mình, ý tứ rất rõ ràng.

Lão Trương gật đầu nghiêm túc: "Đúng thế, rất có thể là chỗ này của họ có vấn đề."

"Tôi buồn ngủ, tôi muốn ngủ."

"Tôi cũng muốn."

Thời gian dần trôi.

Hai người nhắm mắt lại, yên tĩnh nằm trên bãi cỏ, họ rất thích khung cảnh nơi này, tất cả đều rất tuyệt.

Không biết qua bao lâu.

Bỗng dưng có tiếng ồn ào truyền đến.

"Đại ca, thằng nhóc này moi được nhiều tiền vậy thật à?"

"Mày nói thừa, mày biết bố nó là ai không? Là người giàu nhất cái thành phố Diên Hải này, mà ông ta chỉ có độc một mụn con trai thôi. Mày biết đây là cái vận gì không? Đây là vận may trời cho trăm năm có một đấy, cũng không uổng công anh em mình rình ở ngoài nhà vệ sinh suốt ba ngày, cuối cùng cũng tóm được thằng oắt con này."

"Đại ca, vậy chúng ta nên đòi bao nhiêu tiền chuộc?"

"Cứ đòi vài trăm triệu đi."

"Hả... Nhiều thế á?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!