Satou đây. Có một thứ gọi là Tabletop RPG (TRPG). Đó là một trò chơi mà bạn nhập vai và trò chuyện với nhau trong thế giới game, nhưng không giống người phương Tây, người Nhật nói chung khá nhút nhát, nên trong hầu hết các buổi chơi, họ chỉ nói chuyện theo kiểu công việc suốt cả buổi. Tôi xin nhắc lại lần nữa, người Nhật có rất nhiều người nhút nhát.
Một trinh sát tộc Điểu nhân bay đến từ phía đối diện đấu trường.
Rõ ràng là lực lượng của Công tước cuối cùng cũng đã đến. Xác nhận trên [Map], có 10 Golem sắt và 3000 hiệp sĩ đang bao vây đấu trường. Cũng có vài pháo đài di động nữa.
“Chậc, giờ mới đến à.” – Hayato
Tôi nói lời từ biệt với Anh hùng vừa thốt lời nguyền rủa kia. Sẽ rất phiền phức nếu tôi không rời đi sớm.
“Anh hùng, tôi phải đi đây. Tôi không muốn dính dáng đến mấy người quyền cao chức trọng.” – Satou
Tôi xin lỗi, nhưng thực tế tôi đã ở bên cạnh những người có thế lực rồi.
“Tôi hiểu cảm giác đó. Anh có lẽ đã nhận ra rồi, nhưng tôi là Hayato Masaki. Nghe có vẻ khó hiểu, nhưng Masaki là họ. Anh cũng là một người Nhật... không phải, với mái tóc đó, anh là Người chuyển sinh hả? Trước đây anh là người Nhật đúng chứ?” – Hayato
“Dù là Nhật Bản hay không, anh đã thấy tôi rồi đúng chưa? Tôi là [Anh hùng Vô danh], Nanashi. Chúng ta chắc sẽ gặp lại nhau trên chiến trường vào một ngày nào đó.” – Satou
Chẳng lẽ tôi lại tự coi mình là Anh hùng... không không. Nó xấu hổ tới mức tôi muốn lăn lộn trên sàn ngay lập tức. Cảm giác như vừa cài đặt một công cụ chuyển đổi ngôn ngữ Chuunibyou vào smartphone vậy.
Tôi thực sự mừng vì mình có Skill [Poker Face].
“Đợi đã! Anh không chiến đấu cùng tôi sao? Tôi muốn anh cùng tham chiến chống lại Ma Vương.” – Hayato
Gớm.
Ít nhất, làm ơn nói “Cho tôi mượn sức mạnh của anh”, thế mới phải đạo chứ. Đã là Lolicon mà còn Homo nữa thì thật không tin nổi.
“Đó là một lời đề nghị sao? Cảm ơn vì đã mời, nhưng xin kiếu. Những Onee-sama đáng sợ túm tụm đằng sau anh đang liếc nhìn kìa. Vậy tạm biệt nhé, Sát gái-san.” – Satou
Cái khỉ gì với “Sát gái-san” vậy! Ai đó làm ơn ngăn tôi lại với. Tôi tự hỏi có phải vì tôi đang cố diễn theo cách nói chuyện trung tính hay không mà tôi đã biến thành một nhân vật kì quái rồi.
Tôi phải dọn dẹp những vật chứng đã tạo nên tính cách này để họ không thể liên kết nó với tôi (Satou), nhưng nó thực sự quá kinh dị, tôi chết mất thôi.
Đội trinh sát xâm nhập vào khu vực khán giả bắt đầu hô to cái tên “Yamato” khi họ nhìn thấy tôi.
Gì hả?
Sau khi nhìn lại chính mình, tôi đã hiểu ra.
13 thanh [Claíomh Solais] phân thân đang trôi nổi quanh tôi trông giống như mấy cái “Option” trong các game bắn súng cổ điển, hoặc đại loại thế.
Họ có lẽ đã thấy nó hệt như bức tranh về Yamato trong viện bảo tàng.
Nhưng mà, chẳng phải Yamato là một người đàn ông to lớn cầm một thanh đại kiếm dài 2m đó ư?
Theo dự định, tôi nghĩ vẻ ngoài trung tính hiện tại của mình không thể nào bị liên kết với ông ta được. Không, khi nghĩ lại thì binh sĩ ở rất xa chỗ tôi, nên họ không thể đo lường chiều cao của tôi chính xác được.
Giờ thì, phải chữa thương tích cho Hoàng tử và đồng bọn trước khi rời sân khấu. Nếu tôi bỏ mặc họ chết ở đây, nó sẽ giống như MPK (Monster Player Kill), để lại dư vị rất xấu.
Vì khá phiền phức để lôi Hoàng tử và đồng bọn đang bị chôn vùi trong đống xác quái vật ra, nên tôi tống tất cả vào [Storage], rồi sau đó chữa trị cho những người còn nằm trên mặt đất bằng Ma thuật Thủy. Tôi chỉ định chữa cho chúng chút ít, nhưng chẳng hiểu sao chúng lại hồi phục hoàn toàn. Tôi không thể chữa lại mái tóc và tuổi tác cho hắn, nhưng tôi cũng không định giúp hắn nhiều hơn nữa. Hãy để đền thờ tự lo liệu sau.
Có vẻ như trang bị bị hỏng của họ cũng bị tống vào [Storage] cùng phần xác quái vật, nên giờ bọn họ đều đang trong tình trạng bán khỏa thân. Tôi cảm thấy hơi vô nghĩa, nhưng tôi vẫn lấy mấy cái áo choàng thu được từ bọn cướp hồi trước đắp lên người chúng.
“Gặp lại sau nhé, Anh hùng.” – Satou
“A, hãy gặp lại nhau trên chiến trường với Ma Vương lần tới nhé!” – Hayato
Úi cha, tôi quên bảo anh ta là tôi đã tiêu diệt Ma Vương rồi. Mà dù sao cũng sẽ sớm có một lời sấm truyền từ Thần thôi, nên tôi đoán là ổn.
Tôi leo lên cao vài trăm mét bằng [Sky Drive], và bay vút lên bầu trời bằng Phong Thuật: [Air Cannon]. Khi tôi thử nó hồi trước, tốc độ lên tới 100 km/h. Phải nhanh chóng thử nghiệm tốc độ cực hạn mới được.
Để biến mất vào trong bầu trời như thế này, tôi thấy mình cứ như một Hero ở thời Showa vậy.
Khi đã ở tít trên bầu trời Thủ đô Công tước, tôi xác nhận Arisa và mọi người đã sơ tán an toàn vào tầng hầm của biệt thự. Sera dường như cũng đã được giải cứu an toàn, cô ấy đang ở chung phòng với mọi người. Có vẻ như vợ chồng Bá tước trước đây và người hầu cũng bình an vô sự.
Tôi cũng mừng là tiểu thư Karina và em trai-kun cũng an toàn trong xưởng cuộn phép.
Tôi đáp xuống một cánh rừng trông có vẻ thích hợp.
Có vẻ như tôi đang bị theo dõi bởi ma thuật giám sát, dù tôi không biết đó là từ nhóm Anh hùng hay thuộc hạ của Công tước. Ngay khi đáp xuống khu rừng rậm rạp, tôi dùng [Break Magic] lên bản thân, và sự giám sát bị hủy bỏ.
Tôi cho rằng sẽ rắc rối nếu [Sky Drive] bị hủy, nên tôi mới kiếm chỗ đáp, nhưng hình như [Break Magic] chỉ có hiệu quả lên ma thuật được chỉ định.
Tôi quay lại Thủ đô trong khi bay sát ngọn cây khu rừng. Khi đến đủ gần để nhìn thấy Thủ đô, tôi hạ xuống đất và tiếp tục di chuyển.
Tôi thâm nhập lâu đài bằng lối đi mà tôi đã dùng để lẻn vào phòng tên con trai thứ ba trước đó. Theo [Map], dường như Công tước và thế thân của Nhà vua đang ở cùng một phòng.
Trông như Anh hùng, đi cùng tiểu thư Ringrande và Công chúa Hoàng tộc Maryest, đã đến lâu đài để có cuộc hội đàm với họ. Vì tôi không thấy đồng đội của Anh hùng và con tàu, nên chắc có lẽ họ đã quay về không gian phụ rồi.
“Xin thứ lỗi vì ghé thăm đột ngột.” – Satou
Tôi trơ mặt bước vào phòng, nhưng hình như không ai trong số hộ vệ chú ý đến tôi cho tới khi tôi mở miệng. Mấy anh là hộ vệ thật đấy à?
Mấy tên hộ vệ lao xuống từ trên trần nhà bằng cách phá vỡ nó, và từ căn phòng ẩn.
Vì khá phiền phức để xử lý họ, nên tôi dùng [Magic Hand] giữ chặt khiến họ không thể lại gần.
“Ngươi là ai?” – Công tước
“Hãy gọi tôi là Nanashi.” – Satou
Tôi trả lời câu hỏi của Công tước-san. Công tước-san ra lệnh cho hộ vệ bằng cử chỉ, rồi họ quay về chỗ ẩn náu. Đại Miko ắt hẳn đã nói cho ông ấy biết về tôi, nhưng ở cùng phòng với một kẻ đáng ngờ thế này mà không có lấy một hộ vệ bên cạnh, quả là một người khá mạo hiểm.
Chỉ còn lại quản gia của Công tước. Nếu đây là Manga, ông ta sẽ là kiểu người sở hữu kỹ năng chiến đấu điêu luyện, nhưng vị quản gia này dường như chỉ là kiểu chuyên lo liệu công việc hành chính.
“Tôi sẽ nghe việc của cậu.” – Công tước
“Chẳng có gì nhiều. Tôi đến đây để trả thứ này.” – Satou
Tôi gỡ mảnh vải ra trong khi nói, và đưa ra Thánh kiếm [Claíomh Solais]. Vì họ hỏi tôi làm sao có được nó, tôi kể cho họ nghe toàn bộ sự việc một cách thành thực. Vì lý do gì đó, họ tỏ ra ngạc nhiên khi tôi nói về việc Thánh kiếm phân chia làm 13 thanh khi tôi đọc Thánh văn.
“Quá xấc xượt, ta không tin ngươi.” – Vua giả
“Có vài người có thể kích hoạt [Vũ động] của thanh kiếm bằng cách đọc Thánh văn, nhưng chưa từng có ai có thể giải phóng chân hình của Thánh kiếm cả.” – Công tước
Họ yêu cầu tôi chứng minh nếu thực sự tôi có thể làm được, nhưng chẳng phải rút kiếm trước mặt Nhà vua là hành động khiếm nhã sao, bất chấp việc ông ta chỉ là thế thân?
“Cậu không cần lo. Tôi đã nghe chuyện từ Đại Miko. Nếu việc cậu giết Ma Vương là sự thật, thì cậu có thể giết chúng tôi mà chẳng cần phải rút kiếm.” – Công tước
Ông thực sự đáng sợ đấy, Công tước-san. Dù đó là sự thật đi chăng nữa, thì ông cũng đã đập tan niềm kiêu hãnh của đám hộ vệ rồi.
Vì tôi đã chuyển hết Mana tôi nạp trong [Claíomh Solais] vào Thánh kiếm khác, tôi nạp ma lực lại lần nữa. Đúng 500 MP nhỉ.
Không chỉ Công tước, mà cả Nhà vua, và ngay cả đám hộ vệ đang ẩn nấp cũng ngạc nhiên khi Thánh kiếm phát sáng rực rỡ.
“[[Dance]]”
Y như trước, [Claíomh Solais] phân thành 13 thanh kiếm và lơ lửng xung quanh tôi.
“Oooh, truyền thuyết rốt cuộc là sự thật!” – Vua
“Tuyệt đẹp, bức tranh vẽ đó thực sự không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng.” – Công tước
Họ quá sửng sốt.
Thế thân-san thậm chí còn trông như thể ông ta sẽ lên cơn động kinh bất kì lúc nào vì sợ hãi. Ngay cả khi hào hứng quá mức thì cũng nên khiêm nhường lại một chút, thế mới ổn.
Thấy họ có vẻ đã thán phục đủ rồi, tôi giải trừ hình dạng phân tách và đưa nó trở về dạng một thanh kiếm. Tôi thu lại MP đã nạp vào kiếm, bọc nó trong một mảnh vải và chuyển nó cho Thế thân-san.
“Cậu có thể giữ nó.” – Vua
“Có thực sự ổn không nếu không được sự cho phép của Vương Đô?” – Satou
Này nhé, Thế thân-san, ông không nên nói những lời như thế mà không có sự chấp thuận của Nhà vua thật chứ. Tôi vô tâm hỏi lại xem liệu có ổn không nếu không có sự đồng ý của Nhà vua thật. Công tước gật đầu khi tôi nhìn qua ông.
“Nó là ý chí của Tiên vương Yamato-sama.” – Công tước
Tôi không thực sự hiểu, nhưng có lẽ có mấy loại di chúc để lại chăng?
Nó là một thanh kiếm tiện dụng, nhưng đâu phải tôi sẽ gặp khó khăn nếu không có nó. Phải tìm thứ gì phù hợp để lấy cớ trả lại nó thôi.
“Mấy ông không cần nó để phòng thủ Vương Đô sao?” – Satou
“Ta không phiền đâu, vẫn còn một Thánh kiếm khác ở Vương Đô.” – Vua
À, đó là Thánh kiếm đúc (bản sao) hả.
Tôi đã từng chế tạo kiếm bằng kĩ thuật của chính mình nên tôi biết, thanh kiếm đó còn yếu hơn cả [Gjallarhorn]. Nó có thể đối phó Quỷ hạ đẳng, nhưng có lẽ không bì kịp với Quỷ thượng đẳng.
Tôi đã có kiếm rồi nên muốn từ chối, nhưng có vẻ như một khi thanh kiếm đã chọn chủ nhân, nó sẽ quay lại với chủ nhân nếu ai đó lấy nó đi. Bình thường, chủ nhân được quyết định bằng một buổi lễ đặc biệt, nhưng dường như trường hợp lần này cực kì bất thường.
Trông như họ thực sự muốn chiêu mộ nhân sự có thể tiêu diệt Ma Vương, nên khi tôi nhận Thánh kiếm và bầu không khí trở nên khó để tôi chối từ, cuộc nói chuyện về sự phục vụ, tước vị cứ thế mà tuôn ra. Tất nhiên tôi không có ý định nào như vậy, nên tôi nhẹ nhàng từ chối. Đã đủ rắc rối lắm rồi. Tôi có chút hứng thú khi câu chuyện lái sang việc cưới Công chúa, nhưng khi nghe nói Công chúa chỉ là một cô bé 9 tuổi vẫn chưa có hôn phu, sự thú vị đó biến mất tăm. Thay vào đó, hãy đi mà nói với Hayato ấy.
Vì cảm thấy tệ khi lấy Thánh kiếm miễn phí, tôi quyết định đổi chác nó với thanh Thánh kiếm nổi tiếng của Vương quốc Shiga.
“Đ-Đây là... Thánh kiếm [Gjallarhorn] đã bị cướp đi bởi tên Ác quỷ nhân 17 năm trước!” – Công tước
“Ô! Thánh thần ơi! Thánh kiếm được rèn bởi Tiên vương Yamato-sama một lần nữa đã trở về Vương quốc Shiga!” – Vua
Tôi không ngờ họ sẽ vui mừng đến cỡ này. Chắc sẽ tốt hơn nếu tôi trả nó sớm hơn. Mà, tên Ác quỷ nhân chắc là Zen hả.
Vì nhóm Anh hùng đã tới lâu đài, nên tôi quyết định nói lời từ biệt.
Đấu trường đã bị phá hủy, nên vòng chung kết bị hoãn lại một tháng, nhưng một bữa tiệc kỉ niệm vẫn sẽ được tổ chức dưới cái cớ “Tiêu diệt Thượng đẳng Quỷ”. Có vẻ như họ định công bố rằng con Đại Khủng Ngư chỉ là ảo ảnh mà con Quỷ tạo ra.
Khuya ngày hôm đó, tôi chế tạo một thanh Thánh kiếm đúc với kích cỡ của một thanh kiếm một tay theo mô hình [Claíomh Solais] trong một khu vực dưới Mê cung ngầm. Vỏ bọc của [Claíomh Solais] nằm trong số rác thải mà tôi bỏ trong [Storage], nên tôi tái tạo nó nhìn hệt như bản gốc.
> Nhận được Skill [Forgery] (Làm giả).
> Nhận được Danh hiệu [Holy Sword Blacksmith] (Thợ rèn Thánh kiếm).
> Nhận được Danh hiệu [Counterfeiter] (Kẻ làm giả).
Lúc bình minh, tôi lẻn vào phòng Thế thân-san và để lại thanh kiếm giả bên cạnh.
Tôi để lại một mảnh giấy nhắn: “Tôi đã chuẩn bị bản sao này, xin hãy dùng nó nếu ngài thấy hợp”, cùng với thanh kiếm. Với điều này, ngay cả quý tộc soi mói nhất cũng sẽ bị lừa gạt hiệu quả. Nếu mà thanh kiếm bảo vệ Vương quốc bị mất tích, họ cũng sẽ bị ai đó đổ tội ngay cả khi Công tước và Nhà vua đã cho phép.
Tuy nhiên, dù sao đi nữa, tôi vẫn thích lẻn vào phòng ngủ của một mỹ nhân hơn.