Satou đây. Đối với số lượng người chơi bỏ qua phần hướng dẫn (tutorial) không bắt buộc của trò chơi, bạn biết đấy, rất khó để thống kê chính xác bọn họ.
Trong thế giới thực, họ được đào tạo qua OJT (On-the-Job Training), nhưng tôi tự hỏi liệu việc đó có thực sự mang lại hiệu quả không.
Lúc chúng tôi đang thu dọn sau khi buổi tập luyện kết thúc, một cuộc [Điện Đàm] gọi đến.
Nó đến từ Arisa.
“Umm, xin chào, đây có phải là nhà của Pendragon-san không ạ?” – Arisa
Tôi có thể nghe rõ giọng Arisa đang hơi cao lên, tôi ráng hết sức kiềm chế sự mệt mỏi của mình.
Bộ em ấy nghĩ đây là đường dây điện thoại cố định thời xưa chắc?
"Hế lô, ai đớ?" – Satou
“Á, em xin lỗi, em gọi nhầm số.” – Arisa
Tôi cảm thấy có chút nghịch ngợm nên đã giả vờ là một ông chú xa lạ nào đó. Tôi cứ nghĩ Arisa sẽ lập tức la ó ầm ĩ lên, nhưng em ấy lại thẳng thắn xin lỗi và cúp máy luôn.
Tôi chỉ đùa thôi mà, nhưng Arisa là kiểu người không giỏi giao tiếp qua điện thoại hử? Vừa cảm thấy hơi có lỗi, tôi gọi lại cho Arisa bằng [Điện Đàm].
“V-Vâng, Arisa Pendragon đang nghe ạ!” – Arisa
Tôi rất muốn bắt bẻ cái họ đó, nhưng thôi tôi sẽ nhịn. Chắc chắn là có chuyện gì đó đang xảy ra, nên tôi nhìn về phía đó bằng [Viễn Kiến].
“Arisa, Satou đây, có chuyện gì vậy?” – Satou
“A, em mừng quá! Có ông già lạ hoắc nào đó nhận điện thoại khi nãy làm em hết hồn.” – Arisa
Tôi thấy Arisa đang bối rối.
Em ấy không có vẻ gì là bị thương, nhưng chắc chắn là đang gặp rắc rối.
“Và còn nữa, bọn em làm hỏng việc một chút rồi, sao anh không đến cứu bọn em với?” – Arisa
“OK, anh sẽ đến ngay.” – Satou
Tôi đáp lại Arisa ngắn gọn, và nhờ Aialize-san gọi một Dryad dịch chuyển chúng tôi đến khu tham quan mà nhóm Arisa đang ở. Chỗ đó hình như là một địa điểm nổi tiếng vì chúng tôi lập tức khởi hành ngay khi tôi đọc tên khu vực mà tôi nghe từ Arisa.
“Đây là nơi rèn luyện cho High Elf thế hệ thứ ba.”
Tòa nhà màu đen nhìn như một con dơi biến dạng có vẻ như là lối vào. Tôi tiến vào cái miệng đỏ đang há rộng. Nó thực sự giống như một khu vui chơi giải trí.
Điểm tham quan này có rất nhiều bẫy ngớ ngẩn, và đã trở thành sân chơi cho trẻ con Elf.
Có vẻ như nó là một trò chơi mà lũ trẻ phải hoàn tất tám khu vực phù hợp với độ tuổi của chúng. Chỉ cần đứa trẻ không có phản xạ quá kém thì có thể hoàn thành nó dễ dàng, nhưng luôn có vài ngoại lệ trong mọi thứ... và một trong số đó là Aialize-san. Cô ấy muốn đi theo tôi, nhưng đã bị ngăn lại bởi cái nhìn hoảng vía của Lua-san.
Cô ấy được xếp vào phe "hậu đậu", vậy nên cứ để cô ấy ở ngoài chờ vậy.
Đề phòng bất trắc, tôi nhờ Lua-san gọi người khác giúp nếu tôi về trễ.
Khi tôi đi vào phía bên trong, có một con búp bê sống (Living Doll) với cái cổ bị cắt đứt đang nằm trên sàn. Đánh giá tình trạng vết cắt, nguyên nhân có lẽ là do ngọn giáo của Liza. Cô ấy thực sự không nên phá hoại cơ sở vật chất của khu tham quan như vậy.
Tôi mở [Map] và xem xét cấu trúc bên trong của nơi này.
Nó khá rộng, cỡ một tòa nhà lớn 6 tầng.
Có vẻ như mọi người bị chia làm ba nhóm.
Liza, Lulu và Pochi ở gần tôi nhất. Arisa và Mia ở chính giữa. Xa nhất là Tama, Nana và người hướng dẫn viên lần này, Shagnig-shi, thuộc tộc Leprechaun.
Hử? Lulu và Mia cũng đi theo luôn à.
Tôi dùng [Thay Đồ Nhanh] để đổi từ bộ Kariginu sang một bộ quần áo làm việc để không phải lo lắng dù có bị dính bẩn.
Tôi đánh dấu tuyến đường ngắn nhất trên [Map] và chạy bằng [Flicker]. Trong vô số bẫy mà tôi tìm thấy bằng Kỹ năng [Phát Hiện Bẫy], tôi chỉ vô hiệu hóa những cái không thể tránh được bằng [Magic Hand] từ xa.
Có vẻ như mỗi cái bẫy đều được thiết kế cẩn thận để không làm ai bị thương.
Thay vì khí độc, nó phun ra một loại khí gây kích thích nhẹ; có những hố nước chỉ sâu tới đầu gối; mũi tên bắn ra từ bẫy được bọc lớp da hấp thụ chấn động trên đầu mũi, để dù bạn có bị bắn trúng thì vết thương cũng không nghiêm trọng.
Khi tôi né bẫy, đám búp bê sống được ngụy trang thành quái vật bắt đầu tấn công từ đằng sau. Có những điểm được sơn màu đánh dấu là "điểm yếu" của chúng, và hệ thống được thiết lập để chúng ngừng hoạt động nếu bạn đánh trúng vị trí đó bằng kiếm gỗ hoặc nắm đấm.
Tuy nhiên, cách bố trí khá khó chịu.
Kiểu như có một cái bẫy khác ngay sau khi bạn vừa né xong một cái bẫy, hoặc bị tấn công bởi quái vật giả ngay khi bạn nghĩ mình đã đến vùng an toàn. Nó làm tôi nhớ đến sự ức chế của mấy cái "bẫy người tiêu dùng" (consumer traps).
Tôi đến căn phòng nơi Liza và những người khác đang ở chỉ trong một phút. Tôi đã băng qua một số hành lang và cầu thang, dường như nó nằm khá sâu dưới lòng đất.
Liza đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy lưới bị treo lơ lửng cách mặt đất khoảng 6m, sát tận trần nhà, với một vẻ mặt cực kỳ cam chịu.
Có một bức tường phỏng theo khuôn mặt của một con quái vật ở phía bên cạnh Liza. Và rồi, Pochi đã bị "ăn" mất nửa cơ thể vào bên trong cái miệng đang há ra của con quái vật đó. Tôi thấy đôi chân em ấy đang đung đưa đầy bất mãn. Tất nhiên Pochi không bị thương vì nơi đây chỉ là khu vui chơi.
Tuy vậy, làm sao em ấy lại bị ăn như thế? Không, khi tôi nhìn kỹ hơn, có một gờ lồi trông như điểm đặt chân nằm gần Pochi. Cái bẫy có lẽ được lập trình để "ăn" luôn người nào trèo lên định cứu đồng đội.
Và còn, Lulu đâu rồi?
Tôi ngoái đầu lại, và cô ấy có vẻ đã bị bắt trong một bẫy dây thừng với hai chân và một tay bị treo lên, hoàn toàn không thể nhúc nhích gần cái nơi mà sàn nhà đã biến mất tại cánh cửa ở phía bên kia căn phòng. Tất cả các sợi dây chỉ kéo lên đủ cao đến ngang lưng cô. Có vẻ như nó được thiết kế để ngăn máu dồn xuống đầu nạn nhân.
Nhưng mà, chân Lulu hình như đã bước vào cái bẫy mà hai bên bị kéo theo hai hướng khác nhau. Đối với một thiếu nữ thì tư thế của cô ấy lúc này trông thật sự xấu hổ. Tôi bí mật dùng [Magic Hand] chỉnh lại cái váy bị lật lên của cô ấy mà không để mình bị phát hiện trước khi lên tiếng gọi họ.
“Tôi đến giúp đây.” – Satou
“A, Chủ nhân!” – Lulu
“Thần rất xin lỗi, thưa Chủ nhân.” – Liza
“Chủ nhân, Pochi ở đằng này! Cứu với nodesu~” – Pochi
Tôi vội vàng đến chỗ Lulu, dùng dao cắt đứt dây thừng gai.
Kế tiếp, tôi dùng [Flicker] di chuyển lên bên cạnh Pochi, và nhấn nút nhả bẫy ngay kế bên để cứu em ấy. Tôi nhanh chóng dùng tay chụp lấy Pochi vì em ấy suýt bị trượt và rơi xuống.
“Cảm ơn nanodesu. Mia nói có một cái nút cứu Liza ở phần tường bên kia nodesu.” – Pochi
Tôi hiểu rồi.
Tôi dùng [Magic Hand] nhấn cái nút đang nằm lồ lộ ra đấy. Tôi nghe thấy âm thanh lạch cạch vang lên, và rồi sợi dây thừng treo Liza từ từ hạ cô ấy xuống. Cái bẫy được thiết kế khá tỉ mỉ khi nó hạ xuống rất chậm rãi để ngăn chấn thương do va đập.
“Chủ nhân, xin hãy cứu Arisa và Mia. Cả hai đã rơi vào cái hố này.” – Lulu
Lulu chỉ tay tới một cái lỗ trên sàn nhà đã sụp xuống thành một cái hố sâu. Trông như Arisa và Mia đang ở dưới đó.
“Tôi biết rồi.” – Satou
“Hai em ấy chắc vẫn ổn phải không ạ?” – Lulu
Lulu chắp tay lại như đang cầu nguyện.
“Ừm, đương nhiên là họ ổn cả. Dù sao thì Arisa cũng là người gọi cho tôi mà.” – Satou
Khi tôi kiểm tra trên [Map], có một chuỗi sập hầm liên tiếp mà có vẻ như không phải là sự cố thông thường, nên tôi sơ tán cả ba người đến một khu vực lánh nạn trong một quảng trường có cấu trúc tương đối an toàn. Liza và Pochi muốn đi cùng, nhưng vì họ vừa phơi bày bộ dạng đáng xấu hổ của mình, nên họ ngoan ngoãn rút lui.
Tôi định nhanh chóng quay lại, nhưng rồi tôi lấy ra một cái túi chứa đồ dùng nấu ăn và bánh ngọt từ [Storage] đưa cho Lulu.
Tôi nhảy vào cái hố sụt lún trong khi vẫy tay chào cả ba.
Tôi kiểm tra khu vực sụp đổ trong khi điều chỉnh tốc độ rơi bằng [Flicker].
Nhìn từ bên ngoài, có thứ gì đó đang đào bới qua lòng đất, tạo ra các khe nứt trên nhiều tầng quanh khu vực này. Nguyên nhân có vẻ là do một đám quái vật sâu Level 20. Theo [Map], chúng đã làm một cái tổ dưới lòng đất cách đây tầm 2-3 km. Tôi sẽ dọn dẹp bọn chúng sau.
Ở cuối con dốc, cả hai cô bé đang bị quấn chặt bởi râu ria từ một con búp bê sống giả làm quái vật thực vật.
“Cảm ơn vì đã đợi.” – Satou
“Nhanh thực. Anh lại xài cheat gì lần này vậy?” – Arisa
“Satou.” – Mia
Tôi nghĩ Arisa đôi khi hiểu nhầm định nghĩa của từ "cheat".
“Dryad đã giúp tôi đến đây.” – Satou
“Oa, Dryad á, ý anh là bé loli màu xanh lá đó hả? Đừng bảo em là nhỏ đó lại cướp môi anh nữa nha!” – Arisa
“Không hề.” – Satou
Em ấy vẫn hăng hái ghen tuông mặc dù đang bị xúc tu quấn chặt.
Tôi tìm thiết bị giải thoát, nhưng không thể chạm vào nó vì nó đã bị chôn vùi trong đống đá sập. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành cắt đứt mớ xúc tu và giải thoát cho họ. Tôi ắt hẳn đang phá hoại tài sản của khu tham quan, nhưng đằng nào thì chỗ này cũng đã sập một nửa rồi.
“Cảm ơn.” – Arisa
Tôi giải phóng Arisa ở ngay gần đó. Đáng lẽ em ấy có thể tự cắt xúc tu bằng ma thuật không gian và thoát ra cơ mà. Khi tôi thắc mắc điều đó trong lúc đang gỡ trói cho Mia, một làn sóng phản đối dâng cao đến từ Arisa.
“Sức mạnh của ma thuật không gian lớn lắm anh biết không! Em sẽ cắt trúng người mình mất nếu dùng nó để cắt xúc tu ở khoảng cách quá gần. Một thiếu nữ sẽ không thể làm cô dâu được nữa nếu cơ thể có sẹo đâu... Không đúng, nếu em bị thương ở đây, em có thể ép anh chịu trách nhiệm và rước em làm cô dâu cũng được mà nhỉ!?!” – Arisa
Phần sau trong mưu đồ của Arisa được nói bằng giọng thì thầm, nhưng tôi nghe rõ mồn một nhờ Kỹ năng [Căng Tai]. Tôi cảnh báo con bé: “Bớt bớt mấy cái âm mưu đen tối của em lại đi.”
“Cảm ơn.” – Mia
Mia ôm chầm lấy tôi khi tôi vừa gỡ trói xong, vậy nên tôi nhẹ nhàng đặt em ấy xuống. Tôi nhặt một cây đũa phép dài rơi trên đất và chuyền nó cho Mia. Mia có lẽ không thể dùng ma thuật để thoát ra vì em ấy đã làm rơi đũa phép. Tôi nhớ mang máng em ấy từng nói rằng khả năng nhắm mục tiêu của mình sẽ trật lất nếu không có đũa phép hỗ trợ.
Còn giờ, ở đây hình như không có lối ra.
“Ba người kia thì sao?” – Satou
“Liza bị bắt vào cái bẫy ở phòng bên trên đúng không, bọn em đã tách ra hành động để tìm cách giải thoát cho chị ấy.” – Arisa
“Nn.” – Mia
Tạm thời tôi mang hai người họ quay lại căn phòng bên trên. Vì họ rất nhẹ, nên tôi kẹp cả hai đứa mang đi cùng một lúc.
“Đừng có vác em trên vai như vác bao gạo thế chứ!” – Arisa
“Phản đối đối xử như hành lý.” – Mia
Trái tim thiếu nữ của họ sẽ bị tổn thương nếu bị đối xử như hành lý hả?
Thôi cho tôi xin đi.
Khi tôi trở lên phòng trên, tôi thấy Tama đang vẫy tay ở phòng đối diện từ miệng con quái vật đã bắt Pochi. Tôi có thể thấy Nana và Shagnig-shi ở đằng sau con bé.
Hiển nhiên, Tama và những người khác định đi trước để cứu Liza và những người bị vướng bẫy, nhưng phần sàn nơi Arisa và Mia đang đứng đã sụp xuống ngay sau khi họ bước vào phòng kế tiếp. Tama và Shagnig đã vội vã quay lại, nhưng cánh cửa hình như bị kẹt, và họ không thể quay lại. Vì không giúp được gì, nên họ bèn đi vòng qua mê lộ tới cái phòng có nút giải thoát Liza—cái nút nằm ở phía bên kia của cái miệng quái vật đã bắt Pochi—rồi mới quay lại đây.
Có vẻ như Arisa đã liên lạc với tôi ngay lập tức sau khi nhận ra có khả năng các thành viên khác sẽ bị thương từ tai nạn sập hầm. Good job, Arisa.
“Tôi thực sự thấy hổ thẹn. Để xảy ra tình huống nguy hiểm như vậy trong chuyến hướng dẫn của tôi...” – Shagnig
Shagnig-shi quỳ mọp xuống xin lỗi, nhưng tai nạn ngoài mong đợi này đâu phải trách nhiệm của ông ấy. Ông ấy đâu phải là người sinh ra lũ quái vật. Vì ông đã kiểm tra nơi này nhiều lần cách đây ba ngày, lũ sâu có lẽ mới đào lỗ xâm nhập vào khoảng 1-2 ngày trước.
Chuyến thám hiểm hôm nay kết thúc tại đây để cơ sở được kiểm tra lại toàn diện.
Mồi nhắm tối nay sẽ là bảy con Sâu Sắt (Iron Worm).