Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 187: CHƯƠNG 186: POCHI VÀ ĐIỀU ĐÁNG SỢ

“Pochi, cậu có thích nghe chuyện hay không?” – Arisa

“Cái mặt đó là mặt xấu nanodesu. Arisa sắp sửa gạt Pochi nodesu.” – Pochi

“Không đâu mà, mình sẽ không làm thế đâu cậu biết mà?” – Arisa

Arisa nói về một thứ rất tuyệt vời nodesu.

Tôi có thể nói lời tạm biệt với cuộc sống toàn cá với cái này nodesu.

“Chủ nhân! Thật khủng khiếp nanodesu.”-Pochi

“Gì vậy?” – Satou

“Um, um, vâng, Pochi sợ thịt nodesu.” – Pochi

“Hee, cái đó đúng là đáng sợ thật.” – Satou

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu em được cho xem thịt chiên?” – Satou

“Em chắc sẽ sợ lắm, em sẽ xỉu nanodesu.” – Pochi

Tôi che mặt bằng tay, và làm hết sức mình để diễn tả ‘Em sợ quá’, y như Arisa đã bảo tôi nodesu.

“Vậy thì, nếu em được cho xem thịt nướng thì sao?” – Satou

“Em sẽ hét lên và ngất xỉu nodesu.”-Pochi

Lần này tôi đặt tay lên đầu và ngồi thụp xuống.

“Anh hiểu rồi, thật là đáng sợ cho Pochi nhỉ.” – Satou

“Phải nanodesu, nó đáng sợ lắm nanodesu.” – Pochi

Chủ nhân đang cười y như Arisa đã nói.

Điều đó có nghĩa là tối nay sẽ có rất nhiều thịt nanodesu!

Ý tôi là, tôi có thể ngửi thấy mùi thịt nướng cháy sém nodesu ♪

Tôi hào hứng với bữa ăn được mong đợi nanodesu!

“Ngon ơi” – Tama

“Nó ngon lắm, chủ nhân.” – Liza

Hả? Hả? Chờ một chút nanodesu.

Kỳ lạ quá desuyo?

Dù tôi nghĩ có thịt nướng trên đĩa của mọi người khi tôi nhìn quanh, trên đĩa của Pochi lại là.

“Sao nó lại là cá nướng nanodesu?” – Pochi

“Pochi nói rằng thịt đáng sợ, nên anh đã làm nó thành cá cho em. Em nên nói sớm hơn chứ.” – Satou

Chủ nhân nở một nụ cười đùa cợt. Tôi cảm thấy một chút hạnh phúc, nhưng đó không phải là vấn đề. Khi tôi đang bối rối trong khi cầm đĩa, Arisa gọi tôi với một nụ cười xấu xa trên mặt nodesu.

“Sao vậy Pochi? Cá ngon lắm đó cậu biết không?”

A, Arisa, cậu lại lừa mình rồi nodesu.

“Được rồi, vì Pochi chắc cũng sợ trà luôn, đây là nước.”

Chủ nhân đưa một cốc nước trong khi khúc khích cười. Mới nãy, tôi đã nói những lời nhấn mạnh mà Arisa đã dạy tôi nodesu.

Tôi chẳng có ước mơ hay sự khôn ngoan nào nodesu.

Khi tôi đang chằm chằm nhìn vào cá-san trong khi thất vọng, Lulu đã đổi đĩa của tôi với một cái có thịt.

“Mồ, chủ nhân, và cả Arisa nữa, hai người đùa giỡn quá nhiều với Pochi-chan chỉ vì em ấy dễ thương thôi.” – Lulu

“Xin lỗi, Lulu, chỉ là tình cờ thôi.” – Satou

Thịt, là thịt nanodesu!

Khi tôi nhìn quanh trong sự ngạc nhiên, mọi người đều gật đầu nodesu.

“Chủ nhân, có được ăn chúng không ạ?” -Pochi

“Được chứ, ăn nhiều vào.” – Satou

Lần sau, tôi sẽ nói với chủ nhân một cách bình thường rằng, ”Em muốn ăn thịt nodesu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!