Satou đây. Tôi từng làm khá nhiều công việc bán thời gian suốt những ngày còn đi học, nhưng hiếm khi gặp vấn đề về tiền bạc. Chắc là tôi đã gặp may vì tránh được mấy chỗ trả lương bóc lột trong suốt kì thực tập.
Một nhóm 5 người đang cãi nhau nảy lửa ở phía trước cổng.
“Đó là lý do tại sao tôi bảo chúng ta nên hỏi vay tiền trước, vì chúng ta không thể trả nổi thuế vào thành phố đấy.” – Cậu nhóc thợ săn nói.
“Sao bọn ta lại phải làm một việc khó chịu như vậy chứ.” – Nữ thợ săn 1.
“Phải rồi nhỉ, kẻ vô dụng nào đã năn nỉ mang nó đi cùng cả bọn trong khi nói là nó có lẽ sẽ có ích vậy ta.” – Nữ thợ săn 2.
“Mới bắt đầu mang hành lý đã than mệt, và nó còn uống hết sạch nước nữa chứ.” – Nữ thợ săn 3.
“Điều tồi tệ nhất là nó lỡ tay cắt hỏng tấm lông của xác con Crimson Fox mà chúng ta giết được sau bao nhiêu rắc rối.” – Nữ thợ săn 4.
Bốn người phụ nữ bác bỏ kiến nghị của cậu nhóc chỉ có một tay trong khi liên tục nhạo báng cậu.
Nếu chúng tôi ở trong một câu chuyện cổ tích, thì đây sẽ là cảnh mà nhân vật chính bước tới giúp đỡ thằng nhóc, nhưng tôi tự hỏi vì sao mình phải làm thế nhỉ. Tôi không thể không nghĩ rằng những gì mấy nữ thợ săn đó nói là hoàn toàn hợp lý.
Tôi băn khoăn liệu thằng nhóc bị lôi theo đó có tuyệt vọng không, nhưng cậu ta vẫn kiên trì. Không hề nản chí chút nào.
“Vậy thì, vào lúc chiều tối hôm nay, đến quầy tính tiền ở quán bar. Khi cậu đến, chúng tôi sẽ đưa cậu một phần sáu tiền thưởng, đó là 3 đồng xu giống như đã thỏa thuận lúc đầu.” – Nữ 1.
“Này đợi đã, tôi đã tự mình giết 4 con Goblin đúng không hả. Cô quên tính thêm 4 đồng xu chiết khấu rồi đấy cô biết chứ.” – Nhóc thợ săn.
“Nhóc này, mày chỉ giết mấy con Goblin đang hấp hối từ đòn tấn công của bọn ta từ một bên đúng chứ?” – Nữ 2.
“Làm sao mà mày còn dám đòi tiền thưởng vì cái đó nữa. Mày thiệt sự đúng là không biết xấu hổ mà.” – Nữ 3.
“Tôi vẫn là người đã giết chúng!” – Nhóc thợ săn.
Trong khi nhìn xuống thằng nhóc cố chấp, cô gái có dáng cao - người có vẻ là thủ lĩnh - nhún vai và đề xuất một thỏa thuận.
“Rồi, rồi. Nhưng mà, bốn con Goblin đó không phải bị giết bởi mình cậu, phân nửa thôi. Tôi sẽ cho cậu phân nửa tiền, hai đồng xu. Đến quán vào chiều tối nhé.” – Nữ 1.
Thật kì lạ là thằng nhóc trông nhẹ nhõm hẳn, trong khi đám nữ nhân chung quanh thì mỉm cười xấu xa.
“Hehe, nếu nhóc không tới nhanh, toàn bộ tiền sẽ hóa thành rượu hết nhá.” – Nữ 2.
“Ngon à, hãy cược xem liệu chúng ta có uống xong trước khi nhóc tới hay không.” – Nữ 3.
“Hay à, tôi đặt một đồng xu lớn cho việc chúng ta uống xong trước.” – Nữ 2.
“Tôi cược 5 đồng xu cho việc chúng ta uống xong trước.” – Nữ 4.
“Gyahahaha, vậy thì sẽ không cá cược gì nữa.” – Nữ 1.
Hình như họ thật sự sẽ uống hết tiền nếu cậu ta mất quá nhiều thời gian.
Cậu nhóc dường như cũng có cùng suy nghĩ, và nó bắt đầu thương lượng với người canh cổng một cách vội vàng.
“Anh đã nghe cuộc nói chuyện của bọn tôi từ trước đó phải không? Nếu anh để bọn tôi vào bây giờ, chúng tôi nhất định sẽ trả tiền phí về sau.” – Nhóc thợ săn.
“Hừm, ta sẽ chẳng thể nào làm người gác cổng được nếu đi tin những gì mà đám Magic Hunter các ngươi nói. Sao ngươi không đi săn lũ thú có thể dùng để thanh toán thay vào đó trước khi trời tối đi?” – Lính gác 1.
“Không đời nào bọn tôi có thể bắt thú mà không có bẫy hay dụng cụ được.” – Nhóc thợ săn.
“Vậy, bỏ cuộc đi cho lành.” – Lính gác 1.
Hô, vậy ra bạn có thể thanh toán bằng cách trao đổi vật phẩm, tôi không biết đấy.
Người gác cổng đã chú ý thấy xe của chúng tôi đến gần và xua xua thằng nhóc sang một bên. Cậu nhóc sắp sửa vọt vào thành nhân cơ hội đó, nhưng một người gác cổng khác đã vật nó xuống và giữ chặt trên mặt đất.
“Này, chào mừng tới Thị trấn Puta. Tôi chưa bao giờ thấy cậu trước đây, cậu là một thương nhân à?” – Lính gác 1.
“Không, chúng tôi chỉ muốn tạm dừng ở đây trong khi đang du hành mà thôi.” – Satou.
Tôi cho người gác cổng xem thẻ ID mạ bạc của mình.
“Đây là... xin thứ lỗi cho tôi. Ngài là một quý tộc.” – Lính gác 1.
“Thứ lỗi cho tôi thưa quý tộc-sama, ngài nói là đi du lịch, nhưng Thị trấn Puta này đã là nơi xa nhất rồi. Thế ngài đang định đi tới nơi quái nào vậy? Đừng nói với tôi là ngài sẽ đi tới tổ Wyvern trên ngọn núi kia để lấy trứng của chúng nhé?” – Gatts.
“Oi, Gatts.” – Lính gác 1.
Khi tôi kiểm tra trên [Map] vì cảm thấy hứng thú với lời của người gác cổng, thì rõ ràng có Wyvern trên núi dọc con đường. Tôi nghĩ trứng Wyvern chắc là to lắm.
“Tôi muốn vượt ngọn núi đó, nhưng tôi không biết gì về Wyvern. Anh nói lấy trứng hả, nó ngon lắm sao?” – Satou.
“Nghe nói nó cực kỳ ngon, với lại chúng được bán với cái giá khá chát đấy. Có lời đồn rằng ngài có thể đổi chúng với đồng vàng, cân theo cân, nếu ngài mang chúng tới Vương Đô hay Vương quốc Silga ở phía bên kia ngọn núi.” – Gatts.
“Mặc dù tôi chưa thấy một con thật bao giờ, nhưng có vẻ như quân đội biến chúng thành mấy con Phi long cho long kỵ binh.” – Lính gác 1.
Nếu quả trứng nặng khoảng 500 gam, thì nó sẽ có giá khoảng 150 đồng vàng hử.
Vương quốc Silga dường như là một nước nhỏ láng giềng nằm xa về hướng Đông của dãy núi. Nhân tiện, Rừng Boruenan mà chúng tôi đang hướng tới nằm ở phía Đông Nam của dãy núi.
“Này, quý tộc-sama!” – Nhóc thợ săn.
“Im miệng mày đi.” – Lính gác 1.
Người gác cổng nhanh chóng làm cậu nhóc im lặng bằng mũi giáo mà anh ta nắm trên tay. Tôi nghĩ anh ta không cần đi xa tới vậy.
“Không sao cả. Chuyện gì vậy, nhóc.” – Satou.
Nửa đầu câu nói là cho người gác cổng, và nửa sau là cho cậu nhóc vẫn còn đang bị chèn ép.
“Quý tộc-sama, tôi cần tiền để vào thành. Cho tôi mượn hai đồng xu! Tôi nhất định sẽ trả lại.” – Nhóc thợ săn.
“Chí ít cũng phải dùng lời lễ độ chứ!” – Lính gác 1.
“Tôi không biết mấy thứ như lễ độ là gì cả. Mà chả phải nó đã lễ độ rồi khi chỉ cần tôi dùng '-sama' sao?” – Nhóc thợ săn.
Tuy vậy, nếu cậu nhóc mượn hai đồng xu từ tôi, thì nó chỉ còn 3 đồng xu ngay cả khi nó được trả lại mà không có lời lãi, nó ổn với điều đó sao?
“Rồi, tôi sẽ cho nhóc vay một ít.” – Satou.
“Ngài chắc chứ!?” – Lính gác 1.
“Hiệp sĩ-sama, thằng nhóc này là một Magic Hunter ngài biết không hả? Chúng là một bọn không thể giữ nổi tiền qua đêm. Ngài tuyệt đối sẽ không lấy lại được tiền đâu.” – Gatts.
“Đừng có nói mấy thứ không cần thiết sau khi ngài ấy đã đồng ý. Tôi tuyệt đối sẽ trả nó!” – Nhóc thợ săn.
Tôi đưa hai đồng xu cho thằng nhóc vừa thoát khỏi bàn chân của người gác cổng. Hình như thằng nhóc chưa tắm lâu rồi thì phải, nó bốc mùi đến mức nghẹn mũi. Không, đây là... có lẽ là mùi máu Goblin và thịt cắt trộn lẫn.
Cậu nhóc nhận tiền từ tôi bằng cánh tay duy nhất của nó, và ném nó cho người gác cổng.
“Đúng rồi, quý tộc-sama! Nếu ngài vẫn chưa quyết định chỗ trọ, thì hãy đi tới cổng nhà trọ đằng kia, có thể thấy nó từ đây. Nó thực sự rất đắt tiền đấy, nhưng nổi tiếng vì thức ăn ngon.” – Nhóc thợ săn.
Sau khi bảo tôi thế, cậu nhóc đi tới đường chính trong khi quay quay cánh tay cậu.
Còn giờ, tôi nên làm gì với ánh mắt lãnh đạm của người gác cổng đây.
“Hiệp sĩ-sama. Tôi nghĩ làm một người tốt là có đức, nhưng có rất nhiều kẻ chỉ biết lợi dụng những đức tính đó mà không hề thấy biết ơn tồn tại trên đời, ngài biết chứ?” – Gatts.
“Nè, bỏ qua việc đó đi. Hiệp sĩ-sama khó xử đấy.” – Lính gác 1.
“Không không, tôi đánh giá cao sự quan tâm.” – Satou.
Có vẻ như anh ta thực sự quan tâm, nên tôi cảm ơn. Tạm thời, dường như không có vấn đề gì trong việc vào thành phố.
Khi Lulu dự định khởi động xe, người gác cổng hình như nhớ ra được thứ gì đó và cảnh báo tôi.
“Có một tên quý tộc ngoại quốc mất trí đang ở chỗ của Nam tước Poton, người cai trị ở đây, nên tốt hơn là ngài đừng lại gần nơi đó.” – Lính gác 1.
Khi tôi kiểm tra nơi ở của người cai trị trên [Map]... nếu tôi không lầm, nhiếp chính của thành phố kiêm luôn chức thẩm phán là Nam tước Poton, thì có một hỏa pháp sư mà ta đã nói đến trước đây đang ở gần ông ta.
Tên hỏa pháp sư gọi là Dwot Dasles. Vẻ như hắn là một Hầu tước của một vương quốc gọi là Makiwa. Do tên vương quốc này không xuất hiện trên tạp chí lữ hành, tôi không rõ nơi đó nằm ở đâu. Tôi nghĩ nó có lẽ nằm trong số nhóm các nước nhỏ gần Vương quốc Rumooku hay Silga nếu nó có vấn đề gì đó cần phải giải quyết với tộc người hổ.
Với [Arson] và [Murder] mà hắn có trong mục Thưởng/Phạt, làm sao họ có thể để hắn vào thành được chứ.
Thị trấn Puta này khá là nhỏ, không như những thành thị chúng tôi ở cho tới giờ. Nó chỉ rộng 1 km2 là cùng. Thành phố tạm chia thành bốn khối xung quanh dinh thự nhỏ nơi nhà cầm quyền ở. Khối Tây là nơi chúng tôi đang ở bây giờ, khối Bắc là bến cảng, khối Đông là khu đèn đỏ, và khối Nam là nơi công nhân và khu ổ chuột tọa lạc. Dường như mỗi khối đều có một khu vực dân cư.
Chủng tộc được phân bổ gồm 70% con người, và rồi tộc chuột, hải sư tộc, và người thỏ chiếm 20% với tỉ lệ ngang nhau. Có những chủng tộc khác ngoài họ ra, nhưng số lượng rất thấp. Nô lệ chiếm khoảng 10% với nhiều chủng tộc khác nhau, nhưng nô lệ con người thì tương đối nhiều.
Hình như quý tộc duy nhất của thành thị này là nhà của Nam tước Poton và Hầu tước Dasles.
Tôi nên thăm ông ta với tư cách là một quý tộc, nhưng không nên chủ tâm tự kéo mình vào rắc rối. Khi tôi kiểm tra đồ thị tương quan quý tộc mà tôi mua từ nhà Toruma, hình như ông ta nằm trong số những ghế thấp nhất của nhà Hầu tước Lloyd, thế nên không thăm ông ta có lẽ sẽ không trở nên to chuyện.
Nhưng mà, cái đồ thị tương quan này thiệt tiện lợi. Phải làm mấy món đồ chơi cho Mayuna-chan như lời cảm ơn vào lần kế.
Khi chiếc xe tiến vào sân trong của nhà trọ, một cô gái dường như là người giúp việc đang chạy tới. Tôi để chiếc xe lại cho Lulu và mọi người, và đi vào trong nhà trọ với cô gái mở đường. Tôi chỉ dẫn Arisa và Nana theo cùng.
Chủ quán trọ đang chờ bên trong đổi thái độ thành kiểu như ông ta tìm được một nguồn thu nhập béo bở khi nhìn thấy tôi. Đây quả thật rất lạ, tôi không nghĩ rằng mình đã mặc bộ đồ xa xỉ nào hôm nay.
“Chào mừng cậu chủ trẻ, tôi vừa có ngay phòng cho cậu.” – Chủ trọ.
Ông ấy dẫn tôi tới phòng khi vừa xoa bàn tay với cánh tay lông lá của ông. Căn phòng ở trên tầng ba của một tòa nhà bằng gỗ khác, bạn thậm chí có thể trả thêm tiền để thuê hộ vệ gác đêm. Nếu chúng tôi ở nhiều hơn 5 ngày, thì vệ sĩ sẽ là miễn phí. Ở trọ tại đây tốn một đồng bạc mỗi đêm. So với nhà trọ Gateside ở Thành phố Seiryuu nơi tính một đồng xu lớn cho một đêm, thì điều này có lẽ rẻ hơn nếu so sánh.
Có một phòng tắm trong tòa nhà này, nhưng chỉ có một bồn tắm duy nhất vừa cho một người, và tất nhiên là không có thiết bị nước nóng hay gì đó. Bạn có thể nấu nước sôi, nhưng nó sẽ mất thời gian, nên họ yêu cầu chúng tôi làm việc đó bất cứ khi nào ngoài lúc dùng bữa nếu có thể được. Có vẻ như bạn có thể rút nước từ bất kì đường ống nào ngoài hồ chứa nước uống, nhưng chẳng phải mấy cái đó cùng chung hệ thống thoát nước sao? Mà thôi, tôi chỉ việc dùng [Pure Water] lên nó trước khi rút.
Chủ trọ khuyên chúng tôi mang hành lý tới nhà kho trong tòa nhà vì trộm thường đến vào lúc nửa đêm. Không có gì bên trong hành lý, nhưng để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết, nên tôi mang tất cả chúng vào trong nhà trọ.
“Yo, đây có phải nơi mà quý tộc-sama đang ở?” – Goku.
Một người thợ săn trông như là trùm cướp tiến vào sân nhà trọ trong khi mang một túi hành lý lớn trên vai. Có thịt hươu đã phân giải bên trong lớp vải.
“Hou, Goku. Anh đã làm một trận lớn ra trò đấy.” – Chủ trọ.
“Ừm, cũng đã lâu rồi từ lần cuối nhỉ. Cậu chủ trẻ đằng kia có phải là quý tộc-sama không? Nó thế nào, chúng vừa đúng thời điểm để ăn. Không hề có lòng ruột gì cả vì tôi đã ăn chúng vào ngày săn được rồi.” – Goku.
Gahahaha, người đàn ông cười to, rõ ràng thợ săn này đang bán thịt hươu. Giá là 2 đồng bạc, bằng phân nửa ở Vương Đô. Gã này chắc dở hơi lắm khi cung cấp thông tin giá chợ như thế này. Tôi cảm thấy anh ta biết đến tin tức về tôi quá nhanh, nhưng có lẽ anh ta nghe nó từ người gác cổng.
Vì chẳng có nhà bếp nào trong tòa nhà riêng lẻ kia, nên tôi để việc nấu nướng lại cho đầu bếp nhà trọ.
Mà vẫn còn thời gian trước khi tới bữa tối, tôi dẫn Pochi và Tama, hiện đang tràn đầy sức sống, đi tản bộ. Để phòng hờ, Pochi và Tama trang bị áo choàng mỏng với mũ trùm, giáp da, và kiếm gỗ, giống như khi chúng ở Vương Đô. Tôi đơn giản mặc đồ là áo sơ mi và quần dài.
Với bề ngoài cực kỳ bình dân này, tôi có lẽ sẽ không vướng vào những gã kì lạ.