Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 989: CHƯƠNG 989: DANH TIẾNG CỦA TỪ ĐẠI PHU TA ĐÂU PHẢI HƯ DANH!

‘Ừm, có lý.’

Hàn Tiểu Tiểu cho rằng Từ đại phu nói rất đúng.

“Vậy phiền Từ đại phu, ta muốn loại có dược hiệu mạnh một chút.”

Dược hiệu càng mạnh càng tốt, như vậy người khác sẽ không nhận ra nàng có vấn đề gì. Nghĩ đến chuyện tối nay, Hàn Tiểu Tiểu vừa kích động, vừa hồi hộp mong chờ.

“Yên tâm, lão phu rành chuyện này lắm, đảm bảo hiệu quả.”

Rất nhanh sau đó, Từ đại phu lấy thuốc đặt lên bàn rồi dặn dò: “Nhớ kỹ, về rồi cứ pha với nước ấm là uống được. Hiệu quả rất tốt, nếu không thấy tác dụng thì mai lại đến tìm ta.”

“Vâng, vâng, cảm ơn Từ đại phu.”

Sau khi nhận thuốc, Hàn Tiểu Tiểu cảm ơn một tiếng rồi vội vàng quay người rời đi, dù sao thì nàng vẫn đang xấu hổ.

Thấy Tiểu Tiểu ra khỏi phòng thuốc, đám tỳ nữ lén siết chặt tay cổ vũ nàng.

“Cố lên!”

Hàn Tiểu Tiểu đáp lại bằng một ánh mắt: ‘Yên tâm, ta chuẩn bị xong cả rồi, cứ chờ tin tốt của ta vào ngày mai đi!’

Đây là một màn cổ vũ âm thầm.

Các nàng đều hy vọng mong muốn của Tiểu Tiểu có thể trở thành sự thật. Vì Tiểu Tiểu thân với họ nhất nên nàng chính là người bạn tốt nhất của họ. Còn người chị gái Hàn Yên của Tiểu Tiểu thì họ không thân lắm. Dù thường xuyên gặp mặt nhưng Hàn Yên luôn nhìn mọi người với ánh mắt cảnh giác, lúc nào cũng giữ khoảng cách như thể sợ ai đó làm hại mình.

Ban đêm.

Hàn Tiểu Tiểu đun nước, đợi nước nguội bớt thành nước ấm rồi mới bỏ gói thuốc của đại phu vào. Ban đầu, nàng chỉ định cho vào nửa gói, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lần này phải dốc toàn lực, không thể có đường lui, thế là nàng dứt khoát đổ nốt nửa gói còn lại vào.

Khuấy đều.

Ánh mắt Hàn Tiểu Tiểu lóe lên tia kiên định, tự nhủ không được lùi bước: “Phải tin vào chính mình, mình nhất định làm được.”

Như tráng sĩ uống cạn bát rượu, đập vỡ bát, ngẩng đầu ưỡn ngực, một đi không trở lại.

“Ui, đầu óc hơi lâng lâng rồi, phải cố gắng lên mới được.”

Vừa bước ra khỏi cửa, Hàn Tiểu Tiểu đã thấy đầu óc hơi choáng váng. Nàng vội vỗ vỗ vào mặt cho tỉnh táo, mình phải đến được chỗ của Lâm Phàm.

Trong phòng.

Lâm Phàm đang đọc truyện tranh thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài. Anh đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Tiểu Tiểu. Vừa đứng dậy mở cửa, anh liền thấy nàng đang lảo đảo, đầu gật gù, ánh mắt mơ màng như sắp mất đi ý thức.

“Lâm… ca ca.”

Vừa dứt lời.

Đầu Hàn Tiểu Tiểu gục vào lồng ngực Lâm Phàm.

Hự!

Hàn Tiểu Tiểu khẽ rên một tiếng rồi chìm vào giấc ngủ.

Lâm Phàm sờ trán Hàn Tiểu Tiểu, không thấy nóng. Hơi thở đều đặn cho thấy nàng đã ngủ say. Ngoài trời hơi lạnh, anh bế Tiểu Tiểu vào phòng, cởi giày cho nàng rồi đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận cho nàng.

“Ngủ mà cũng không biết đường về phòng.” Lâm Phàm cười lắc đầu nhìn Tiểu Tiểu đang ngủ say, đoạn tiếp tục cầm truyện tranh ngồi đọc bên mép giường. ‘Đêm nay đành ở lại trông chừng cô nhóc này vậy, phòng khi con bé ngủ lại đá tung chăn ra.’

Từ đại phu có thói quen mỗi đêm sẽ viết lại những chuyện xảy ra trong ngày.

Ông ngồi trước bàn, hồi tưởng lại chuyện ban ngày rồi bắt đầu viết.

[Tiểu Tiểu cô nương bị mất ngủ. Gần đây lão phu vừa nghiên cứu ra một loại thuốc an thần giúp ngủ ngon, hiệu quả cực tốt. Ngày mai tinh thần của Tiểu Tiểu cô nương chắc chắn sẽ sảng khoái, mặt mày hồng hào. Lão phu quả là thần y đương thời, chính mình còn phải bái phục mình!]

Viết xong, Từ đại phu cất cuốn sổ ghi chép rồi chìm vào mộng đẹp.

Sáng sớm.

Ò ó o o!

Tiếng gà gáy vang lên.

Hàn Tiểu Tiểu từ từ mở mắt. Nàng không cựa quậy hay hét toáng lên, mà chỉ dùng hai tay kéo chặt chăn, hé mắt lén lút quan sát xung quanh. Ừm, đây không phải phòng mình, vậy chắc chắn là phòng của Lâm Phàm rồi.

Hai gò má Hàn Tiểu Tiểu bất giác đỏ ửng lên.

“Tỉnh rồi à?” Lâm Phàm xuất hiện bên mép giường, mỉm cười nhìn Hàn Tiểu Tiểu.

Hàn Tiểu Tiểu lí nhí: “Vâng.”

Xấu hổ chết đi được! Nàng ngại đến mức chỉ muốn độn thổ.

“Lâm ca ca, tối qua huynh thấy thế nào?” Hàn Tiểu Tiểu khẽ khàng dò hỏi, nàng vẫn thấy gọi “Lâm ca ca” là thân thiết nhất, dù nghe cứ như tình anh em.

Lâm Phàm đáp: “Rất tốt.”

“Vâng.” Giọng Hàn Tiểu Tiểu cao vút lên, dù ngượng ngùng nhưng trong lòng đã vui như hoa nở, nàng chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ như lúc này.

“Lâm ca ca, huynh ra ngoài trước đi, người ta phải mặc quần áo.”

Lâm Phàm nghe vậy thì vô cùng khó hiểu, không biết tại sao nàng lại đòi mặc quần áo, rõ ràng tối qua nàng có cởi đồ đâu. Nhưng anh vẫn ra khỏi phòng. Có lẽ Tiểu Tiểu muốn thay bộ đồ khác, cơ mà tối qua con bé có mang theo đồ đâu nhỉ?

Hàn Tiểu Tiểu thấy Lâm Phàm thật sự đi ra ngoài thì có chút sốt ruột, nàng chỉ nói vậy cho có lệ thôi chứ không thật sự muốn anh đi. Định gọi anh lại thì đã không kịp nữa rồi.

Kéo chăn lên.

Ơ?

Hàn Tiểu Tiểu kinh ngạc sững người, quần áo trên người nàng vẫn còn nguyên vẹn. ‘Lạ thật! Chẳng phải tối qua đã xảy ra chuyện gì đó rồi sao? Tại sao mình vẫn mặc nguyên quần áo thế này?’

Nàng lặng người suy nghĩ.

Hai mắt nàng chợt sáng rực lên, nàng đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt đang đỏ bừng của mình. ‘Chắc chắn là Lâm ca ca đã giúp mình mặc lại quần áo vì sợ mình ngại! Chắc chắn là vậy rồi, nhất định là thế! Nếu không thì giải thích thế nào được chứ.’

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!