Ngoài phòng.
Nhóm tỳ nữ thấy Tiểu Tiểu bước ra từ phòng lão gia thì nhìn nhau gật đầu đầy ăn ý, xem ra kế hoạch đã thành công mỹ mãn.
“Hoa tỷ đúng là Hoa tỷ, cách của chị ấy hiệu quả thật, mọi chuyện đều suôn sẻ.”
Tiểu Tiểu và đám tỳ nữ túm tụm lại bàn tán.
“Tiểu Tiểu, chúc mừng muội nhé.”
“Đúng vậy, chúc mừng.”
Lâm Phàm phát hiện sáng nay Tiểu Tiểu có chút gì đó không ổn, cảm giác này rất kỳ quái nhưng anh lại không biết là không ổn ở chỗ nào, chỉ là cứ thấy là lạ.
Anh cũng không nghĩ nhiều.
Thôi thì cứ cho là tối qua Tiểu Tiểu mệt quá đi.
Nhà bếp.
Hàn Tiểu Tiểu vô cùng ngượng ngùng nhưng lại cười tươi rói: “Hoa tỷ, cảm ơn chị đã giúp muội, nhưng mà muội có một thắc mắc. Muội nghe người khác nói lần đầu tiên sẽ rất đau, vì sao muội lại không thấy đau chút nào, mà còn thấy tràn đầy sức sống nữa, đây là cảm giác mà từ trước đến nay muội chưa từng có.”
Hoa tỷ nhìn vẻ mặt rạng rỡ của Tiểu Tiểu, nhẹ giọng cười nói: “Yên tâm, đây là tình huống rất bình thường. Ví dụ như một mảnh đất chưa từng được cày cấy, và một mảnh đất đã được cày cấy, muội nói xem mảnh đất nào tốt hơn?”
Hàn Tiểu Tiểu đáp ngay lập tức: “Chắc chắn là mảnh đã được cày ạ.”
“Vậy thì đúng rồi còn gì. Các ngươi xem, có phải sắc mặt của Tiểu Tiểu tốt hơn hôm qua nhiều không?” Hoa tỷ nói.
Nhóm tỳ nữ đồng thanh đáp: “Đúng vậy, sắc mặt tốt thật sự, hồng hào căng bóng, đây chính là kết quả của việc được tưới tắm.”
“Nhưng mà muội không thấy đau.” Hàn Tiểu Tiểu vô cùng e thẹn, nhưng cô vẫn muốn biết tại sao lại không đau.
Hoa tỷ nói: “Đàn ông bình thường thì như trâu húc mả, thấy cửa là cứ hùng hục lao vào. Chắc chắn là do lão gia của chúng ta vô cùng dịu dàng, nên muội mới không thấy đau. Chứ nếu ngài ấy mà hành sự lỗ mãng thì hôm nay muội có mà lết không nổi xuống giường.”
Bậc thầy nhân sinh Hoa tỷ giảng giải cho Tiểu Tiểu.
Hàn Tiểu Tiểu xấu hổ nói: “Thôi đừng nói nữa, muội thấy chủ đề này không ổn lắm đâu.”
Một người ngây thơ như Hàn Tiểu Tiểu sao có thể là đối thủ của người từng trải như Hoa tỷ, thành ra bị nói cho đến mức mặt đỏ bừng.
Hoa tỷ thầm hâm mộ.
Tuổi trẻ thật tốt, căng tràn sức sống.
Tâm trạng của Hàn Yên tụt dốc không phanh.
Nàng nghe lén được cuộc nói chuyện của nhóm tỳ nữ, tối qua muội muội ở trong phòng Lâm Phàm cả đêm, sáng nay mới ra, hơn nữa còn mặt mày rạng rỡ, tinh thần phơi phới. Chuyện này đối với nàng chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
“Muội muội em ấy…”
Nàng không dám tưởng tượng thêm nữa.
Trước đây nàng luôn canh chừng muội muội mình, chỉ sợ cô bé rơi vào tay đối phương, nhưng trông nom lâu ngày cũng có lúc sơ hở. Và hiện tại, chính sự sơ hở của nàng đã dẫn đến cơ sự này.
Thân là tỷ tỷ, nàng cảm thấy vô cùng tự trách.
Nếu mình để ý hơn một chút, muội muội tuyệt đối sẽ không rơi vào tay hắn.
Tuổi của Từ đại phu đã cao, thân là đại phu nên ông ta vô cùng chú trọng đến sức khỏe của mình. Ai nói người già chỉ có thể chờ chết chứ, mỗi ngày ông ta đều dành thời gian để rèn luyện thân thể.
Lúc này.
Trong sân, Từ đại phu đang đánh quyền, quyền pháp trông có chút thú vị. Mà Từ đại phu lại rất coi trọng việc rèn luyện sức khỏe, cho nên mỗi một chiêu đánh ra, ông ta đều hô to khẩu quyết.
“Mãnh hổ xuống núi!”
“Diều hâu tung cánh!”
“Gà con mổ thóc!”
“Chó hoang chó dại!”
“Gâu gâu gâu…”
Từ đại phu trông vô cùng tâm huyết, cứ như thể ông ta vừa sáng tạo ra một môn tuyệt thế võ công nào đó.
“Từ đại phu…”
Hàn Tiểu Tiểu rời khỏi phòng Lâm Phàm một cách mỹ mãn rồi vui vẻ trở về phòng mình, nằm trên giường ôm chăn lăn lộn sung sướng. Đây là một khởi đầu tốt đẹp, sau này sẽ ngày càng tốt hơn.
Từ đại phu thấy người tới thì dừng động tác, mỉm cười nói: “Tiểu Tiểu cô nương, thuốc mà lão phu cho cô hiệu quả lắm đúng không?”
Thân là một y sư, chuyện đáng tự hào nhất chính là được bệnh nhân của mình công nhận. Ông ta là một thần y vừa kế thừa y thuật của tiền bối, vừa có thể tự mình nghiên cứu ra thuốc mới.
Hàn Tiểu Tiểu nói: “Thuốc rất hiệu quả, nhưng sau khi uống xong thì đầu óc cứ mơ màng, chẳng còn ý thức gì cả. Nhưng ta nghe nói sau khi dùng thuốc thì vẫn còn tỉnh táo mà.”
“Chẳng lẽ cô nương uống hết cả liều thuốc lão phu đưa rồi à?” Từ đại phu hỏi.
Ông ta đã từng dùng thử, chỉ cần dùng đúng liều lượng thì sẽ không xảy ra tình huống như Hàn Tiểu Tiểu nói. Nếu thật sự xuất hiện tình huống này, chỉ có một khả năng duy nhất.
Hàn Tiểu Tiểu nói: “Con sợ thuốc không đủ đô nên uống hết luôn ạ.”
“Thảo nào.” Từ đại phu lộ ra vẻ mặt “hóa ra là vậy”, chậm rãi nói: “Cô dùng một lượng thuốc nhiều như vậy nên chắc chắn sẽ phát sinh mấy vấn đề này. May là cô dùng loại thuốc mà ta mới bào chế, cho dù dùng quá liều cũng không sao cả, ngược lại còn có tác dụng giúp ngủ ngon, an thần nữa. Tối hôm qua ngủ rất say phải không? Ta nhìn sắc mặt của cô là đoán được rồi.”
Từ đại phu vô cùng vui vẻ.
Chuyện này đã chứng minh rằng y thuật của ông ta rất cao minh.
Hàn Tiểu Tiểu vẫn chưa nhận ra điểm mấu chốt.
Cô vẫn còn đang cười hi hi ha ha.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Nụ cười của cô tắt ngấm, biểu cảm cứng đờ.
“Từ đại phu, ngài vừa nói thuốc gì vậy?”
“Thuốc ngủ.”
“Hả?”