Tôi từng nghĩ một mình tôi có thể làm được mọi thứ.
Ai làm cho tôi bữa ăn, ai mua cho tôi game và điện thoại, tôi chưa bao giờ coi trọng những thứ đó, chỉ nghĩ đơn giản là vì chúng nghiễm nhiên được cho.
Tôi băn khoăn, tại sao lại như vậy?
Tôi khác biệt so với những người bạn cùng lớp xung quanh. Tôi đã nghĩ vậy mà chẳng có bất kỳ căn cứ nào.
Tất nhiên, tôi cảm thấy việc cố gắng hết sức lực chẳng có gì ngầu cả, nên tôi không làm gì ngoài việc cày cuốc nâng cao kỹ năng chơi game. Tỏa sáng rực rỡ trên bảng xếp hạng game trong khi ẩn danh cũng là chuyên môn của tôi.
Có lẽ vì không ai muốn dính líu với một kẻ như vậy, bạn bè xa lánh, gia đình thậm chí còn tạo khoảng cách với tôi. Bí ẩn ở chỗ là tôi lại không hề bị bắt nạt.
Từ những lý do đó, tôi bắt đầu chơi những tựa galge như-ý-nguyện, và tiếp thu rất nhiều motif về nhân vật chính vô song (OP) hay được tái sinh.
Đặc biệt với tình tiết tái sinh, tôi đã thu thập vô số kiến thức từ net để chuẩn bị cho ngày mình được triệu hồi. Sau khi sao chép những thông tin thu được, tôi viết tất cả vào một cuốn sổ. Do điện chắc chắn sẽ không tồn tại ở thế giới mà tôi được dịch chuyển tới. Tôi viết đầy cuốn sổ bằng những kiến thức chép tay lộn xộn.
Coi nào, công chúa của một thế giới khác. Tôi đã sẵn sàng để được triệu hồi bất cứ lúc nào!
Cái miệng hại cái thân. Những lời này lại vận đúng vào tôi vào ngày hôm đó.
Trời đột nhiên tối sầm lại, và tôi thấy mình đang ở bên trong một căn phòng làm từ gạch.
Nè, nè, nơi quái quỷ gì đây?
Không phải. Tất nhiên là tôi biết. Đích thực là nó.
Căn phòng mờ ảo, và ánh sáng từ những ngọn nến đang nhấp nháy. Chúng không phải là ánh sáng ma thuật.
Úi, tôi không được quên về công trình tái sinh ưa thích của mình. Đầu tiên, tôi phải quan sát [Nhân vật]. Tôi vội đảo mắt lên mặt những người có mặt ở đây. Ai là đồng minh của tôi, ai là người sắp xếp việc triệu hồi, và ai chống lại nó. Quan sát họ. Ngay bây giờ, đó là thứ duy nhất tôi có thể làm. Đó là lý do vì sao tôi đang quan sát.
Có ba người nữ mặc đồ như Miko, và sáu người nam trông như binh lính. Những người khác là hai ông già trông như quan văn, và một gã gian xảo đeo-kính-trông-cũng-được, anh ta chắc chắn sẽ là kẻ thù. Quyết định là thế đi.
Ack, một con chồn đứng thẳng đang nói thứ gì đó. Người thú chỉ nên có tai và đuôi thôi chứ. Tôi không có hứng thú gì với chân thú cả.
Sự quan sát của tôi buộc phải dừng lại.
"●●●●、●●●. ●●●●●●●●●"
Khi người đó cất tiếng nói, cái phong cách ngầu lòi của tôi lập tức bay biến.
Oh, geezuz!
Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, tôi không thể nghĩ được bất cứ điều gì. Tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào nữ nhân đó hết sức. Đó chắc chắn là mấy loại ma thuật tấn công hay ma thuật thao túng tinh thần.
Mà, sao cũng được.
Ngay lúc này, ngắm nhìn cô ấy là chân lý.
Một người nữ trông-như-hầu-gái đưa cho tôi thứ gì đó.
Cô kia, tránh đường ra. Xê ra đi. Trông kìa, cô ấy đang bị khuất dưới mái tóc. Cô ta ấn thứ gì đó vào tay tôi, nhưng miễn là cô ấy không cản trở tầm mắt của tôi, thì sao cũng được.
“Cậu có hiểu tôi nói gì không?”
Tôi có, nhưng thế thì sao?
Có ý nghĩa nào quan trọng hơn việc thưởng thức vẻ đẹp của cô ấy không.
“Chúng ta nên làm gì đây Điện hạ. Nhẫn phiên dịch chắc bị lỗi rồi.”
“Ôi trời, rắc rối thật. Chúng ta nên làm gì đây?” – Yuriko.
Khuôn mặt bối rối của mỹ nhân cũng thật xinh đẹp.
Tôi muốn thấy nhiều biểu cảm hơn trên khuôn mặt cô ấy.
“Điện hạ, kết quả từ Đá Yamato mà cậu ta đụng vào vừa nãy đã có.”
“Nó sao rồi?” – Yuriko.
“Cậu ta cũng giống như hai người trước. Cậu ta có Skill [Lẩn Mình] không bình thường, nhưng không có [Đặc Kĩ].”
“Nó có hợp với sở thích của vương quốc không?” – Yuriko.
“Không may lắm.”
“Vậy à.” – Yuriko.
Tôi vừa nghe thấy một điều gì đó rất tệ. “Hai người trước” nghĩa là làm sao. Tôi là người thứ ba hả? Tôi không nên nói, “Đó là bởi vì tôi là người thứ ba” chứ nhỉ? Hơn nữa, sở thích của vương quốc là cái quái gì? Nhận xét đó là sao khi mấy người tự ý bắt cóc người khác mà không được phép.
Chỉ giống như cách một nam thanh niên bình thường phản ứng, tôi cũng sôi máu lên vì giận dữ một lúc. Tuy nhiên, ngọn lửa đó đã bị dội một gáo nước lạnh bởi sự tồn tại của đám binh lính. Kiếm trên hông và giáo trên tay họ là hàng thật.
Nếu tôi muốn phản kháng, thì giờ không phải lúc.
Đây là một cuộc điều tra thư thái. Không phải vì tôi sợ kiếm của binh lính đâu. Cũng không phải vì cái lườm từ những gã lính như thể họ sẽ giết tôi nếu tôi dám cử động. Nó là kết quả của một quá trình phân tích lạnh lùng và bình tĩnh. Tôi sẽ giữ bình tĩnh. Lạnh lùng.
Tôi giữ ánh mắt dán chặt vào nữ nhân tóc tím. Cô ấy quá đẹp đến mức khó thở. Tôi không biết cô ấy bao nhiêu tuổi? Trông như một nữ sinh trung học, nhưng có lẽ cô ấy lớn tuổi hơn nhỉ? Tôi muốn nói cho cô ấy biết là kiểu tóc hai bím của cô sẽ hợp hơn nếu được cột bằng ruy băng mỏng, nhưng cái lườm của đám binh lính thật đáng sợ. Cảm giác như họ sẽ chém bay đầu tôi vì sự lỗ mãng mà không cần cảnh báo.
Cuối cùng, đám người bắt cóc đối xử với tôi như không khí, và một hầu gái được hộ tống bởi hai binh sĩ hướng dẫn tôi đến một căn phòng nhỏ rộng cỡ ba-tấm-tatami. Căn phòng chỉ được thắp sáng duy nhất bởi một giá nến.
“Người đảm trách huấn luyện cho cậu sẽ tới vào sáng mai, hãy chờ ở đây. Tôi sẽ mang cho cậu thứ gì đó để ăn lát sau, nên hãy giữ im lặng được chưa?”
Một hầu gái trạc 20 tuổi nói với tôi một cách nhún nhường rồi rời đi.
Nó có lẽ sẽ là bánh mì đen và súp muối nhạt chứ gì?
Tôi muốn xem cô ta mang tới đồ ăn do đầu bếp hoàng gia nấu cơ.
Khi tôi nhìn thấy món ăn mà hầu gái mang tới, tôi đã nguyền rủa những gì mình vừa nghĩ.
Đừng coi tôi là trò đùa chứ cái thế giới Fantasy này!
Bữa tối quái quỷ gì mà chỉ có một củ khoai tây! Hơn nữa nó lại còn sống! Các người định giết dạ dày tôi à!
Mà do tôi cảm thấy như có lính gác ngoài phòng, tôi đành nuốt lời than phiền của mình vào trong. Người hầu hình như đã hiểu lầm gì đó.
“Ara? Cậu thực sự đói đến thế sao? Tôi sẽ chuẩn bị phần khác cho bữa sáng mai, nên cậu có thể ăn hết đi. Cậu không cần phải giữ ý đâu.”
Cô gái nói chẳng hề mỉa mai, đặt một bình nước lên bàn và rời đi. Nè, nè, ở đây không có tách uống nước à.
Tôi không đói đến mức phải ăn sống khoai tây, nên tôi uống nước trực tiếp từ bình để làm dịu cổ họng.
Miệng tôi ao ước thứ gì đó, nên tôi bỏ vào miệng một viên kẹo đã có sẵn trong túi. Những thứ khác tôi mang theo là một con dao quân dụng Thụy Sĩ, ba viên kẹo và thứ quan trọng nhất, một quyển sổ tay ghi chép các mánh khóe gian lận (cheat).
Sau khi nhận được đồ tiếp tế, tôi đã có thể suy nghĩ về tình hình này cẩn thận hơn một chút.
Trước tiên, phải kiểm tra xem liệu có năng lực cheat nào đang ngụ trong tôi không.
Bằng cách chống đẩy đơn giản. Tôi sụp xuống trước khi đạt mốc 10 lần như thường lệ. Tôi không có cheat tăng cường cơ thể.
Tôi lấy ra con dao quân dụng, mường tượng một con Goblin ảo và vung dao. Tôi cảm thấy trống rỗng giữa chừng, tôi không có cheat kiếm thuật lẫn võ thuật nào cả.
Ít ra thì cũng nên có ma thuật chứ, do tôi được triệu hồi mà. Hy vọng cuối cùng của tôi, tôi thử mánh ma thuật. Tưởng tượng nó đi. Tôi hình dung ra ngọn lửa và đặt tay lên bàn.
Nó lạnh ngắt. Trái tim tôi cũng lạnh theo.
Đây là một thế giới không có ma thuật ha. Tôi quyết định thế.
Điều đó có nghĩa là, tôi vẫn chỉ là tôi như mọi khi. Ma thuật triệu hồi, làm việc của mày đi chứ.
Fuhn, không có lời xin lỗi nào từ Thần linh, và tôi bắt đầu mơ hồ nhận ra. Thực tại khác xa với ảo tưởng. Tôi được phép thất vọng một chút chứ nhỉ? Tôi đã mệt rồi. Tôi muốn ngủ.
Khi tôi chú ý đến một thứ gì đó, tôi tức khắc đứng dậy.
Phải rồi, đây chắc chắn là thế giới chế độ Hard. Ắt hẳn nó là thế giới thậm chí còn khó có thể bước đi. Vẫn còn quá sớm để nghỉ ngơi.
Tôi thăm dò các thông tin mình đang có trong tay.
Tôi được triệu hồi. Người triệu hồi có lẽ là cô gái đó.
Họ gọi nữ nhân tóc-hai-bím màu tím là Điện hạ, cô ấy có lẽ là hoàng tộc.
Ai là “Hai người trước” mà gã đeo-kính-gian-manh nhắc tới. Họ là những người được triệu hồi giống như tôi chăng?
Tôi nhớ lại cái nhìn trong mắt đám binh lính. Những gã đó rõ ràng đang cảnh giác tôi. Điều đó có nghĩa là, hai người triệu hồi trước kia đã làm thứ gì đó tệ hại. Họ đâu thể ôm người đẹp chứ nhỉ.
Không phải, thứ họ cảnh giác không phải loại chuyện đó.
Đúng vậy, đó là Skill. Những gã đó nói không hề lầm được. Họ nói là tôi có Skill. Là [Lẩn Mình] đúng không nhỉ? Nó thật giống tôi, mồ hôi toát ra từ trán.
Làm sao tôi dùng nó?
Tôi ngâm nga [Lẩn Mình] trong thâm tâm. Tôi phần nào thấy hiện diện của mình nhạt đi. Chờ đã, không phải nó luôn như vậy sao.
Trong khi cảm thấy có chút buồn bã, tôi bước ra ngoài phòng.
Tôi đã nghĩ rằng có lính gác, nhưng không có ai bên ngoài cả.
Nếu tôi không suy nghĩ như một đứa trẻ và đi khám phá lâu đài ở đây, thì tương lai của tôi ắt hẳn đã khác.
Nhưng mà, không hề có chữ NẾU trong hiện thực. Bạn chỉ có thể chọn một.
Và rồi tôi nghe thấy nó.
Tôi đã nghe thấy nó.
Hai người triệu hồi trước tôi bị coi là không phù hợp làm Anh hùng và đã bị xử lý. Người hầu gái và binh lính nói chuyện mà không hề có bất kỳ sự tội lỗi nào.
Thật cứt chó!
Sau khi mấy người bắt cóc họ đến đây. Nếu họ không cần thiết, thì hãy gửi họ về lại đi chứ.
Không thể quay lại phòng, tôi loanh quanh trong lâu đài và bắt gặp một cô gái.
Tôi vội vã cố bịt miệng cô ấy lại, nhưng thay vào đó lại bị ấn xuống sàn bởi động tác như-tự-vệ của cô ấy.
Cô ấy rất mạnh, trái ngược hoàn toàn với vóc dáng mảnh mai. Sao tôi lại dùng cách nói chuyện lịch sự thế này.
“Giữ im lặng. Lính sẽ đến nếu anh làm ồn. Anh là người từ thế giới khác mà Yuriko-sama triệu hồi hôm nay đúng không?”
Cô gái tên là Menea, một công chúa của vương quốc này. Tôi được kể là người đẹp tóc tím hai-bím là Yuriko, dì của cô ấy. Thanh xuân vĩnh trú ở tuổi 17 ha. Tôi biết mà.
Để trao đổi thông tin, tôi nhận thông tin từ cô ấy.
Tôi không nên nghe nó. Không có phương thức nào để quay về thế giới cũ của tôi. Họ được gọi đến rồi ra đi hả.
Khi chúng tôi nói về số phận của hai người triệu hồi trước tôi, cô ấy trở nên buồn lòng. Hình như cô ấy đã có thời gian ở cùng cả hai người họ trong thành phố bên ngoài lâu đài.
Tôi tuyệt vọng lấy sự thương cảm của cô, và hỏi về cách trốn ra ngoài lâu đài. Đã từ lúc kỳ thi vào trung học tôi mới cố gắng nhiều đến thế này.
Tôi nhận trái cây và một chiếc nhẫn nạm ngọc để trao đổi lấy tiền từ cô ấy. Vì cô ấy dường như không dính líu trực tiếp tới vụ bắt cóc, tôi sẽ trả ơn cô ấy, nên tôi đưa cô hai trang ghi chép gian lận vận hành từ quyển sổ. Tôi đã nhớ nội dung những trang đó rồi. Đừng coi thường một học sinh rảnh rỗi.
Tôi thắp ngọn đuốc nhận từ Menea bằng bật lửa.
Dù tôi đã bị giáo viên nghi ngờ việc hút thuốc, bị cảnh sát tuần tra thẩm vấn và nhiều nghi ngờ khác về điều này, tôi vẫn cứ giữ nó.
Tôi dùng [Lẩn Mình] cho tới khi trốn thoát đến thành phố vào ban đêm.
Fufufu, tôi sẽ đăng ký ở Hội Thám hiểm giả trong thành phố, và khởi sự con đường thành công của tôi từ bây giờ. Giấc mộng Isekai, ta đến đây.
Tôi không nghe thấy thanh âm của côn trùng.
Tôi biết chứ.
Đây không phải thế giới chế độ Easy. Nó là thế giới khó điên khùng. Tất nhiên, cũng có quái vật.
Tuy nhiên, làm ơn tha cho tôi khỏi việc bị tấn công bởi một con bọ ngựa khổng lồ cỡ con người đi.
Tôi tuyệt vọng bỏ chạy, nhưng tôi không nghĩ là chạy lên núi về đêm lại khó khăn đến thế này. Tôi còn chưa thể chạy được vài mét thì đã bị bắt. Tay trái tôi bị cắn đứt chỉ trong một nhát. Nó nóng bỏng hơn là đau đớn. Tôi tự hỏi liệu adrenaline có đang bơm lên cả tấn không, tôi không thấy đau đớn nhiều lắm.
Ah, Game Over hả.
Dù tôi muốn phản công, thì tôi cũng đã đánh rơi cây đuốc ở đâu đó rồi.
Con quái vật ngon lành ăn cánh tay trái đã bị xé đứt của tôi. Dù tôi muốn chạy, quái vật cũng đã nhấn tôi xuống bằng cái chân đặt trên bụng, nên tôi không thể cử động. Ah, tôi đang mất máu quá nhiều.
Ý thức tôi mờ dần.
Tôi nghe thấy tiếng ồn ào vào phút cuối. Tôi không hiểu họ nói gì. Ô phải ha, tôi đã đeo Nhẫn phiên dịch ở ngón tay trên bàn tay trái mất rồi.
Thứ tôi thấy cuối cùng là một làn da nâu tối với đôi tai dài.
Nó đây rồi, một Dark Elf bằng xương bằng thịt.
Tôi đã nghĩ cuộc sống của tôi là một kusoge, nhưng tôi vẫn thấy điều tốt đẹp khi kết thúc. Tôi muốn OP với Dark Elf đang phục vụ tôi.
Tôi sẽ trở thành một Dark Knight trong lần kế tiếp tôi được sinh ra.