Pochi sẽ không bao giờ quên nodesu.
Ngày hôm đó, Pochi đã được ban cho một cái tên.
“Công chúa, chúng tôi phải hộ tống người trở về.”
Hai người thú tộc chó mặc giáp bạc đang đứng đắm mình trong ánh trăng.
Người đàn ông tóc dài trông-tử-tế lên tiếng nói với tôi.
“Tôi không có ý định rời khỏi hành tinh này.”
“Nhưng mà, Công chúa!”
“Xin đợi đã, Dober. Trước tiên, hãy nghe Công chúa nói.”
“Nhưng mà, Shiva!”
Người tóc đỏ ngăn người tóc dài đang nài ép tôi lại.
“Xin hãy nói cho chúng tôi nghe lý do của người. Liệu hành tinh man rợ này có quan trọng hơn hành tinh quê hương của người sao?”
“Tôi có những người bạn quan trọng ở đây. Và còn nữa, vì ích lợi của đứa trẻ trong bụng tôi, tôi không thể rời khỏi hành tinh này.”
Cô ấy vỗ về cái bụng phẳng lỳ trong khi đang ngồi trên ghế.
“Điều đó không thể nào, Miko của Ra Anubis Vĩ đại lại làm mấy việc như là có một đứa trẻ với sinh vật man rợ sao!”
“C-Có thực không Công chúa?”
Tôi gật đầu với cả hai người đang hoảng sợ.
Pochi sẽ không bao giờ quên nodesu.
Mùi vị miếng thịt khô đầu tiên mà tôi được ăn. Sự hạnh phúc của bữa tiệc thịt nướng cùng mọi người.
Tuyệt đối không bao giờ quên nodesu.
“Người không định đi dù có thế nào sao?”
“Phải, ta không còn là Miko của Ra Anubis nữa, mà là Pochi Pendragon nanodesu.”
Phải, nơi này là một nơi quan trọng, cùng với người đó.
Miễn là có hai thanh Thánh Ma Kiếm mà anh ấy chế tạo, tôi sẽ không để thứ như Quỷ Vương làm điều nó muốn.
“Chúng ta sẽ đi cùng nhau được chứ?”
“Một cho tất cả ~meo?”
Karina và Tama đứng chắn trên đường khi tôi chuẩn bị khởi hành.
Chúng tôi đập tay nhau giống như những gì chúng tôi từng làm trên chiến trường cách đây một thời gian dài.
Giờ thì, hãy lên con tàu Cây Thế Giới mà Mia đã chuẩn bị và tiến về phía địa ngục nào!
Liza, xin hãy trông nom chúng tôi từ trên những vì sao. Chúng tôi chắc chắn sẽ lo liệu địch thủ của chị.
“Hô? Tôi chết trong đó hả?”
“Au, đừng có nhìn nodesu. Cấm nanodesu.”
Liza đã nhìn thấy câu chuyện viết tay mà tôi viết cùng Arisa nodesu.
“Ngay cả Pochi cũng đâu muốn chị chết nodesu. Nhưng, nhưng mà, Arisa muốn thế.”
“Ra là vậy, Pochi đang đổ thừa cho Arisa hử.”
“Au, au, không mà nodesu, không có đâu nodesu.”
Khi chúng tôi đang tranh luận xem ai sẽ là người chết ở chương kế tiếp, chúng tôi đã vô tình làm vậy nodesu. Tôi đang suy ngẫm về nó, nên xin hãy tha thứ cho tôi nodesu.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc phần thịt của mình biến mất vào bữa tối nay, nhưng Liza rõ ràng vẫn để nó vào đĩa của tôi như thường lệ nodesu.
Liza thực sự rất dịu dàng sau tất cả mọi chuyện nodesu.
Khi câu chuyện kế tiếp cần một người bị giết, tôi sẽ để Arisa làm nạn nhân nodesu. Arisa chắc chắn sẽ tha thứ cho tôi trong khi cười xòa nodesu. Cậu ấy sẽ vậy chứ desu?