Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 189: CHƯƠNG 188: TỚI THỊ TRẤN CỦA NHỮNG THỢ SĂN MA THUẬT

Satou đây. Người cha nghiện công việc của tôi từng trở về nhà sau ca làm muộn vào ban đêm, và lại đi làm sớm vào buổi sáng ngay từ khi tôi còn nhỏ, có lẽ đó là lý do tại sao tôi không nhớ nhiều về ông. Dù vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ở trong hoàn cảnh tương tự, thậm chí còn trước cả khi tôi kết hôn.

Cũng đã lâu rồi kể từ chuyến du hành cuối cùng bằng xe ngựa của chúng tôi. Chúng tôi đã luôn lái xe khi ở thủ đô công tước, nhưng con đường chính của thủ đô với bề mặt (đất) được chuẩn bị kỹ lưỡng thì khá khác biệt so với những con đường nhỏ hẹp chưa được khai phá ở các nước trước đó. Vì một nhánh của con sông lớn chạy dọc theo đường lộ chính, nên chỉ có một vài chiếc xe đang chạy ở đây. Hầu hết mọi người đều vận chuyển bằng thuyền nhỏ theo nhánh sông.

"Gatagoto”“Gotogoto nanodesu!"

Pochi và Tama trông vô cùng hào hứng kể từ khi chúng tôi rời khỏi thành phố. Chúng đang kéo và lắc tay áo tôi ở cả hai bên, phối hợp với độ rung lắc của chiếc xe, nên việc đọc sách trong Menu trở nên hơi khó khăn.

“Mồ, làm gì mà các em vui thế.” – Satou

“Anh không biết sao nodesu?” – Pochi

“Arisa vẫn xanh lè kìa” – Tama

“Cậu ấy không khỏe nanodesu” – Pochi

“Mukka… Xấc xược quá dù mấy cậu chỉ là Pochi và Tama” – Arisa

Arisa đang nói điều gì đó như một tên trùm con trong khu phố, nhưng cô bé dường như chỉ nói cho có lệ và không hề có ý xúc phạm.

Nhìn thấy Lulu đang khúc khích cười trong khi đối mặt với con đường từ ghế người đánh xe lúc nãy, có vẻ như cô ấy biết lý do.

“Lulu, đừng cười nữa, nếu em biết thì kể cho anh luôn đi.” – Satou

“Không được đâu anh, vì nó là một [Câu đố], anh không thể hỏi lời giải từ người khác được.” – Lulu

Arisa thì đang rên rỉ, ”Gununu”, một kiểu rên không giống con gái chút nào từ lời đáp của Lulu. Vì Lulu đã dùng những lời mà Arisa thường nói với mọi người, con bé (Arisa) có lẽ không thể phản bác được.

Dù vậy, tôi vẫn không biết, tôi đoán mình sẽ yêu cầu một gợi ý.

“Anh xin lỗi, Pochi và Tama. Anh vẫn chưa nghĩ ra?” – Satou

“Gaan”“Na, nanodesu.”

Tama, làm ơn đừng tạo ra những hiệu ứng âm thanh lớn như vậy. Tôi vỗ đầu hai đứa, chúng trông như những chú cún con bị chủ nhân phản bội, như thể để che đậy nó đi. Tôi tự hỏi, bộ mình là người xấu ở đây sao?

“Độc chiếm chủ nhân”“Thật hay khi được ở cùng nhau nodesu.”

“Anh hiểu rồi.” -Satou

Nghĩ lại thì, khi chúng tôi ở thủ đô, đặc biệt là nửa sau, chúng tôi đã không ở cùng nhau lúc nào cả ngoại trừ lúc ăn và ngủ. Rồi thì, suốt cả nửa sau đó, tôi giống như một ông bố làm việc quá sức và về nhà sau khi mọi người đã đi ngủ, phải chiều chuộng chúng thêm một chút từ bây giờ.

“Satou.” – Mia

Mia, người đi do thám cùng Liza và Nana, trở về cùng với con thú không sừng. Cô bé nhảy từ con thú không sừng đến chiếc xe, nên tôi đã chụp lấy và đặt cô bé vào trong. Mặc dù cô bé đã mập lên một chút, cô bé vẫn khá nhẹ. Có vẻ như cô bé vẫn sẽ ổn ngay cả khi không cần ăn kiêng như Arisa.

“Chủ nhân, một cái cây đổ đang chắn đường phía trước.” – Liza

“Ông chủ, cách cái cây đó đổ trông rất không tự nhiên. Có cảm giác giống như là do người nào đó cố ý tạo ra vậy.” – Nana

Cái cây đổ có lẽ là tác phẩm của bọn cướp để chặn xe. Vì tôi đã phát hiện ra bọn cướp trên đỉnh ngọn đồi thấp cách đường một chút khi Liza và mọi người đi thám thính, tôi đã xử lý chúng với [Dẫn đạo đạn tuyệt khí]. Suy cho cùng thì ma thuật quả thật tiện lợi.

“Pochi, Tama, mặc quần áo làm việc vào. Hãy dọn dẹp cái cây đổ.” – Liza

“Rõ”“Nghe nghe nanodesu.”

Tôi nói với Liza rằng tôi sẽ dọn cái cây đổ bằng ma thuật, nhưng vì cô ấy muốn dùng cái cây như một bài tập bằng cách tưởng tượng nó là một con quái vật, nên việc đó đã bị từ chối. Điều này cũng là lúc thích hợp để kiểm tra hiệu quả của những thanh ma kiếm (?) của mọi người. Nếu họ hoàn toàn không thể kiềm chế mình khi chống lại lũ cướp, họ chắc chắn sẽ giết chết đối phương.

“Chủ nhân, em muốn được nạp ma lực nodesu.” – Pochi

“Không được đâu” – Tama

“Tama nói đúng đó. Nếu mấy đứa không tự vận ma lực của chính mình, nó sẽ không phải là rèn luyện nữa.” – Liza

Tôi phần nào lảng tránh được yêu cầu cho phép tấn công bằng cặp mắt trông ngóng của Pochi khi cô bé trình ra thanh ma kiếm ngắn của mình. Sẽ nguy to nếu Tama không nói đỡ.

Không ai dùng được ma pháp sắc sảo như Liza, ngoại trừ Tama và Nana đã có thể vận ma lực mà không gặp rắc rối nào cả. Dù thế, Pochi là người duy nhất vất vả với nó.

Theo phân tích của Arisa, không chỉ vì thanh MP ngắn của cô bé, mà em ấy còn cần phải thao tác ngay lập tức một lượng lớn ma lực, nên thành thử ra việc đó không được suôn sẻ lắm đối với cô bé.

Mặc dù, chẳng có khác biệt nào về lượng ma lực giữa Pochi và Tama cả.

“Yay, xong rồi nodesu!” – Pochi

Pochi cuối cùng cũng đã có thể vận được ma lực vào thanh đoản kiếm, cô bé quay sang tôi và toát ra không khí ”Khen em đi”, nên tôi khen, ”Em đã làm rất tốt”, trong khi vừa xoa đầu cô bé. Cái đuôi của con bé trông như muốn vẫy tung cả lên.

“Lượt đầu, Nana sẽ làm. [Vỏ bọc]”

Nana ung dung biểu diễn sức mạnh vật lý được gia tăng từ tự nhiên thuật cường hóa thể chất bằng việc cầm tấm khiên lớn hơn người cô ấy cùng với thanh kiếm một tay.

Mặc dù kích cỡ kiếm của Nana, Pochi và Tama có khác biệt, tôi vẫn đặt vào chúng cùng một mạch ma thuật.

Sau khi lấp đầy nó bằng ma lực, một khi bạn đọc mật mã (Lệnh), mạch ma thuật được khắc trên kiếm sẽ kích hoạt. [Vỏ bọc] sẽ sinh ra một vùng ma lực hình trụ bao quanh trục của thanh ma kiếm.

Đó là một mạch ma thuật mà thường thì sẽ được đặt vào khiên hoặc áo giáp, nhưng bạn có thể dùng kiếm như một vũ khí cùn bằng nó, và nó cũng hữu dụng khi bạn chiến đấu với quái vật có axit hay dịch thối rữa, nên tôi đã thử nghiệm với nó. Ban đầu tôi làm một ma kiếm khắc mạch ma lực có thể tạo ra lửa, nhưng dường như nhiệt độ từ ngọn lửa cháy quá khó cho vật liệu, khi tôi cố dùng nó, thanh kiếm đã bị gãy. Tôi lên kế hoạch hoãn việc làm nó cho tới khi có vài vật liệu chịu nhiệt tốt hơn. Do tay bạn sẽ bị bỏng nếu cầm kiếm quá lâu sau khi dùng nó, tôi cũng sẽ phải tìm một vật liệu cách nhiệt, có vẻ là vậy.

Nó là một mạch ma thuật đơn giản, nhưng nó chắc chắn là thứ lý tưởng để xử lý những tên cướp mà chúng tôi đã gặp rất nhiều lần này.

Với chỉ một đòn đánh từ Nana, cái cây đổ lớn gấp ba lần hông tôi bị gãy làm đôi tới tận bên trong.

“Lượt hai, Tama lên”

“Lượt ba, Pochi nanodesu!”

Tama đang cầm hai thanh kiếm ngắn vì dư âm từ đại hội thi đấu võ thuật. Cô bé giữ thăng bằng giỏi đến mức bạn sẽ nghĩ là cô bé đã dùng kỹ năng Song thủ. Pochi vẫn giữ phong cách lúc trước với đoản kiếm và một cái khiên.

Tama điều chỉnh độ nặng của hai thanh ma kiếm, à không, cô bé khéo léo lợi dụng quán tính lúc tấn công của mình, đánh vào cái cây đổ cứ như là đang khiêu vũ. Mỗi đòn của con bé chỉ mạnh bằng 20-30% đòn của Nana, nhưng vì con bé đánh rất nhiều, cô bé đã cắt lớp vỏ mỏng và những nhánh của cái cây đó trong một chuỗi liên tiếp.

Pochi đơn giản là vung thanh đoản kiếm, và xông thẳng về phía trước. Con bé tăng cường lực của đòn Trọng kích một cách hoàn toàn. Song, nó chỉ mạnh bằng 80% đòn của Nana, tôi tự hỏi đó là do thể chất hay là do vũ khí của con bé.

“Lượt thứ tư, [Ma luyện] [Trọng kích]”

Liza tấn công trong tư thế thấp trong khi để lại một đường sáng màu đỏ. Lý do vì sao cô ấy không dùng kỹ năng [Đâm thọc] có lẽ là vì đối với thứ này thì sát thương khi tấn công quan trọng hơn là đâm xuyên.

Dù thế, suy cho cùng thì sức đâm của cây giáo là quá cao, cô ấy chỉ để lại một cái lỗ lớn trên cái cây đổ, không như Nana và những người khác đã đập vỡ được nó.

Tôi nên làm một phụ kiện cho cây giáo của Liza phòng khi cô ấy phải chiến đấu với kẻ địch có khả năng kháng đâm xuyên.

Với ma thuật Bành trướng của Mia và Xích lực của Arisa, cái cây đổ giờ đã bị xé ra từng mảnh và biến mất khỏi con đường.

Do bọn cướp đã hồi phục trong suốt thời gian đó, tôi làm chúng ngủ lại lần nữa bằng [Tuyệt khí đạn]. Tôi đã thu nhặt vũ khí của chúng bằng Ma Thủ. Không còn thứ gì đáng chú ý nữa, nên tôi sẽ nấu chảy chúng thành vật liệu thô.

“Mọi người có công chuyện gì ở làng sao?” -A

“Không, thật ra chúng tôi không định dừng lại ở đây. Hình như có thứ gì đó bị cháy thì phải, cướp tấn công à?” – Satou

Khi chúng tôi đi ngang qua gần một trang trại, chúng tôi bị chặn lại bởi vài nông dân cầm vũ khí. Người nông dân này nhìn bề ngoài thì có vài vết bỏng, nhưng những người phía sau ông ta chỉ có vài vết trầy xước. Thêm nữa, vũ khí của họ được làm rất sơ sài, bạn thậm chí có thể gọi nó là tự chế. Những thứ như giáo gỗ với chỉ mũi cây được vót nhọn, hay giáo với đá vỏ chai đập vụn được cột vào đầu mũi.

Có sự thù hận và sợ hãi trong đôi mắt của những người nông dân đó.

“N-nó là thứ thậm chí còn tệ hơn cả lũ cướp. Đó là một quý tộc.” -A

Người thanh niên nói ra như thể đang nôn mửa. Tôi cảm thấy vài cái liếc nhìn từ căn nhà xa xa đằng kia. Chúng tôi nên rời khỏi đây sớm sau khi tôi thu thập được vài thông tin.

“Có phải là do một quý tộc ở quanh đây không?” – Satou

“Không, tôi chưa hề thấy hắn trước đây. Hắn hỏi chúng tôi có giấu thú nhân nào không, khi chúng tôi bảo hắn là chúng tôi không biết, hắn đã đốt nhà chúng tôi bằng ma thuật, và hăm dọa chúng tôi phải thú nhận.” – A

Một quý tộc dùng hỏa thuật đang tìm kiếm thú nhân.

Tôi thực sự nhớ đến một kẻ nào đó. Đó là quý tộc ngoại quốc đã cố mua công chúa của tộc bạch hổ trong buổi đấu giá hắc ám. Vì tôi không nhớ tên hắn, tôi tìm kiếm gã bằng cách giới hạn chỉ quanh đây tới thị trấn lân cận. Có vẻ như hắn đang ở thị trấn tên là Puta mà chúng tôi đang tiến tới. Ít nhất hãy đánh dấu hắn. Sẽ thực sự phiền phức nếu hắn nhầm lẫn tấn công Tama.

“Thật đúng là xui xẻo nhỉ. Chúng tôi cũng phải cẩn thận để không bị vạ lây mới được. Đây là sự cảm ơn cho thông tin ấy, xin hãy nhận nó.” – Satou

Tôi lấy ra ba bình thuốc cấp thấp từ tủ trang sức trong xe, và đưa nó cho người thanh niên. Vì anh ta trông rất nghi ngờ, tôi bảo anh ta rằng chúng chỉ là thuốc ma thuật rẻ tiền, và rồi chiếc xe lăn bánh trước khi anh ta có thể nói bất cứ điều gì.

“Anh khá là hào phóng nhỉ” – Arisa

“Chúng chỉ là đồ dỏm mà anh làm từ trên xe, chúng là đồ thật sự rẻ tiền em biết đó. Một cái trị giá 1 đồng xu là cao nhất rồi.” – Satou

“Rẻ luôn mới chịu à.” – Arisa

Chúng là hàng thừa từ lúc tôi sản xuất hàng loạt thuốc ma thuật quân dụng, từ sách hóa dược mà tôi mua ở hội đấu giá hắc ám. Chúng được tạo ra khi nguyên liệu thô không đủ, hoặc sau khi tôi bỏ qua vài bước. Bình thuốc ma thuật hạ cấp vừa nãy y như bình thuốc ma thuật cấp thấp mà tôi thường làm sau khi pha loãng nhiều hơn 20 lần. Tuy vậy, chúng không hề thua kém bình thuốc cấp thấp có trên thị trường. Mà, vì bạn pha loãng mà không dùng tới ma hạch, nó nhanh chóng và dễ làm hơn trong việc tạo ra bình thuốc bình thường xét trên những rắc rối.

Do [Bình thuốc pha loãng cấp thấp] được làm từ cách thức này có hiệu quả yếu, nên tôi có thể thoải mái cho người khác, thật tiện dụng.

Và rồi, ba ngày sau khi chúng tôi khởi hành từ thị trấn ven bờ của con sông lớn, chúng tôi cuối cùng cũng thấy thị trấn Puta. Thị trấn này là nơi tụ họp của những người được gọi là thợ săn ma thuật, họ làm việc bằng cách săn quái vật để thu thập ma hạch của chúng. Mặc dù nghe công việc có vẻ to tát, hầu hết bọn họ đều có cấp độ không cao hơn 10. Ở lãnh địa công tước này, có một vài thị trấn nơi mà các thợ săn ma thuật tụ tập lại giống như thị trấn Puta này.

Tôi đã hiểu được tình hình mọi thứ quanh đây từ Tarina-san ở xưởng cuộn phép. Cô ấy phàn nàn rằng ma hạch đến từ thị trấn Puta nhỏ và có độ tinh khiết thấp.

Xung quanh khu rừng gần thị trấn Puta này, có 8 tổ với khoảng 100 bán goblin (Demi-Goblin) mỗi cái, từng cái cách nhau 10 km. Những cái tổ nhỏ với khoảng hàng chục bán goblin cũng có ở đây và đó. Chúng có lẽ được kiểm soát bởi các thợ săn để chúng không trở nên quá nhiều, hay chết hết.

Con người dường như không phải là loài duy nhất săn goblin, nhiều quái vật khác nhau như rắn, thằn lằn, hay ếch cũng lảng vảng gần tổ.

Ngay cả bây giờ, có vẻ như có vài nhóm thợ săn ma thuật đang săn goblin, lảng vảng trong rừng. Một trong những nhóm đó vừa trở về thị trấn Puta, và từ những gì chúng tôi có thể thấy từ đây, dường như họ đã gặp vài rắc rối.

Thiệt tình, có quá nhiều điều rắc rối trong thế giới này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!