Lâm Phàm đột ngột đứng dậy, tung một cú đấm xuyên thủng màn hình máy game, để lộ cả mớ dây điện lằng nhằng bên trong.
Thua thảm quá!
Lâm Phàm không hề tức giận, hắn chỉ muốn hỏi thẳng nhân vật trong game: Rốt cuộc là vì cái quái gì mà mày cứ thua thảm hại như thế?
"Không có gì đâu, tôi hơi nóng nảy chút, xin lỗi nhé." Lâm Phàm rút tay về, nhẹ nhàng nói.
Tiền Tiểu Bảo trợn mắt há mồm, hết nhìn cái máy game tan nát lại nhìn sang Lâm Phàm, rồi lại nhìn cái máy đáng thương.
Bộ anh không chơi nổi nữa nên đập máy luôn hả?
Ông chủ đang gật gù theo điệu nhạc thì giật bắn mình vì tiếng động lớn, tưởng đâu nổ bình gas.
Đến khi thấy máy game nhà mình bị người ta đấm cho một lỗ, lửa giận trong lòng ông chủ bùng lên ngùn ngụt.
Mấy người làm cái trò gì vậy, đó là cần câu cơm của tôi, là cục cưng của tôi đó! Đã hỏi ý tôi chưa mà dám đấm nó? Tin tôi liều mạng với mấy người không?
Nhưng đồng tiền quả là có sức mạnh ma quái.
Thế nên...
"Đại ca, có phải máy này chơi không sướng tay không ạ? Để em đổi máy khác cho ngài nhé?"
Ông chủ lập tức khúm núm, vội vàng bật hai máy game khác lên, rồi khép nép mời ba vị đại gia dời bước.
Haiz, kiếm tiền đâu có dễ, gặp được mấy tay chơi ngu ngơ vung tiền qua cửa sổ thế này cũng hiếm. Nếu không phục vụ cho tốt thì đáng đời nghèo cả kiếp.
Ván thứ mười một bắt đầu.
Đừng thấy Tiền Tiểu Bảo mới bảy tuổi, nhưng với thân phận người thừa kế của gia tộc giàu nhất Diên Hải, cậu nhóc này rất biết co biết duỗi, cực kỳ thức thời.
Bây giờ, cậu nhóc không còn hăng máu như lúc nãy nữa.
Tốc độ bấm nút của cậu nhóc chậm hẳn lại. Thỉnh thoảng còn buông ra mấy câu nịnh nọt đến nổi da gà.
"Oa! Ngầu quá đi!"
"Ái chà, mình sắp chết rồi."
"Sao anh ra đòn nhanh thế, em còn chưa kịp chạm vào người anh nữa."
"Anh mạnh quá!"
Tiền Tiểu Bảo điều khiển nhân vật lượn qua lượn lại, thỉnh thoảng tung vài cú đấm đá vu vơ, chẳng hề chạm được đến vạt áo của nhân vật do Lâm Phàm điều khiển. Đừng hỏi tại sao, đơn giản là cậu nhóc không dám.
Suy cho cùng, chênh lệch thực lực quá lớn, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
K.O.
"Lão Trương, tôi báo thù cho ông rồi nhé." Lâm Phàm buông tay khỏi bàn phím, quay sang cười toe toét với lão Trương.
Trương lão đầu vỗ tay bôm bốp: "Hay, quá tuyệt vời!"
Chẳng hiểu sao, Tiền Tiểu Bảo bỗng thấy mọi thứ thật tẻ nhạt. Rõ ràng không nên như vậy, từ nhỏ đến giờ cậu chơi game chưa từng thua ai. Nhưng khi liếc nhìn cái lỗ thủng trên máy game do cú đấm của Lâm Phàm gây ra, cậu nhóc lại tặc lưỡi, thầm nghĩ thôi kệ, có gì to tát đâu, thua thì thua thôi.
Không biết bao lâu sau, một đám người cao to mặc vest đen xông vào. Vừa thấy Tiền Tiểu Bảo, họ lập tức cung kính bước tới.
"Cậu chủ, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi."
Khi hay tin cậu chủ mất tích ở trường, cả đám vệ sĩ sợ hết hồn hết vía.
Đội trưởng đội vệ sĩ lập tức huy động toàn bộ lực lượng đi tìm, nhưng tìm mãi vẫn không thấy tăm hơi cậu chủ đâu.
Mãi đến khi ông chủ lớn phát hiện thẻ ngân hàng của cậu chủ được quẹt ở đây, họ mới tức tốc chạy tới. Quả nhiên, trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng tìm thấy.
Thấy vệ sĩ đến, Tiền Tiểu Bảo thở dài, uể oải đứng dậy.
"Sao tìm nhanh thế, tôi còn chưa chơi đã mà."
Cậu nhóc cứ ngỡ lần này trốn được đám vệ sĩ thì ít nhất cũng phải chơi được nửa ngày, ai ngờ chưa đầy một tiếng đã bị tóm cổ. Đành phải về thôi.
Ông chủ quán thấy mấy người đàn ông mặc đồ đen cao to lực lưỡng thì sợ hãi trốn sau quầy bar, không dám hó hé tiếng nào.
Đúng là cậu nhóc này không phải dạng vừa.
Nếu không thì sao lại có thể ra tay hào phóng như vậy.
Bên ngoài tiệm game, trời đã về chiều, hoàng hôn sắp tắt.
"Hai người ở đâu, để tôi cho người đưa về."
Tiền Tiểu Bảo đứng trước một chiếc xe hơi sang trọng màu đen. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng cậu nhóc đã chững chạc hơn bạn bè cùng trang lứa rất nhiều. Hai người này là ân nhân cứu mạng, lại còn chơi game rất vui vẻ với cậu, họ xứng đáng là bạn của cậu.
Đưa bạn về nhà là chuyện hết sức bình thường.
"Chúng ta về nhà thôi." Lâm Phàm nhìn Trương lão đầu.
"Ừ, về nhà." Lão Trương vui vẻ gật đầu.
Lời nói của hai người nghe qua thì không có gì lạ, cách giao tiếp cũng rất bình thường, nhưng không hiểu sao lại cho người đối diện một cảm giác kỳ quặc.
Mấy vệ sĩ đứng cạnh Tiền Tiểu Bảo đã sớm liếc thấy tấm thẻ bệnh nhân đeo trước ngực hai người kia, trong lòng không khỏi dâng lên một hồi cảnh giác. Một già một trẻ này đều là bệnh nhân tâm thần! Tốt nhất cứ thuận theo lời họ, tuyệt đối không được kích động, lỡ họ lên cơn làm hại cậu chủ thì toi.
Cậu chủ cũng thật là, lại đi theo hai bệnh nhân tâm thần, còn ngồi chơi game chung với họ nữa chứ.
Đáng sợ thật sự.
"Vậy thì làm phiền cậu rồi."
Mặc dù Lâm Phàm và Trương lão đầu là bệnh nhân tâm thần, nhưng cả hai đều rất biết điều. Thấy người khác đối tốt với mình thì họ cũng biết cảm kích và nói lời cảm ơn.
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng Bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.