Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 988: CHƯƠNG 988: CHẲNG LẼ DANH TIẾNG TỪ ĐẠI PHU CỦA TA LÀ HỮU DANH VÔ THỰC?

Nhưng ta lại không thể vượt qua rào cản trong lòng, bởi vì ta đã nhìn đứa nhỏ ấy lớn lên nên không thể ra tay được.”

Bất kể ở đâu, buôn chuyện luôn là sở thích lớn nhất của con gái.

Nhóm tỳ nữ đều vô cùng kinh ngạc.

Không ngờ Hoa tỷ lại là một người có câu chuyện như vậy.

Hàn Tiểu Tiểu nắm lấy tay Hoa tỷ: “Vậy giờ muội phải làm sao đây?”

“Ừm… có một cách, người ta hay bảo gạo nấu thành cơm rồi ấy. Chị nghe nói có một loại thuốc tên là ‘Liệt Hỏa Thiêu Thân’, thuốc này cực mạnh, uống vào là cả người nóng bừng như lửa đốt, phải cần đến cái chuyện... các em hiểu mà, thì mới giải được.”

“Tất nhiên chúng ta không có loại thuốc này, nhưng chị biết dược phòng có loại tương tự, hiệu quả như nhau nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo. Chúng ta cứ bí mật hành động, chủ động tìm đến tận cửa, lúc đó bọn chị ở bên cạnh thêm dầu vào lửa thì chắc chắn lão gia sẽ không thể ngồi yên. Đến lúc đó chẳng phải là thành công mỹ mãn sao.”

Hoa tỷ là người từng trải nên mấy chuyện này biết rất rõ, nhưng những lời nàng nói lại khiến cả đám tỳ nữ đỏ bừng mặt, cảm thấy lời của nàng quá táo bạo.

“Thật sự có thể thành công sao?” Hàn Tiểu Tiểu hỏi.

Hoa tỷ nói: “Cũng khó nói lắm, còn phải xem tài diễn xuất nữa.”

“Lỡ như... không được thì sao ạ?” Hàn Tiểu Tiểu thấy cách Hoa tỷ nói vừa kích thích lại vừa xấu hổ không chịu nổi.

Hoa tỷ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là không thể nào đâu, đã làm đến nước này mà còn không được thì chắc chắn là lão gia có vấn đề rồi, các em nói có phải không?”

“Đúng!”

“Đúng vậy!”

“Rất có lý.”

“Tiểu Tiểu, em cứ suy nghĩ cho kỹ đi.”

Ban đêm.

Ánh đèn dầu trong phòng chiếu lên khuôn mặt Hàn Tiểu Tiểu. Nàng ngồi trước bàn, tay chống cằm, ánh mắt mông lung, lặng lẽ suy tư.

Cảm giác muốn mà không có được thật sự rất khó chịu!

‘Liệu có tác dụng thật không?’

Hàn Tiểu Tiểu thầm nghĩ. ‘Tiểu Tiểu khó chịu quá, Tiểu Tiểu mệt quá, Tiểu Tiểu muốn thành công lắm.’

Đêm đã khuya, người trong trang viên đều đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn mình Tiểu Tiểu vẫn thức. Giờ đây trong đầu nàng chỉ toàn là những lời của Hoa tỷ, có vẻ có lý, cũng có vẻ vô lý, nhưng nàng lại thấy nó rất có lý.

Dần dần.

Đôi mắt của Hàn Tiểu Tiểu cứ thế mở to đến tận hừng đông.

Dược phòng.

Trong phủ Lâm có một vị đại phu già đã sống ở đây mấy chục năm. Tay nghề của ông rất cao siêu, tuy không thể gọi là thần y đương thời nhưng y thuật cũng thuộc hàng thượng thừa, kết hợp với các loại dược liệu quý hiếm thì chẳng có mấy bệnh tật có thể làm khó được ông.

Cốc cốc!

Từ đại phu đang cúi đầu bào chế thuốc. Ngày thường ông không quá bận rộn, nếu có người bệnh thì ông chữa trị, không thì ông đọc y thư hoặc chuẩn bị dược liệu.

Ông giống như người không màng thế sự, chỉ chuyên tâm nghiên cứu y thuật.

Nghe thấy tiếng động, Từ đại phu ngẩng đầu nhìn ra cửa thì thấy Hàn Tiểu Tiểu đang đứng đó. Nàng chỉ thò cái đầu nhỏ vào trong dò xét, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi, trông như có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại sợ sệt điều gì đó nên cứ do dự mãi.

“Tiểu Tiểu cô nương, có chuyện gì sao?” Từ đại phu lên tiếng hỏi.

Mắt Hàn Tiểu Tiểu đảo lia lịa: “Dạ... cháu... ừm, có chút chuyện ạ.”

“Đứng ở cửa làm gì, có chuyện gì thì vào trong nói đi.” Từ đại phu cho dược liệu đã bào chế xong vào bình để dùng sau. Tất cả thuốc men đều do một tay ông làm, các bình thuốc cũng do chính tay ông sắp xếp. Ông không thích người khác chạm vào đồ của mình, nên trước giờ vẫn không có đồ đệ.

Hàn Tiểu Tiểu nhẹ nhàng uyển chuyển bước vào phòng, mắt hết nhìn sang trái rồi lại liếc sang phải. Ánh mắt đảo quanh không có điểm dừng cho thấy lúc này Tiểu Tiểu đang vô cùng hoảng hốt và ngượng ngùng.

Từ đại phu hỏi: “Sao vậy?”

“Cháu... cháu muốn lấy một ít... cái đó ạ...” Dù Hàn Tiểu Tiểu đã lấy hết can đảm nhưng vẫn không thể nói ra hai chữ kia, chỉ có thể dùng từ “cái đó” để thay thế, hy vọng Từ đại phu có thể hiểu được.

Từ đại phu nghi hoặc hỏi: “Cái gì cơ?”

“Dạ là... cái dùng để buổi tối... ấy ạ.” Hàn Tiểu Tiểu cảm giác như mình đang làm chuyện xấu, xấu hổ và ngại ngùng quá đi mất! Nếu nói thẳng ra thì chẳng phải mình sẽ thành đứa trẻ hư sao? ‘Người ta là một cô nương ngây thơ trong sáng, nói thẳng ra thì ngại chết đi được.’

Từ đại phu nhìn Hàn Tiểu Tiểu. Một đại phu có y thuật cao siêu chỉ cần nhìn sắc mặt là có thể biết đối phương đang không khỏe ở đâu.

Vì tối qua Hàn Tiểu Tiểu thức trắng đêm, ngủ không được nên sắc mặt trông rất tệ.

Đại phu bình thường có thể sẽ không nhận ra, nhưng với y thuật cao thâm của Từ đại phu thì chỉ cần liếc mắt là đã đoán được phần nào.

“À, lão phu hiểu rồi.”

Từ đại phu mỉm cười, sau đó đi ra sau quầy thuốc để bốc thuốc.

“Ngài biết thật ạ?”

Hàn Tiểu Tiểu vô cùng kinh ngạc, mình còn chưa nói gì mà đã bị nhìn thấu rồi. Từ đại phu quả không hổ là danh y, năng lực này thật khiến người khác phải ngưỡng mộ. Nếu không phải sức mình có hạn, nàng cũng muốn học theo Từ đại phu, để sau này lỡ Lâm Phàm có bị bệnh thì nàng có thể dùng y thuật của mình để chữa cho anh.

Nghe nàng nói vậy, Từ đại phu cười đáp: “Lão phu làm đại phu mấy chục năm nay, bệnh gì mà chẳng gặp qua, chỉ cần liếc mắt là biết ngay. Nếu đến thế mà còn không nhìn ra thì sao có thể làm đại phu ở đây được chứ.”

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!