Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 987: CHƯƠNG 987: MỘT ĐÁM TỲ NỮ LẮM MƯU NHIỀU KẾ (2)

Nhưng một khi bị ép đến cực hạn, cơ thể sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí có thể không bao giờ hồi phục.

Tuy nhiên, cả Hoàng thượng lẫn Ngũ Hành lão tổ đều chẳng thèm bận tâm đến chuyện này.

“Một chiêu sao?” Hoàng thượng chắp tay sau lưng, mày kiếm nhíu lại: “Ta cần mấy chiêu để thắng ngươi?”

“Ba chiêu.”

Vị Hoàng thượng này không hành động tùy tiện. Hắn sẽ không ngu ngốc đi tìm chết như phụ hoàng mình mà chưa tìm hiểu rõ thực lực của đối phương. Hắn muốn dùng những vật thí nghiệm được bồi dưỡng để thăm dò thực lực của kẻ địch, từ đó có sự so sánh. Chỉ cần có sự so sánh, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.

Hắn vẫy tay.

Đối phương liền lui ra.

Hắn đã tu luyện bí pháp Ngũ Hành được mười năm, sớm đã đạt đến trình độ rất cao. Nhưng hắn không vội, bí pháp Ngũ Hành vô cùng kỳ diệu, dường như không có điểm dừng.

Mà hắn vẫn còn cách cảnh giới Ngũ Hành hợp nhất một khoảng rất xa.

Nếu thật sự tu luyện đến cảnh giới Ngũ Hành hợp nhất, sẽ không một ai là đối thủ của hắn.

Mấy tháng sau.

Hàn Tiểu Tiểu vẫn ở trong bếp học nấu ăn cùng các tỳ nữ. Với một cô gái có lý tưởng lớn lao như Tiểu Tiểu, việc nàng cần làm là không ngừng hoàn thiện bản thân, khiến mình trở nên tài giỏi hơn.

Nàng hy vọng mình có thể trở thành một cô vợ nhỏ toàn năng, gánh vác được mọi việc trong nhà.

Nàng cảm thấy áp lực cạnh tranh bây giờ rất lớn, tỷ tỷ luôn nhìn chằm chằm nàng như hổ rình mồi. Nàng phải trở nên ưu tú hơn tỷ tỷ, vì vẻ ngoài xinh đẹp chỉ là nhất thời, không thể dựa vào cả đời được.

Một tâm hồn thú vị mới là thứ quan trọng nhất.

“Tiểu Tiểu, ngươi với lão gia sao rồi?” Một tỳ nữ hỏi.

Nhóm tỳ nữ xung quanh tò mò đến mức buông cả việc đang làm. Các nàng vô cùng hiếu kỳ, tuy bình thường đã thấy tận mắt nhưng biết đâu lại có những chuyện mà họ không biết.

Hàn Tiểu Tiểu buồn rầu thở dài: “Ta phiền não chết mất!”

Nàng thật sự rất phiền não.

Đầu tiên, nàng đã rất chủ động rồi. Đôi khi, một cô nương đáng yêu như nàng mà quá chủ động cũng không hay, nhưng nàng đã chủ động đến thế rồi mà vẫn chẳng thu hoạch được gì.

Thân thiết thì có, nhưng thứ nàng muốn không chỉ dừng lại ở mức đó.

Mà là… ừm, thân mật kiểu trong “sách cấm” ấy mà.

Các tỳ nữ vây quanh Hàn Tiểu Tiểu.

“Không thể nào, Tiểu Tiểu của chúng ta vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như thế, mà lão gia lại không có sở thích đặc biệt nào, sao có thể thờ ơ được chứ.”

“Đúng vậy, ta cũng nghĩ thế.”

“Tiểu Tiểu, có phải là ngươi không đủ chủ động không?”

Hàn Tiểu Tiểu thở dài, tay đỡ trán: “Ta đã chủ động lắm rồi, chủ động đến mức các ngươi không thể tưởng tượng nổi đâu. Tuy ta không còn tin vào bản thân nữa, nhưng ta sẽ không từ bỏ.”

Nhóm tỳ nữ nắm chặt tay cổ vũ Tiểu Tiểu.

“Cố lên!”

“Cố lên!”

Hàn Tiểu Tiểu cũng siết chặt đôi bàn tay trắng nõn của mình: “Đúng vậy, ta phải cố lên.”

Lúc này.

Một tỳ nữ lớn tuổi hơn nhỏ giọng nói: “Mọi người có nghĩ đến khả năng này không?”

Lời nói của nàng ta lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Đặc biệt là Hàn Tiểu Tiểu, nàng càng muốn biết nên vội vàng hỏi: “Khả năng gì?”

“Đúng đó Hoa tỷ, tỷ nhiều kinh nghiệm, mau nói cho bọn muội biết đi. Tỷ xem Tiểu Tiểu mong chờ đến mức nào kìa, con bé sắp không đợi nổi nữa rồi.”

Mọi người không ngừng thúc giục.

Hoa tỷ hắng giọng.

Hàn Tiểu Tiểu vội vàng rót một chén nước: “Hoa tỷ, uống nước rồi mau nói cho muội biết đi!”

Hoa tỷ uống một ngụm nước rồi mới chậm rãi nói: “Có lẽ các ngươi không biết, nhưng ta thì nhớ mãi. Hình như lúc Tiểu Tiểu đến đây chỉ mới bảy, tám tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, trong khi lão gia của chúng ta đã có dáng vẻ như bây giờ rồi. Ta nghe các bậc tiền bối nói, đôi khi nhìn một người lớn lên sẽ nảy sinh cảm giác như người thân. Hồi đó Tiểu Tiểu lại rất thích bám theo lão gia, mọi người nói xem, có phải lão gia đã coi Tiểu Tiểu như em gái ruột rồi không?”

Nhóm tỳ nữ im lặng suy ngẫm rồi gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Muội cũng nghĩ vậy, lúc đó quan hệ của Tiểu Tiểu với lão gia rất tốt.”

“Lão gia xem Tiểu Tiểu như em gái nên sẽ không chấp nhận tình cảm kiểu đó đâu.”

Nghe các nàng nói vậy, sắc mặt Hàn Tiểu Tiểu trắng bệch, tim đập thình thịch, trong lòng dâng lên một cảm giác nguy cơ.

Đều tại thân thiết quá mà ra nông nỗi này.

“Hoa tỷ, tỷ dạy muội với, muội phải làm sao bây giờ? Muội không muốn làm em gái, làm em gái thì có gì tốt chứ.”

Lúc này, nàng chẳng khác nào một cô học trò nhỏ, đang chăm chú lắng nghe giáo viên của mình chỉ dạy.

Hoa tỷ trầm ngâm một lát: “Tình huống này nói đơn giản thì cũng đơn giản, mà nói khó thì cũng khó. Lão gia của chúng ta là người rất tốt, lại càng trọng tình cảm. Bảo lão gia từ bỏ tình cảm này thì rất khó cho ngài, nhưng nếu chấp nhận Tiểu Tiểu thì ngài sẽ có cảm giác tội lỗi. Mọi người đừng xem thường cảm giác tội lỗi này, nó đáng sợ lắm đấy.”

“Ta trộm nói cho các ngươi nghe, trước kia nhà hàng xóm có đứa con trai nhỏ hơn ta hai mươi tuổi, lúc đó ta thấy thằng bé đáng yêu lắm, ai ngờ nó càng lớn càng khôi ngô tuấn tú, làm ta nhìn mà cứ thấy rung rinh.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!