Funfunfu Funfunfu Funfunfun, fu, fu
“Arisa gớm quá nodesu.”-Pochi
“Cậu có ổn hông?” – Tama
Mumumu, thật bất lịch sự!
“Tớ chỉ đang chuẩn bị cho Giáng sinh thôi.” -
"Kuisuasu?" -Tama
"Vui không nodesu?" -Pochi
Gununu. Những ký ức không vui từ quá khứ trỗi dậy trong tâm trí tôi. Bình tĩnh nào Arisa. Hôm nay mày có một Giáng Sinh với người mày yêu mà. Dù không chỉ có hai chúng tôi, nhưng thần may mắn hiếm khi nào lại ưu ái tôi nhiều đến thế, nên tôi phải tận hưởng nó.
“Nó vui lắm đó mấy cậu biết không. Các cậu sẽ được ăn một bữa tiệc lớn, và mọi người cùng nhau chơi đùa.” – Arisa
“Như thường ngày?” – Tama
“Mọi ngày đều là Giáng Sinh nanodesu!” – Pochi
Không, không phải vậy, nhưng nó thì khác.
Kuh, danh sách đạn ma thuật đang cản trở tôi!
“Trong lễ Giáng sinh, một người mặc đồ đỏ tên là Santa-san sẽ phát quà.” – Arisa
"Purezento?" – Tama
“Là những thứ như quà tặng ấy.” – Arisa
“Thịt nanodesu?!” – Pochi
“Karaage cá voi thì ngon nodesu!” – Pochi
À, cái đó đúng là ngon thật.
Úi, tôi đã bị hai đứa nó dẫn dắt mất rồi.
Nếu cứ thế này, tôi sẽ không kịp chuẩn bị cosplay Santa mất.
Được rồi, hãy một mũi tên trúng hai con nhạn.
“Nhưng mà, mấy cậu biết không, chỉ có trẻ ngoan mới nhận được quà thôi.” – Arisa
“Tama là trẻ ngoan” – Tama
“Pochi cũng là một trẻ ngoan nanodesu!” – Pochi
“Ara, thật vậy sao? Ngay cả khi mấy cậu nghĩ mình là trẻ ngoan, thì người khác chưa chắc đã nghĩ vậy đâu nhé?” – Arisa
“Unyu” – Tama
“K, không phải thế! Arisa là đồ keo kiệt nodesu!” – Pochi
“Trẻ hư, để rồi xem” – Arisa
Tôi ngắt lời, và thu hút sự chú ý của cả hai.
“Namahage Đen mặc đồ đen sẽ tới.” – Arisa
Tôi hạ giọng mình để diễn kịch.
Chờ cho đến khi cả hai nín thở.
“Có trẻ hư nào ở đây khôngggg!”
“Không có trẻ hư!” – Tama
“Pochi và Tama là trẻ ngoan nd” – Pochi
Tôi la lớn trong khi giơ cả hai tay lên, và hai đứa chạy xuống cầu thang trong khi la hét, chạy đến phòng của chủ nhân và mọi người.
Yep, chúng đúng là những đứa trẻ ngoan đáng để trêu chọc.
Như một lời xin lỗi vì đã dọa chúng vào ban ngày, tôi tặng cho Pochi và Tama những đôi vớ.
Khi tôi dạy chúng rằng chúng sẽ nhận được quà từ Santa-san nếu để vớ cạnh giường, chúng liền treo chúng lên trong khi trông rất hạnh phúc.
Mia cũng đang treo đôi tất dài qua gối mà cậu ấy thường mặc, nhưng chúng mỏng quá, nên sẽ bị giãn ra nếu bỏ quà vào đó cậu biết không?
Cả bốn người họ nằm trên giường, và ngủ một cách hạnh phúc.
Satou
“Ara? Dường như Arisa cũng ngủ rồi.” – Lulu
“Vậy thì, chúng ta để quà vào rồi ra ngoài thôi.” – Satou
“Vâng ạ.” – Lulu
Vậy là Arisa sẽ không tham dự buổi trình diễn đêm Giáng sinh.
Mặc dù tôi (Satou) đã chuẩn bị một ma cụ chơi nhạc êm dịu, Hors D'oeuvre, và một bàn ăn kiểu người lớn, thật không may.
Trong khi an ủi mình bằng cách nhìn cả bốn người ngủ một cách hạnh phúc, tôi lặng lẽ đóng cửa phòng ngủ.