Satou đây. Những thiết lập bất khả thi như việc nữ chiến binh mặc giáp bikini có tồn tại trong Video Game, nhưng đúng như dự đoán, chẳng có chiến binh nào lại mặc giáp bikini trong thế giới song song cả.
“Đậu phộng bay nodesu!”
“Quái vật ~meo?”
Pochi và Tama, hai đứa vừa chạy về từ boong tàu, kéo cả hai ống tay áo và dẫn tôi cùng lên boong.
Có một con tàu bay lơ lửng ở hướng mà cả hai đứa chỉ. Tôi đã nhìn thấy nó trên Radar, nhưng nó vẫn khá ấn tượng khi bạn thực sự tận mắt chứng kiến đồ thật. Nó là một con thuyền bay dài 300m mang hình dáng một hạt đậu rắn chắc. Vẫn không rõ nó nổi lên bằng cách dùng khí như helium hay bằng Ma cụ.
Tôi có thể đoán được đường bay của nó từ Map, có lẽ nó đã bay tới đây từ Vương Đô hồi sáng nay.
“Đó là một tàu bay.”
“Tàu bay ~meo?”
“Là con tàu có thể bay trên bầu trời.”
“Tuyệt quá nodesu! Em muốn cưỡi trên nó nodesu!”
Ờ, tôi cũng muốn nữa.
Nếu suy nghĩ kỹ, con tàu có lẽ được dùng cho mục đích quân sự, nên tôi không chắc liệu dân thường có thể cưỡi nó hay không.
“Uwah. Thực là kỳ ảo. Em nóng cả người lên rồi.”
“Em thắc mắc là sao nó lơ lửng được?”
Arisa và Liza cũng vừa bước đến. Đây là lần đầu Arisa thấy nó hả. Tôi không biết liệu cô ấy đã từng đi trên tàu bay độc quyền của Anh hùng chưa?
“Chủ nhân, tôi yêu cầu được sở hữu vật đó.”
“Ufufu, hình dáng của nó khá là dễ thương đấy nhỉ.”
Nana làm cử chỉ như thể cô ấy muốn vươn tay ra bắt lấy con tàu. Lulu thì nói ‘dễ thương’, nó dễ thương sao? Thật sự tôi không hiểu lắm, có lẽ vì cảm quan của chúng tôi khác nhau.
“Arisa làm một cái gối có hình dáng đó lát nữa được không? Trên cả sự dễ thương, nó còn mềm mại nữa.”
Nana vỗ tay một cái, rồi đi quấy rối Arisa. Cô ấy ôm Arisa từ đằng sau, và nói nhiệt liệt về việc chiếc thuyền dễ thương đến nhường nào. Chẳng bao lâu nữa Arisa sẽ phải chịu thua thôi. Do Nana tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc khi cô ấy đã thích thứ gì đó.
“Chủ nhân, em đã hỏi Shelna-dono, và hình như Á nhân không được chào đón ở khu vực phía trong bức tường lớn. Em nghĩ rằng sẽ tốt hơn cho Pochi, Tama và Mia nếu họ mặc áo choàng trước khi chúng ta vào cảng.”
“Được rồi, tôi sẽ dặn họ sau khi sự hưng phấn từ tàu bay giảm đi.”
Shelna-dono mà Liza vừa nhắc tới là hướng dẫn viên của chuyến tham quan này. Chức nghiệp chính của cô ấy là một trong những quan chức dân sự của Tổng đốc Thành phố Gururian – Bá tước Walgock. Tôi đã cho rằng cô ấy là tuần cảnh của Tổng đốc khi kiểm tra thông tin từ giao diện AR, nhưng có vẻ như cô ấy chỉ nhớ lại khoảng thời gian làm hướng dẫn viên tham quan để kiếm học phí khi còn trẻ, nên cô ấy đã nhận làm công việc này.
Ở Công đô Oyugock, chúng tôi được sắp xếp ở lại trong dinh thự của Bá tước Walgock, nhờ vào ý tốt của Tổng đốc. Tôi thấy ở trong một nhà trọ bình thường cũng tốt, nhưng vì đại hội thi đấu võ thuật công khai sắp diễn ra, có lẽ không còn nhiều nơi tử tế còn trống, nên tôi quyết định nhận ân tình này.
Con thuyền chúng tôi đang đi hướng thẳng tới bến cảng của Công đô. Nó không phải bến cảng thông thường trong thành phố, mà là bến cảng được xây bên trong bức tường lớn của thủ đô dành riêng cho quý tộc và những nhà cung cấp lương thực.
Khi tôi nói “bức tường lớn”, ở đây có nghĩa là bức tường ngoài cùng của Công đô Oyugock. Có vẻ như dân số tăng lên quá nhanh, và thế là, để ổn định chỗ ở cho những người dân ngoại ô, họ đã dựng lên thêm một bức tường cao 3m gọi là “bức tường mới” ở phía ngoài. Tường mới khác tường lớn ở chỗ nó không thể bảo vệ con người trước những cuộc tấn công của quái vật, nên khu vực bên trong tường lớn trở thành nơi cư ngụ của quý tộc, người giàu và kỹ sư, trong khi những người như công nhân, Á nhân, và người nghèo thì sống ở bên ngoài.
Sau khi lên bờ, chúng tôi được Shelna-san hướng dẫn tiến thẳng tới dinh thự của Bá tước Walgock.
Nhờ vào giấy thông hành của Tổng đốc, chúng tôi đã không bị kiểm tra gắt gao trong suốt quá trình tra xét khi vào thành phố. Tuy vậy, tôi cảm thấy hình như có quá ít lính gác vào lúc này. Khi tôi xem trên Map, có vẻ như các lính gác đang chạy đôn chạy đáo vòng quanh thành phố.
Nguyên do có lẽ là vì những cái xác của các thành viên tổ chức, và những dấu vết đặc thù cho thấy vị trí của họ đã được bọc kín lại mà tôi để lại lâu đài sau việc tiêu diệt Quỷ Vương tối qua. Vì tôi để lại những thứ đó cùng với bộ trang phục [Đôi Cánh Tự Do] và bản kế hoạch phục sinh Quỷ Vương của chúng, binh lính có lẽ đang bận rộn dọn dẹp hậu quả. Làm việc chăm chỉ thật.
Tôi có thể bắt giữ những hội viên còn lại và giao chúng cho chính quyền, nhưng vì nó sẽ rất phiền phức, tôi quyết định để chúng được yên. Người phụ nữ bị tôi lột lấy trang phục đã được đồng bọn cứu, và giờ cô ấy đang ở trong số những người tụ tập trong dinh thự của một quý tộc tên là Bá tước Bobi. Sẽ thực phiền toái nếu họ lại gây ra huyên náo nên tôi đã đánh dấu vị trí đó lại.
Dinh thự Bá tước Walgock là một khu vực rộng lớn ngay cả khi so sánh với các khu quý tộc ở bên trong tường lớn.
Sau khi tôi hoàn tất việc chào hỏi cựu Bá tước Walgock cùng với Shelna-san, hai chúng tôi đi tới lâu đài Công tước trên chiếc xe ngựa mà cô ấy lấy từ dinh thự. Shelna-san khá là năng động nhỉ.
Tự bản thân tôi thì ổn do thanh HP/Stamina đang tràn trề, nhưng Mia và Arisa không có nhiều thể lực, nên tôi bảo họ hãy thư giãn trong dinh thự hôm nay. Đằng nào thì họ cũng sẽ không thể gặp Công tước được cho dù có đi cùng tôi, nên không có vấn đề gì đáng ngại. Tiểu thư Karina đã mời Pochi và Tama ra tập luyện trong sân. Cô ấy có lẽ khá thất vọng vì đã không thể động tay động chân nhiều khi ở trên tàu. Liza và mấy cô hầu gái đi cùng họ, nên có lẽ sẽ không có chuyện gì ầm ĩ xảy ra.
Lâu đài của Công tước rộng ngang ngửa với lâu đài của Nam tước Muno, nhưng khác xa nhau về sự tráng lệ và số lượng người hiện diện.
Đi qua bức tường bên trong lâu đài, có bốn con Golem sắt cao 4m đứng gác quanh cổng. Có vẻ như tường lâu đài cũng kết nối với nhiều tháp phòng không khác nhau. Tôi không thể xác định được loại pháo nào được đặt trong đó. Tôi sẽ xin phép họ cho tôi xem nó sau vậy.
Chiếc xe dừng ở sân trước sau khi băng qua bức tường trong vừa nãy. Phải đi bộ từ đây. Được một hầu gái dẫn đường, chúng tôi tiến thẳng qua một hành lang làm từ nhiều loại đá cẩm thạch. Thảm được trải bên dưới, và chúng tôi đi ngang qua những món đồ trang trí như tác phẩm nghệ thuật trên tường hay những chậu hoa đang nở rộ. Tôi không am hiểu về chất lượng của tranh, nhưng chúng đều là những bức tranh tĩnh vật rất đẹp.
Ai đó đang vẫy tay bên trong một bức tranh treo trên tường dọc lối đi.
Đúng thật là kỳ ảo. Nó thực sự giống một Ma cụ.
Cô gái nhỏ được vẽ trong tranh đang vẫy tay. Cô ấy trông rất phấn khởi khi tôi vẫy tay chào lại. Tương tác khá chân thực. Tôi đã trông mong là sẽ có người di chuyển trong những bức tranh khác, nhưng không may, chúng chỉ là tranh bình thường.
“Có gì không ổn sao Hiệp sĩ-sama?”
“Không, không có gì. Quả là lâu đài của Công tước-sama. Có một Ma cụ rất thú vị.”
“Đúng vậy đó, tôi cũng đã rất ngạc nhiên khi lần đầu đến đây.”
Chẳng có gì lạ. Bất kỳ ai cũng sẽ kinh ngạc nếu họ thấy một người cử động trong tranh.
Chúng tôi được dẫn tới một căn phòng và gặp gỡ hầu cận của Quan nhiếp chính.
“Vậy thì, đây là thư từ Nam tước Muno. Và đây là thư từ Quan nhiếp chính của Nam tước Muno, Tử tước Rottol, gửi cho Nhiếp chính-sama ở đây.”
Tôi đưa ra hai bộ thư. Thư từ Nina-san được gói gọn trong ba cuộn giấy và một tập tài liệu.
Phụ tá Nhiếp chính nhận lấy một cách kính trọng, và rồi người trông như phụ tá đặt nó lên giá. Shelna-san cũng có một bức thư từ Tổng đốc chuyển tới đây, nhưng cô ấy lại đưa cái túi mà mình mang đến cho phụ tá-san. Sau này tôi mới biết rằng nó được đóng gói cùng với báo cáo gửi đến từng ban khu.
Một hầu gái bước vào sau khi gõ cửa và được phép, rồi tiến đến thì thầm điều gì đó với hầu cận của Nhiếp chính.
“Ngài Pendragon, Đức ngài Công tước hình như muốn gặp cậu. Có được không nếu như cậu đi một chút?”
Ồ?
Kế hoạch hôm nay chỉ là chuyển thư, và tôi được thông báo rằng cuộc gặp mặt chính thức sẽ diễn ra vào vài ngày sau.
Do việc này có nghĩa là tôi sẽ không phải vướng bận vì phải đến đây hai lần, tôi chấp nhận nó một cách vui vẻ. Dù sao đi nữa tôi cũng không có quyền từ chối ngay từ đầu, lời mời của đối phương có lẽ chỉ là một phép lịch sự.
Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ được dẫn tới phòng hội đàm, nhưng chúng tôi đi băng qua nó và tiến thẳng tới nơi dường như là phòng riêng của Công tước.
Căn phòng vừa nãy đã tráng lệ, nhưng cái này còn cao cấp hơn hai bậc. Cái ghế tôi được mời ngồi không quá cứng, cũng chẳng quá mềm, nó siêu vừa vặn. Tôi muốn có một chiếc ghế loại này ở nơi làm việc. Có một bồn nước ở một góc phòng, và những loài cá giống cá nhiệt đới đang bơi lội bên trong. Hình dáng chúng trông như cá bảy màu, nhưng chúng phát sáng lờ mờ màu xanh lá từ bên trong cơ thể bán trong suốt.
Có bốn bức tượng phụ nữ khỏa thân ở mỗi góc căn phòng, chúng đều là Tượng Sống (Living Doll). Có một lối đi dẫn tới chỗ vài người lính đang đứng bên trong một phòng chờ, mặc dù lối đi đã được che giấu một cách khéo léo. Cũng có ba pháp sư đang túc trực trên mái nhà. Dường như không có động thái dư thừa nào, vậy nên có lẽ họ sẽ chỉ phá trần nhà xông vào khi có chuyện khẩn cấp.
Họ đã cân nhắc đặt thêm vài thứ đảm bảo để chắc chắn rằng người thường không có khả năng cảm nhận được sự tồn tại của những hộ vệ. Có vẻ như họ không có bất kỳ ý định nào nhằm gây hoảng sợ cho khách viếng thăm.
Người hầu nữ trong phòng thông báo là Công tước đang đi tới đây từ phòng kế bên, nên tôi đứng dậy đón ông ta.
Người bước vào phòng là một ông lão với thân thể tráng kiện và râu tóc bạc trắng toàn bộ. Tóc ông ta rất dày, nhưng râu ông thậm chí còn rậm rạp hơn. Ông ta nhìn như một người tốt bụng, nhưng tia sáng từ đôi mắt lại vô cùng sắc bén và mạnh mẽ. Như một minh chứng, Shelna-san người đi cùng tôi đã hoàn toàn cứng đơ. Người đi sau Công tước có lẽ là Nhiếp chính. Ông ta có mái tóc vàng pha lẫn vài sợi bạc và thân hình gầy gò. Ông trông như một người có năng lực với cặp mắt nhỏ.
“Fumu, vậy cậu đây là vị Anh hùng-dono trong những lời đồn đại, là người đã nhìn thấu âm mưu của Quỷ, và bảo vệ Lãnh thổ Nam tước Muno khỏi lũ quái vật được dẫn dắt bởi Quỷ hả. Cậu trẻ quá.”
Sau khi chúng tôi giới thiệu tên của từng người, Nhiếp chính lên tiếng trước. Trẻ tuổi? Ô phải, bộ dạng hiện tại của tôi là một thiếu niên 15 tuổi. Gương khá hiếm ở thế giới này nên tôi quên khuấy đi mất.
“Trên cả điều đó, dường như cậu đã loại trừ con Quỷ xuất hiện trong lãnh thổ Thành phố Gururian của chúng tôi. Cho phép tôi được cảm ơn cậu.”
Khi nói một câu như thế, có cảm giác giống như tôi là thủ phạm xúi giục lũ Quỷ để kiếm cơ hội thăng tiến vậy.
“Đích xác là nhờ những người đã chiến đấu trước đó, và những người thú hầu cận của tôi. Tôi đã không thể thắng được Quỷ nếu chỉ có một mình.”
“Khiêm nhường là điều không cần thiết. Một bức thư đề cử cậu tham gia tuyển lựa vòng hai đã được gửi đến từ Bá tước Walgock.”
Tổng đốc-san, tôi sẽ rất cảm kích nếu như ngài nói cho tôi biết trước khi tự ý gửi một lá thư đề cử đấy.
Tất nhiên là tôi lịch thiệp từ chối vì tôi không có ý định tham gia.
“Vậy sao, thật là tệ. Vậy, tôi gọi cậu tới đây là để nói cho cậu nghe vài thứ về Nam tước Muno.”
Tôi tự hỏi là chuyện gì nhỉ? Đừng bảo tôi là lũ Quỷ lại tấn công thành phố đấy nhé.
“Đức ngài, cậu ấy sẽ hiểu nhầm nếu ngài nói như thế.”
“Thật sao? Nó là một câu chuyện hay mà. Đã có quyết định là Nam tước Muno sẽ được thăng lên Bá tước trong cuộc họp Vương quốc mùa xuân. Chưa hề có tiền lệ nào về việc một quý tộc được thăng tiến lên hai bậc nên đã có vài ý kiến bất đồng, nhưng ông ấy đã thu xếp khá đủ về mặt thành tựu.”
Ông ấy cơ bản đã được định sẵn việc nâng bậc, nhưng do đã tích lũy đủ thành tựu vào đúng thời điểm, việc đó đã được thực hiện gấp rút. Lãnh thổ không mở rộng một cách rõ rệt, nhưng thuận lợi là ở chỗ lãnh thổ sẽ không còn bị coi nhẹ bởi những vùng lân cận nữa.
“Cậu hình như không có nhiều mong muốn được thành công trong sự nghiệp.”
“Ước nguyện thành công trong cuộc sống ư? Tôi nghĩ tước vị Hiệp sĩ danh dự hiện giờ đã là quá mức xa hoa đối với tôi rồi.”
Rõ ràng là, có một cuộc nói chuyện ngầm định tôi sẽ trở thành Nam tước danh dự cùng với Nam tước Muno. Lãnh chúa được cho phép chỉ định Hiệp sĩ danh dự và tước vị Hiệp sĩ, nhưng dường như việc chỉ định Nam tước danh dự và cao hơn nữa là đặc quyền của nhà Vua. Thực ra mà nói, tôi chả hứng thú gì với thứ hạng hay mấy thứ từa tựa vậy, nên tôi bình thản bỏ qua nó.
Từ lúc này, thế chỗ Công tước, Nhiếp chính dẫn dắt cuộc nói chuyện vào vấn đề thực sự.
“Tôi không cho là cậu, ý tôi là Ngài, biết, nhưng có nhiều thị thành đã bị tấn công bởi một con Hạ cấp Quỷ giống như con đã tấn công Thành phố Gururian.”
Tôi biết chứ, nhưng nếu là người bình thường thì sẽ không, nên tôi làm vẻ mặt có chút ngạc nhiên.
“Chỉ có Thành phố Gururian và Standel là thoát được với ít thiệt hại. Những thành phố khác thì chịu thiệt hại nặng nề đến mức sẽ mất vài năm mới khôi phục lại được. Chúng tôi không thể xác nhận việc liệu có Thượng cấp Quỷ như con đã tấn công Thành phố Seiryuu tháng trước xuất hiện không, nhưng Trung cấp Quỷ đã xuất hiện ở lãnh thổ của những Bá tước khác.”
Nếu một Thượng cấp Quỷ tấn công, một thành phố chắc chắn sẽ bị xóa sổ, nhưng nếu chỉ là một Hạ cấp Quỷ, thì những người có khả năng tiêu diệt nó vẫn tồn tại. Vậy thì những người có năng lực đã không thể đến kịp để ngăn chặn thiệt hại hả. Tôi có thể hiểu phần nào lý do tại sao Nhiếp chính lại có vẻ mặt khổ não đó.
Thiệt hại do Quỷ gây ra đang tăng lên ở nhiều nơi, nên hình như họ muốn tập trung những người có khả năng tiêu diệt Quỷ lại. Tôi nghĩ có vài vấn đề trong việc chèo kéo hầu cận của lãnh chúa khác, nhưng khi mà tầm ảnh hưởng của Công tước lan quá xa, nên có vẻ như việc thuyên chuyển tôi là điều khả thi. Tôi không có ý định đó trong đầu, nên tôi quyết từ chối sao cho họ không thấy khó chịu.
Họ muốn nghe mong muốn của tôi về phần thưởng vì đã cứu Thành phố Gururian, nên tôi xin phép được mua các Cuộn phép (Scroll) liên quan đến tấn công, và Ma cụ, và họ đồng ý một cách dễ dàng.
Khi tôi nói về chuyện này với Arisa sau đó, cô bé phân tích rằng có lẽ họ muốn tránh hao tổn tiền mặt sẵn có khi mà họ cần chúng để phục hồi nhiều nơi khác. Tôi hiểu rồi.
Trong thời gian lưu lại đây, viện cớ là “vì lợi ích của Thành phố Muno từ đây trở về sau”, tôi nhận được sự cho phép xem xét tất cả các xưởng chế tác. Tôi trông đợi rất nhiều vào chuyến tham quan thực địa các nhà xưởng, ví dụ như xưởng thủy tinh Orc.
“Haah, thật là căng thẳng.”
“Cô nói đúng.”
“Sao anh có thể nói thế được. Chẳng phải Hiệp sĩ-sama trông có vẻ rất bình thản ở trước mặt Công tước-sama sao?”
Đó là nhờ Skill [Mặt Tỉnh Rụi]. Thật ra thì, mặc dù tôi nhớ được hai phần của cuộc trò chuyện, nó vẫn không mang lại cảm giác thực tế lắm đối với tôi.
Khi chúng tôi ra sân để lên xe, tôi nhận thấy có thứ gì đó kỳ lạ.
Mọi người đều đang ngước nhìn lên trời.
“Hiệp sĩ-sama, xin hãy nhìn về hướng đó.”
Tôi nhìn về nơi Shelna-san chỉ. Tôi dùng tay tạo bóng râm vì nó ngược sáng. Tôi không cần bóng râm vì tôi có Skill điều chỉnh cường độ ánh sáng, nhưng tay tôi vẫn cử động theo thói quen.
Bỏ mấy thứ nhỏ nhặt đó qua một bên, có thứ gì đó đang rơi xuống từ trên trời.