Satou đây. Hồi trước, tôi cứ tưởng nhà đấu giá là nơi những người giàu có giao dịch các tác phẩm nghệ thuật và trang sức với giá siêu khủng. Tâm hồn non nớt của tôi từng nghĩ rằng các tác phẩm nghệ thuật nên được đặt trong viện bảo tàng mới đúng.
Ngày nay, khái niệm đấu giá qua mạng lại thoáng qua trong đầu tôi (nếu tôi nghe thấy từ đó); Satou nói.
“Có chuyện gì xảy ra sao? Satou-san.” – Sera
Hôm nay tôi đến giúp đỡ buổi phát chẩn. Sau vài lần cùng nhau phát đồ ăn, tiểu thư Sera đã đổi kính ngữ gọi tôi từ [sama] thành [san]. Cô ấy đang gọi tôi giống như cách Zena-san gọi, nhưng tôi có chút xấu hổ nếu cô ấy làm thế. Mia sẽ đá tôi nếu tôi tỏ vẻ xấu hổ, nên tôi đáp lại một cách bình thản.
“Vâng, có mấy việc khó khăn đã được giải quyết êm đẹp.” – Satou
Nhờ vào nhiều cuộn phép tôi thu được từ dinh thự Tử tước Shimen gần đây, tôi đã có thể đúc Ma kiếm một cách dễ dàng. Dù nói vậy, nó cũng chỉ ở cấp độ của thanh Thánh kiếm bằng gỗ dạo trước, nên chẳng khác gì bước khởi đầu. Tôi vẫn chưa thấy tiến triển gì đáng kể trong quá trình chế luyện.
Trong cuốn sách "30 mạch ma thuật tiêu chuẩn cho Ma cụ" mà tôi mua trước đây, có nhiều mạch khác nhau trông có vẻ hữu dụng để làm Ma kiếm, nên tôi đang tiến hành thử nghiệm từng cái một. Còn có mấy mạch rất thú vị để chế tạo tàu bay, nhưng nó lại cần nguyên liệu từ một loài quái vật bay trên trời gọi là Cá Không Trung. Chúng thường bay vòng quanh trên biển lớn, nên việc kiếm tài liệu thực sự rất khó khăn.
“Chủ nhân, mấy đứa trẻ lỡ buổi phát chẩn vừa tới, chúng ta làm gì với chúng bây giờ?” – Lulu
“Sao hôm nay lại có nhiều người lớn vậy.” – Arisa
Lulu và Arisa vừa dẫn theo hai đứa trẻ tộc Chó giống Pochi, và ba đứa trẻ tộc Chuột. Tuổi của chúng cỡ 4-8 tuổi. Pochi định phân phát mấy cái bánh ngọt nướng mà cô bé lấy ra từ trong túi. Do Lulu đã dạy dỗ cô bé nhiều lần, bánh ngọt nướng không được đặt trực tiếp vào túi, nên rõ ràng nó đã được bọc cẩn thận trong khăn tay.
“Hehen, cảm ơn nhá.” – Trẻ Khỉ A
“Tạm biệt ngen cậu chó.” – Trẻ Khỉ B
Bọn trẻ tộc Khỉ giật lấy bánh từ tay Pochi và cắm đầu chạy vào đường hẻm.
Bởi sự việc xảy ra quá đột ngột, Pochi khựng lại một lúc, và sau đó hét lên: “Đợi đã nodesu! Ăn cắp là xấu nanodesu!” trong khi đuổi theo thủ phạm.
“Liza, Tama, làm ơn.” – Satou
“Vâng!” / “Rõ ~meo!”
Tôi nhờ cả hai, và hai người lập tức chạy theo sau Pochi. Sẽ thật tệ nếu cô bé bị lạc.
Tôi nhờ Nana dắt 5 đứa trẻ đang đói bụng tới quầy hàng gần đó và kiếm thứ gì cho chúng ăn. Tôi nhắc Nana không mua cho chúng thứ gì quá đắt tiền. Suy cho cùng, Nana có điểm yếu chí mạng với "Sinh thể ấu nhi". Mà thôi, Arisa đang đi theo họ, nên có lẽ mọi chuyện sẽ ổn.
Nhanh chóng, Pochi và Tama mang đám trẻ tộc Khỉ về trong khi xách ngược chúng lên quá đầu. Chúng đã bị trói bằng dây thừng lấy từ đâu đó.
“Chủ nhân, em bắt được thủ phạm rồi nodesu.” – Pochi
“Kẻ gây tội, phải treo cổ ~meo.” – Tama
“Chúng ta nên làm gì đây? Chúng sẽ bị thanh toán thích đáng nếu chúng ta giao chúng cho chính quyền.” – Liza
Liza, sao cô lại dùng từ "thanh toán", chứ không phải "phán xét" vậy?
Tôi quá sợ hãi để hỏi cô ấy.
Hai đứa trẻ ăn cắp đang liên miệng nói “Xin lỗi”, “Sẽ không làm nữa đâu”, nhưng chúng chắc chắn không thực sự hối lỗi. Chúng sẽ kết thúc cuộc đời như những nô lệ hoặc bị chặt đầu nếu chúng tôi giao chúng cho chính quyền. Mặc dù đang ở Công đô, tội phạm Á nhân vẫn bị trừng phạt cực kỳ hà khắc.
Hãy để đống lộn xộn liên quan đến mạng sống của ai đó chỉ vì mấy cái bánh nướng trở thành dĩ vãng đi. Tôi tha thứ cho chúng chỉ bằng cách búng trán chúng một cái nhẹ nhàng.
Đám trẻ đang ôm trán lăn lộn trên đất, cần chi phải diễn phóng đại quá thể như vậy... hay có lẽ nó thực sự đau đến thế. Pochi và Tama cũng đang ôm trán mình với vẻ mặt như thể thực sự đau đớn. Kỳ lạ chưa, ngay cả Arisa và Mia cũng đang lấy tay che trán.
Tôi bảo Liza cởi trói cho chúng và bắt chúng giúp dọn dẹp sau khi phát chẩn xong. Đám trẻ Khỉ đang giúp đỡ công việc trong khi gọi Pochi là "Ane-san". Chúng có vẻ như chưa học được bài học, vẫn cố thò tay lấy bánh từ túi Pochi, và bị Tama tóm gọn. Pochi giận lên đấm ngã chúng bằng nắm đấm nhỏ xíu của cô bé, và chúng lại lăn lộn trên đất y như lúc nãy. Xét theo độ giảm HP của chúng, Pochi có vẻ như đã kiềm lực rất tốt.
“Này, Onee-chan Miko.” – Trẻ con
Miko? Miko hả.
“Chuyện gì vậy?” – Sera
“Người lớn đang nói mấy thứ như là Ma Vương sẽ sống lại.” – Trẻ con
“Kết thúc thời đại. Mọi người sẽ chết hết, họ bảo thế.” – Trẻ con
“Mọi người sẽ chết ạ?” – Trẻ con
Không chỉ có trẻ con Á nhân, trẻ con loài người cũng bao vây Sera với khuôn mặt đầy âu lo.
Đây cũng là đề tài được mang ra bàn tán trong các bữa tiệc trà, mùa Ma Vương như đã trở thành chuẩn mực cho sự kết thúc của thời đại, giống như một cái nhìn bi quan, và sự suy sụp tinh thần trở nên phổ biến khi thảo luận về nó. Cộng thêm những rung chấn từ cuộc kiểm nghiệm ma thuật của tôi cùng Arisa vào tối khuya làm rung chuyển mặt đất, nó đã hóa thành tin đồn rằng đó chắc chắn là điềm báo xấu về sự hồi sinh của Ma Vương. Vì lý do đó, ngày hôm sau, tôi đã phải đào sâu xuống lòng đất suốt hai giờ đồng hồ cho đến khi chạm tới một tầng cực kỳ sâu rồi mới dám làm kiểm nghiệm ở đó.
“Không sao đâu, chuyện đó sẽ không xảy ra, người Anh hùng ắt hẳn sẽ tới diệt trừ Ma Vương.” – Sera
“Nn.” – Mia
“Ổn ~meo.” – Tama
“Chủ nhân sẽ đập mấy thứ như Ma Vương, kiểu ZUBABAN, nodesu.” – Pochi
“Chủ nhân, anh phải chịu trách nhiệm nghiêm túc đó nha.” – Lulu
Pochi và Tama ôm lấy eo tôi trong khi ngước nhìn với đôi mắt sáng rỡ. Lulu nói với giọng cực kỳ vui vẻ, nhưng cô ấy chắc không thực sự nghĩ thế. Duy nhất Arisa – người biết sự thật – thì trông có vẻ cảm xúc lẫn lộn. Người ta thường nói rằng vô tri là hạnh phúc mà.
“Chào buổi tối, Đại Miko-sama.” – Satou
“Ái chà, Nanashi-san hả. Cậu luôn khó nắm bắt nhỉ.” – Đại Miko
Bà ấy trông có vẻ già nua khi tôi gặp ở lâu đài Công tước dạo trước, nhưng không hiểu vì lý do nào, bà ấy giờ trông trẻ ra hẳn khi ở trong căn phòng này.
“Tôi đến hôm nay để hỏi về lời tiên tri liên quan tới Ma Vương.” – Satou
“Ây chà? Cậu đã diệt trừ nó rồi phải không? Tiên tri từ Tenion-sama đã báo cho chúng tôi rằng nó đã [Bị Diệt Trừ].” – Đại Miko
“Nó chắc bị giết bởi một Anh hùng qua đường nào đấy thôi.” – Satou
“Ufufu, cứ cho là vậy đi.” – Đại Miko
Bà ấy cười nhẹ nhàng, một nụ cười mà bạn sẽ không bao giờ nghĩ là nó đến từ một bà lão.
Ối, thay vì nói chuyện phiếm, tôi nên xác nhận lại thông tin.
“Có tin đồn trong dân chúng trên đường rằng Ma Vương đang ẩn náu trong lòng đất dưới Vương Đô. Sao Đền thờ không thông cáo rằng Ma Vương đã bị diệt trừ?” – Satou
“Ta đã nói trực tiếp với Đức ngài Công tước, nhưng lời tiên tri [Bị Diệt Trừ] vẫn chưa đến được các Đền thờ khác, nên chúng ta không thể thông cáo Ma Vương đã bị tiêu diệt chỉ với mỗi lời của Đền Tenion được.” – Đại Miko
Đừng bảo tôi là còn có Ma Vương khác ở ngoài kia nữa nhé?
Tôi sẽ rất ghét nếu có thứ gì đó như Đại Ma Vương xuất hiện.
Tôi trả lại thánh tích hồi sinh đã được nạp đầy MP trong suốt cuộc trò chuyện cho Đại Miko. Tôi để lại một thanh Thánh kiếm đóng vai trò như cục pin thay thế vào trong [Item Box].
“Cảm ơn cậu, Nanashi-san. Ta thích tình hình hiện tại khi không cần phải dùng đến vật này hơn.” – Đại Miko
“Tôi cũng vậy.” – Satou
Khi tôi định rời đi, tôi được Đại Miko tặng cho mấy thứ.
Bản đặc xá.
Nó không giống thứ mà người ta có thể mua bằng tiền ở thế giới trước, nó là một vật phẩm cho phép bạn xóa bỏ một tội ác đã bị khắc vào hệ thống Thưởng Phạt. Không rõ ý định của Đại Miko là gì khi giao nó cho tôi, nhưng vì nó trông có vẻ hữu dụng, tôi nhanh chóng nhận lấy.
Tôi đội lên một bộ tóc giả rồi đi vào thành phố, tản bộ trong nhân dạng Nanashi. Có rất nhiều quý ông đang lượn lờ trong khu đèn đỏ với chiếc mũ trùm đầu mỏng, nên tôi không ngờ mình lại trở nên kín đáo đến vậy.
Chi phí sinh hoạt của tôi đã tăng lên kể từ ngày tôi trở thành quý tộc, nên tôi quyết định ghé qua Nhà đấu giá ngầm được mở bí mật trong suốt thời gian diễn ra hội thi võ thuật. Cần phải có thiệp mời để vào, nhưng do có nhiều quý tộc bị hiến tế cho Ma Vương mang theo nó, nên tôi đã có sẵn trong [Storage] mà chẳng cần làm gì.
Do bạn có thể thuê người đại diện, tôi quyết định thuê một người. Phí hoa hồng là 1 đồng bạc cho mỗi vật phẩm trưng bày, phải trả trước dù cho chúng có bán được hay không. Người đại diện sẽ lấy 10% giá trị nếu vật phẩm được bán với giá cao hơn mức tối thiểu. Do tôi được báo rằng vật phẩm không có giấy chứng nhận [Appraisal] sẽ không bán được giá tốt, nên tôi để nhân viên thẩm định của nhà đấu giá thực hiện việc đó. Có 10 nhân viên thẩm định, và dù tất cả họ đều có quầng thâm dưới mắt, họ vẫn cười một cách kinh ngạc. Đây đúng nghĩa là mùa giải hốt bạc của họ. Tôi vô tình đưa cho một người lọ Potion phục hồi thể lực.
Tôi đang định đem ra đấu giá Potion và vũ khí.
Potion là bình thuốc ma thuật có ký hiệu Nanashi, dùng để tăng sinh lực và hồi phục một phần HP.
Tôi nhận ra rằng chúng bán rất chạy từ những cuộc nói chuyện với mấy ông già trưởng tộc trong các bữa tiệc trà. Chẳng có gì thay đổi dù ở bất kỳ thế giới nào. Nguyên liệu thô được lấy từ Sa giông giáp, nên tôi làm chúng nhiều nhất có thể, và giá thị trường cũng khá đắt đỏ. Sẽ thực sự phiền phức nếu người dùng thuốc bị đột tử trong suốt quá trình "giao hợp", nên tôi đã hạ chất lượng xuống vài mức độ.
Tôi đã mang theo 10 bộ, mỗi bộ gồm 5 món mà tôi đã chế tạo, nhưng chúng bán được giá cao hơn tôi mong đợi. Tôi cho là mình nên làm thuốc mọc tóc hay thuốc tăng kích cỡ vòng một vào lần tới.
Vũ khí là những vũ khí giả ma thuật làm từ nguyên liệu quái vật, và kết quả của những lần làm thử từ việc đúc Ma kiếm. Tôi vừa nhận được Danh hiệu [Magic Sword Blacksmith] khi tôi đúc Ma kiếm.
Với vũ khí làm từ tài liệu quái vật, thì giáo, kiếm, và cung bán rất tốt trong số những người có vẻ như là Thám hiểm giả hay hộ vệ.
Những người nhìn giống quý tộc thì lại mua Ma kiếm đúc. Một người mua trong số đó trông có vẻ hơi quen mắt. Tôi xác định thông qua AR, ông ta là Kế toán quân sự của Công tước. Một Hiệp sĩ có vẻ như đang làm hộ tống đã truyền ma lực vào thanh kiếm khi anh ta vận [Magic Edge] vào nó. Anh ta chắc hẳn là một người dùng khá giỏi.
Ông ta hào phóng trả 100 đồng vàng cho mỗi thanh, nhưng có ổn không khi ông ấy tiêu nhiều tiền của công như vậy? Tôi lo lắng dù cho đó là vấn đề của người khác. Chúng được đúc từ vũ khí tôi lấy từ hang ổ bọn cướp rồi nung chảy, dịch mạch cũng là thứ thông thường, nên mỗi cái gần như không tốn đồng nào để làm. Ngay cả khi phải mua tài liệu, thì nó cũng chỉ mất tối đa 2 đồng vàng. Đúng là một vụ cắt cổ béo bở.
Kế toán quân sự tiến đến chỗ người đại diện, và hỏi liệu anh ta có thể cung cấp thêm 10 thanh nữa không. Vì tôi có thể làm 10 thanh chỉ trong vòng 1 tiếng đồng hồ, tôi đã chấp nhận yêu cầu đó. Buổi đấu giá kế tiếp sẽ được tổ chức trong khoảng ba ngày nữa, nên tôi hứa sẽ mang hàng đến vào ngày cuối cùng.
Tôi thu về tổng cộng 780 đồng vàng.
Hiển nhiên số tiền này đã được trừ đi phí của người đại diện. Phần kiếm được nhiều nhất là 5 thanh Ma kiếm đúc được bán với giá 570 đồng vàng. Tiền thực sự có thể kiếm được ở khắp mọi nơi.
Do tôi có nhiều tiền hơn dự kiến, tôi cũng tham gia đấu giá để giảm bớt lượng tiền mặt. Trộn lẫn trong số Ma cụ, họ cũng trưng bày mấy thứ như nữ quý tộc trẻ sa sút, thuốc bất hợp pháp, hay thuốc để tăng Level. Do AR báo cáo rằng thuốc tăng Level chỉ cung cấp [EXP 1000], nên nó hoàn toàn vô nghĩa với tôi. Tôi cược một vật phẩm rơi ra từ Thành phố Mê cung với giá 70 đồng vàng. Giá thấp hơn tôi nghĩ, nhưng có vẻ như mức giá đó là quá đáng ngay cả đối với một vật phế thải.
Có vẻ như tôi phải dùng người đại diện để mua đồ, nên tôi yêu cầu anh ta làm luôn. Vài cuốn sách ma thuật và ba cuộn phép. Chúng là những thứ chỉ xuất hiện ở Nhà đấu giá ngầm, bốc mùi tội phạm đáng kể.
Ma thuật Tự nhiên: [False Face]
Ma thuật Tự nhiên: [Unlock]
Ma thuật Tự nhiên: [Lock]
Chúng là những cuộn phép đã bị từ chối bởi xưởng của Tử tước Shimen.
Ngày cuối cùng sẽ trưng bày những sản phẩm được đề cao như: [Công chúa vương quốc tàn lụi], [Chuyên khảo ngôn ngữ cổ], và [Động cơ Đẩy không khí cho tàu bay]. Công chúa vương quốc tàn lụi... cô ấy không thể nào là cặp chị em Arisa và Lulu được chứ?
Sau khi tôi dùng [Deodorize] để xóa sạch dấu vết mùi hương từ khu phố sung sướng, tôi bắt đầu sản xuất hàng loạt Ma kiếm trong khoảng không gian trống trải thường lệ ở phần bên trong Mê cung dưới lòng đất. Do tôi cảm thấy chán trong lúc làm, nên tôi làm thêm nhiều loại giáo và kích. Phí sản xuất của kích khá cao, nhưng gần như nó sẽ còn được bán đắt hơn trong hội đấu giá ngầm, vì vậy tôi cứ làm chúng.
Có một mạch thay đổi ma lực thành điện tích được viết trong sách dạy vẽ mạch, nên tôi đã thêm chúng vào kích. Dường như người dùng sẽ bị điện giật nếu họ truyền sai lượng ma lực vào nó, nên tôi cũng cẩn thận thêm vào một mạch bảo vệ.
> Nhận được Danh hiệu [Magic Weapon Blacksmith].
Mặc dù tôi đã dùng [Deodorize] để xóa dấu vết, bọn trẻ vẫn nhận ra tôi đã đi tới chốn ăn chơi. Bản năng phụ nữ thật sắc bén dù cho họ vẫn còn nhỏ tuổi.
Hình như Nhà vua sẽ đích thân ra mặt ở vòng chung kết hội thi ngày mai.
Hơn nữa, tiểu thư Ringrande và Hoàng tử sẽ có một trận đấu trình diễn trước thềm chung kết. Nếu có một vụ náo loạn nào đó sắp diễn ra, thì nếu nó không xuất hiện trong trận đấu, ắt hẳn sẽ là ở vụ đám cưới.
Hoàng tử và bọn tùy tùng của anh ta dường như không có kết nối với Wings of Liberty. Có vẻ như biệt thự của Bá tước lúc trước đã bị khám phá, số lượng thành viên của chúng đã hao hụt một nửa. Những kẻ may mắn thoát khỏi khó khăn thì đang lẩn trốn trong cống ngầm.
Do chúng sẽ bị chặt đầu nếu bị bắt, chúng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chui rúc vào đó mà không thể đi ra. Nếu có thể, tôi muốn chúng biến nơi đó thành nơi cư ngụ và làm ơn sống nốt phần đời còn lại trong yên tĩnh.