Nửa tháng sau.
Giữa trời tuyết trắng.
Mặt hồ đã đóng một lớp băng dày, Hàn Tiểu Tiểu giấu hai tay sau lưng, ngượng ngùng bước đến trước mặt Lâm Phàm, lí nhí nói: “Lâm ca ca, huynh nhắm mắt lại đi, muội có thứ này muốn tặng huynh.”
Lâm Phàm đang mải nghĩ đến cảnh trượt băng trên hồ, nghe Tiểu Tiểu gọi thì mỉm cười.
“Được thôi.”
Anh nhắm mắt lại.
Sột soạt!
Một lát sau.
“Được rồi ạ.” Hàn Tiểu Tiểu cúi đầu, mũi chân nghịch ngợm di di trên tuyết, giọng đầy mong chờ: “Huynh thích không? Là muội đặc biệt đan cho huynh đó. Đẹp lắm phải không? Tuyệt lắm phải không? Muội đảm đang lắm đúng không nào?”
Lâm Phàm cúi đầu nhìn chiếc khăn quàng trên cổ.
Anh im lặng một lúc.
“Hơi xấu.”
“A…”
“Nhưng mà không tệ, huynh rất thích.”
Lâm Phàm vốn là một thẳng nam chính hiệu, nên anh chẳng biết nói mấy lời ngon ngọt dỗ dành con gái.
Chiếc khăn quàng cổ màu hồng này đúng là xấu thật, đường kim mũi chỉ trông kỳ cục, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được tấm lòng của Tiểu Tiểu trong đó, nên dù nó có khó coi đến đâu, anh vẫn sẽ nói là đẹp.
Hàn Tiểu Tiểu vui vẻ ra mặt: “Huynh thích là tốt rồi.”
Lâm Phàm xoa đầu Hàn Tiểu Tiểu, cô bé liền híp mắt lại, rúc đầu vào tay anh, trông vô cùng hưởng thụ. Trông hệt như một chú mèo con được chủ vuốt ve, vừa nhàn nhã lại vừa thoải mái.
Ở phía xa, Hàn Yên đang lén lút quan sát.
Nàng bất lực nhìn muội muội mình ngày càng lún sâu. Tình hình này chẳng khác gì bị tẩy não, khiến con bé vứt bỏ hết ý định ban đầu, lún sâu đến mức không thể cứu vãn.
Hai vị Thiên Địa Thánh đang ngồi xếp bằng tu luyện giữa trời băng tuyết.
Họ cũng nhìn thấy cảnh tượng ở phía xa.
“Thật là một khung cảnh ấm áp.”
Thiên Thánh không khỏi xúc động, bất giác nhớ lại ngày xưa cũng từng có một cô gái tặng đồ cho mình, vậy mà ông lại thẳng tay dùng kiếm chém bay đi, còn buông một câu bá đạo: “Kẻ nào cản đường kiếm đạo của ta, cút!”
Bây giờ nghĩ lại…
Ông chỉ muốn tự vả vào miệng mình, đúng là đầu óc úng nước! ‘Đã từng có một tình yêu trong sáng đặt trước mặt ta, ta lại không biết trân trọng mà dùng kiếm đánh bay. Nếu ông trời cho ta thêm một cơ hội, ta nhất định sẽ tự chặt tay mình để không thể cầm kiếm được nữa.’
“Ngưỡng mộ à?” Địa Thánh hỏi.
“Ông không ngưỡng mộ sao?”
“Có chứ.”
Hai vị Thiên Địa Thánh đúng là những người đồng cảnh ngộ. Ông cũng vậy, kẻ nào cản trở con đường quyền đạo của ông đều bị coi là yêu ma quỷ quái hết.
“Nhưng mà hình như Lâm trang chủ không được chủ động cho lắm.”
“Ông thì biết cái gì, đây gọi là tình thú.”
“Lâu như vậy mà vẫn gọi là tình thú à?”
“Tất nhiên rồi.”
Hai ông lão nửa chân đã bước vào quan tài lại ngồi bàn chuyện tình thú, cảnh tượng này khiến người ta cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
Mấy ngày sau.
Ban đêm.
Một bóng người từ xa lướt tới, nhẹ nhàng đáp xuống mái hiên như một chiếc lông vũ. Đôi mắt sáng quắc của hắn đảo quanh quan sát, sau đó lại bay đi mất.
Ngay khi kẻ đó vừa xuất hiện.
Hai vị Thiên Địa Thánh đã phát hiện ra. Họ đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát, mọi hành động của kẻ kia đều nằm trong lòng bàn tay họ.
“Khí tức ôn hòa, nhưng rất mạnh!”
“Đúng vậy, quả thực rất mạnh, không biết là người của môn phái nào.”
“Cứ xem hắn định làm gì đã.”
Trong phòng.
Lâm Phàm đang chuẩn bị thổi đèn đi ngủ thì đột nhiên cảm nhận được có người ở bên ngoài. Anh bước đến bên cửa, đẩy cửa ra thì thấy một người đang đứng sừng sững trong bóng đêm.
Bóng người kia thoáng sững sờ.
Hắn vừa mới đến, đã che giấu khí tức cẩn thận rồi mà đối phương vẫn mở cửa phát hiện ra được, cứ như gặp ma vậy.
“Xin chào, anh là ai?” Lâm Phàm hỏi.
Kẻ thần bí hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột lao về phía Lâm Phàm, tung ra đòn chí mạng mạnh nhất, dốc toàn lực không chút do dự.
Lâm Phàm nhíu mày, vô cùng khó hiểu.
Anh không hiểu đối phương đang làm cái quái gì nữa.
Chưa từng quen biết.
Vừa gặp mặt đã động thủ, xem ra không được thân thiện cho lắm.
Vút!
Sát chiêu của kẻ thần bí vừa đến trước mặt, Lâm Phàm đã giơ tay tóm gọn, tiện thể ném văng ra xa: “Rốt cuộc anh là ai? Sao lại không thân thiện chút nào vậy?”
Kẻ thần bí xoay người giữa không trung, hóa giải toàn bộ lực tác động rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Vẻ mặt hắn trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mang tính áp đảo tuyệt đối, một sức mạnh mà hắn không tài nào chống cự nổi.
Kẻ thần bí hít một hơi thật sâu.
Phịch một tiếng.
Hai đầu gối hắn quỳ sụp xuống đất.
“Xin lỗi, tại hạ nhận nhầm người, xin hãy tha thứ.”
Nói xong, hắn hóa thành một bóng đen biến mất trong màn đêm.
Lâm Phàm không đuổi theo mà chỉ đứng nhìn, trong đầu trống rỗng: ‘Gã đó là ai vậy, vừa rồi làm gì thế, rõ ràng là hắn ra tay trước mà sao lại bảo nhận nhầm người?’
“Chắc là đầu óc có vấn đề.”
Hai vị Thiên Địa Thánh nhìn nhau, mày nhíu chặt lại.
Bọn họ cũng cảm thấy khó hiểu y như vậy.
Một thời gian sau.
Trong vương triều.
“Tình hình thế nào rồi?” Hoàng thượng hỏi.
Kẻ đang quỳ bên dưới chính là gã sát thủ thần bí đêm đó.
“Bẩm Hoàng thượng, thuộc hạ đã bị đánh bại ngay chiêu đầu tiên.”
Hắn là cao thủ do Ngũ Hành lão tổ bồi dưỡng cho vương triều. Ngũ Hành lão tổ rất giỏi trong việc truyền thụ tuyệt học và đào tạo cao thủ, phương pháp của họ là ép tiềm năng cơ thể của mỗi người đến cực hạn.