Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 96: CHƯƠNG 96: GIÚP TRƯƠNG LÃO ĐẦU BÁO THÙ!

Lâm Phàm chậm rãi tháo dây cho cậu nhóc, còn Trương lão đầu thì nhẹ nhàng xé toạc miếng băng keo trên miệng nó.

"A, đau!"

Băng keo bị hai tên bắt cóc dán rất chặt, lúc Trương lão đầu lột ra không khỏi làm làn da non nớt của cậu bé bị xước nhẹ, nó vừa xoa khóe miệng vừa xuýt xoa kêu đau.

Cậu nhóc này chỉ mới khoảng bảy tám tuổi, trên người mặc bộ đồng phục học sinh màu đen trông rất bảnh, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, có lẽ còn vuốt chút keo nên bóng loáng.

Nhìn qua là biết con nhà có điều kiện.

"Cảm ơn hai người đã cứu cháu, cháu tên là Tiền Tiểu Bảo, nhà cháu rất nhiều tiền, cũng rất trượng nghĩa, cháu nhất định sẽ bảo bố mẹ báo đáp hai người."

Tiền Tiểu Bảo trải qua vụ bắt cóc mà lại thấy rất kích thích, chẳng sợ sệt chút nào.

Lâu lắm rồi nó mới được ra ngoài mà không có vệ sĩ kè kè bên cạnh, cảm giác này thật khiến nó thấy khoan khoái.

Bình thường đi đâu cũng có một đám vệ sĩ bám theo, ngay cả cổng trường cũng bị vệ sĩ chiếm đóng.

Nó vẫn còn nhỏ, cảm thấy như vậy rất tù túng, cho nên hiện tại chẳng thèm nghĩ đến người nhà đang lo sốt vó, mà chỉ thấy phải tranh thủ tự do như bây giờ để ra ngoài chơi cho đã.

"Cháu dẫn hai người đến chỗ này chơi, đi không?" Tiền Tiểu Bảo hỏi.

Lâm Phàm không muốn đi, cậu nhớ đường về nhà, cho nên bây giờ chỉ muốn về, đi qua cây cầu kia là đến nơi rồi.

Cậu rất nhớ cảm giác thoải mái khi ở nhà.

"Đi, đi chứ." Trương lão đầu vẫn giữ tâm hồn trẻ con, vừa nghe có chỗ chơi là hớn hở hẳn, ông cũng rất muốn đi chơi.

"Lâm Phàm, chúng ta đi chơi đi."

Trương lão đầu kéo tay Lâm Phàm, dù Lâm Phàm không nói gì nhưng ông biết tỏng hắn đang nghĩ gì.

"Ừm... Được thôi."

Lâm Phàm ngẫm nghĩ, lão Trương đã muốn đi chơi như vậy rồi, cậu sao có thể không đồng ý được, dù cậu thật sự rất muốn về nhà.

Trong khu trung tâm thành phố.

Phòng game.

Mặt Trương lão đầu và Tiền Tiểu Bảo đều đỏ bừng, cả hai hăng say ngồi trước máy game "Quyền Vương '97", bàn phím bị họ đập chan chát, trên màn hình, hai nhân vật đại diện cho mỗi người đang tung quyền múa cước, bem nhau túi bụi.

Chỉ là với người lần đầu tiếp xúc máy game như Trương lão đầu, hiển nhiên ông không thể nào là đối thủ của Tiền Tiểu Bảo.

"KO!"

Tiền Tiểu Bảo vênh váo nói: "Thấy chưa, tôi là cao thủ đấy, ông còn chưa làm tôi mất giọt máu nào mà đã bị tôi hạ gục rồi."

Trương lão đầu mặt mày ủ rũ, trông tội nghiệp nhìn Lâm Phàm: "Giúp ta báo thù đi."

"Được." Lâm Phàm gật đầu.

Vì động tĩnh bên này khá ồn ào nên ông chủ phòng game đã để ý từ sớm, thấy ván game vừa kết thúc liền đi tới, khó chịu nói: "Ba người chơi nhẹ tay một chút được không, máy móc của chúng tôi đắt tiền lắm, làm hỏng rồi có tiền đền không?"

Hắn đã để ý đám người này từ lâu, đúng là một đám kỳ quặc!

Thằng nhóc thì trông bảnh bao, nhưng còn nhỏ tí, lại đang mặc đồng phục học sinh, giờ này không đi học mà lại lêu lổng ở đây.

Còn hai gã cao lớn kia thì khỏi phải nói, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh biển, trước ngực còn đeo thẻ bài ghi mấy chữ: Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.

Cái style quái đản gì thế này???

Đầu óc có vấn đề thật rồi.

Tiền Tiểu Bảo cau mày, móc từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng, hất cằm vứt sang một bên rồi nói: "Mật khẩu sáu số 8, tự quẹt lấy mười vạn đi, sau đó biến đi chỗ khác, đừng làm phiền tôi."

Tuổi còn nhỏ mà đã đạt tới cảnh giới coi tiền như rác.

Quý giá thật!

Ông chủ nhìn tấm thẻ ngân hàng bắt mắt trên bàn game, lặng lẽ nhíu mày, nhưng hắn không nói gì thêm mà chỉ cầm thẻ rời đi.

Lâm Phàm và Tiền Tiểu Bảo ngồi song song trên ghế, bắt đầu chọn nhân vật.

"Nhân vật tôi chọn lợi hại lắm, lát nữa tôi sẽ dùng một combo KO cậu trong một nốt nhạc, nhìn cho kỹ vào." Tiền Tiểu Bảo đắc ý nói.

Máy game đối với Lâm Phàm mà nói có chút xa lạ, từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên cậu chạm vào, nhưng lão Trương đã nhờ cậu báo thù thì cậu nhất định phải làm, phải thắng cho bằng được tên nhóc này.

Trò chơi bắt đầu.

Lâm Phàm từ từ nhấn nút, cậu đương nhiên không phải là đối thủ của Tiền Tiểu Bảo, bị KO ngay lập tức.

Một ván!

Hai ván!

...

Cả hai cứ thế miệt mài chiến đấu, cho đến khi ông chủ phòng game cẩn thận bưng một khay Coca Cola lạnh đến, trên mặt là nụ cười nịnh bợ.

"Mấy sếp nghỉ tay uống chút nước ạ."

"Đây là thẻ của cậu, trả lại cho cậu."

Ngay cả xưng hô cũng thay đổi, quả nhiên là kẻ thức thời.

Trong lòng hắn thật sự quá sốc, thằng nhóc này rốt cuộc là con nhà ai mà sao hào phóng thế không biết, đi chơi game thôi mà ném ra hẳn mười vạn, hắn là chủ phòng game này, phải bán bao nhiêu xu game từ năm này qua tháng nọ mới kiếm được số tiền đó?

Đúng là Thần Tài mà!

Tuyệt đối phải dỗ cho họ sướng như tiên, để lần sau người ta còn quay lại ủng hộ quán của hắn.

"Để đó đi, đừng làm phiền chúng tôi chơi game. Lâm Phàm, tiếp tục nào." Tiền Tiểu Bảo sốt ruột phẩy tay, nó đang chơi rất vui, rất đã, đúng là hành gà nó sướng thật.

Ông chủ gật đầu lia lịa, sau đó đắc ý quay lại quầy, tiếp tục ngắm số dư trong tài khoản ngân hàng trên điện thoại, càng nhìn nụ cười trên môi lại càng không ngậm lại được.

Ván thứ mười!

KO!

Rầm!

Tiền Tiểu Bảo há to miệng, đang định cười phá lên thì cảnh tượng trước mắt làm nó tắt ngay nụ cười, không dám hó hé nửa lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!