Satou đây. Có nhiều trường hợp khi các chuyên gia tụ tập lại cũng không thể đưa ra nổi một giải pháp, ấy vậy mà chỉ độc một câu nói bâng quơ của một kẻ bá vơ lại trở thành chìa khóa giải quyết vấn đề.
Mà nghĩ lại thì, việc biến một vấn đề thành một thảm họa chỉ bằng một câu nói của những kẻ quyền cao chức trọng cũng xảy ra nhan nhản.
“Vâng? Tinh thông diệt trừ sâu bọ ấy hả?” – Satou
Tôi ngừng tay đang lắp ráp một con búp bê sống, và nhại lại như vẹt lời của vị Trưởng lão Elf vừa ghé thăm xưởng.
Nơi đây là xưởng làm búp bê sống của nghệ nhân Sotorineya-san. Búp bê sống là những thứ được dùng ở khu tham quan hôm nọ, và hầu hết những con trong thị trấn đều là tác phẩm của ông.
Trước khi bắt đầu dạy tôi, ông ta đã rào trước rằng ngay cả khi học được, tôi cũng sẽ không có khả năng sản xuất nó ở thế giới bên ngoài vì nguyên liệu thô không tồn tại ở đó. Theo như tôi hiểu thì, chúng dùng Đá Vạn Năng (Philosopher's Stone) giống như viên đá hồi trước để tạo thành phần lõi cung cấp năng lượng, và thứ đá đó không thể sản sinh tại bất kỳ nơi nào khác ngoại trừ Rừng Boruenan.
Tuy nhiên, cấu trúc của các phần khác (nguyên lý cơ học) ngoài cái lõi đó trông khá hữu ích nên nỗ lực học hỏi này sẽ không vô ích. Tôi muốn biết nó hoạt động ra sao, cụ thể là cấu trúc thông tin I/O (Input/Output) và logic điều khiển AI của chúng.
Bỏ chuyện đó qua một bên cái đã, giờ quay lại vấn đề của Trưởng lão-san.
“Ta nghe từ Shagnig-san. Cậu hình như đã loại bỏ xuất sắc năm mươi bảy con côn trùng độc sinh ra ở khu tập luyện. Chúng tôi rất trông mong vào kỹ năng đó, xin hãy cho chúng tôi mượn hiểu biết của cậu.” – Trưởng lão
À, cái vụ đó hử.
Có vài sự cố sập hang ở sân tập luyện nơi Arisa và những người khác đã chơi ngày hôm qua, có lẽ là do cuộc điều tra mà tôi làm cùng Shagnig ở phần còn lại của khu vực. Trông như các Trưởng lão đã biết về việc làm cách nào mà tôi diệt trừ được đám côn trùng độc đã sinh sôi quá mức vào thời điểm ấy.
Bằng cách trang bị Danh hiệu [Diệt Côn Trùng], và dùng ma thuật [Bug Wiper] với toàn lực, thành ra nó là một việc cực kỳ đơn giản. Tôi đã thử tháo Danh hiệu ra ở lần thử thứ hai, nhưng kết quả không có gì khác biệt. Tôi không thể xác định được là liệu Danh hiệu có hiệu ứng bổ sung hay không, hay do bản thân Kỹ năng của tôi đã max level ngay từ đầu rồi.
“Nếu mọi người thấy ổn, thì tôi rất sẵn lòng tư vấn.” – Satou
Hay hơn nữa, tôi thậm chí có thể tự đi diệt sâu luôn.
Dù sao thì tôi cũng đã được Aialize-san dạy cho nhiều thứ như cách che giấu ánh sáng tinh linh, rồi thêm nhiều kiến thức và công thức từ những người khác nữa.
Những Trưởng lão gọi tôi nhiệt tình đứng dậy.
Vì họ hình như không có vẻ gì là vội vã, nên họ sẽ cử ai đó đến đón tôi ở chỗ trọ vào sáng ngày mai.
Hôm đó, con búp bê sống mà tôi đã lắp ráp hoàn chỉnh còn không thể tự đứng dậy nổi. Xem ra vẫn còn một chặng đường dài để debug.
“Giờ thì, Satou của Vương quốc Shiga! Tôi đến đón cậu đây.” – Aialize
Người đến đón tôi lại là Aialize-san.
Cô làm cái gì ở đây vậy Thượng tiên Elf-sama?
“Xin cứ gọi tôi là Satou. Rồi, đi thôi.” – Satou
“Được.” – Aialize
Aialize-san với khuôn mặt đã đỏ bừng chìa tay cô ấy ra, hơi chúi xuống phía dưới. Có nghĩa là chúng ta nên nắm tay hửm?
Chắc là chúng tôi sẽ di chuyển bằng ma thuật không gian.
Tôi nắm lấy tay cô ấy trong khi suy luận logic như vậy.
Arisa nhoài người ra khỏi ban công và hét: ”Có tội!”. Pochi và Tama cũng hùa theo: ”Có tội ~meo”, nhưng tôi thắc mắc liệu mấy đứa nhỏ có hiểu ý nghĩa của từ đó không vậy?
Dù nó chắc cũng được gọi là ma thuật không gian, thì chúng tôi cũng tiến vào một khu vực của Cây Thế Giới bằng [Teleport] của Dryad giống như trước đây.
Chắc là do tôi quê mùa, nhưng có thực sự cần thiết phải nắm tay nhau không nhỉ?
Bầu trời đầy những ngôi sao.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi thấy những ngôi sao không hề lấp lánh khi nhìn bằng mắt thường.
Nơi mà Dryad đưa chúng tôi đến là phòng quan sát ở trung tâm thành phố, nằm tại phần đỉnh của Cây Thế Giới.
Nếu giao diện [AR] và [Map] của tôi hiển thị đúng, thì chúng tôi đang ở độ cao khoảng 300 km so với mặt đất. Chúng tôi vẫn chưa đạt tới quỹ đạo của vệ tinh địa tĩnh, nhưng cái này đã vượt qua tầng bình lưu kha khá xa rồi. Tôi đoán nó thấp hơn chút xíu so với quỹ đạo tầm thấp của Trái Đất (LEO)?
Dù đang ở độ cao cỡ này, mà trọng lực vẫn là 1G, tôi thắc mắc cái này là do ma thuật can thiệp chăng?
Không đúng, trước đó, một cái cây khổng lồ như thế này đáng lẽ không thể tự nâng đỡ được trọng lượng của chính bản thân nó rồi. Tôi dè dặt thử hỏi vấn đề này với Trưởng lão-san nhưng...
“Làm sao cái cây không bị gãy vụn và sụp đổ vậy?” – Satou
“Nó được Thần bảo vệ.” – Trưởng lão
Đừng có nghĩ ông định gạt tôi bằng mấy cái lý do tâm linh như "Thần hộ vệ" nhé.
Gửi lời xin lỗi đến giáo viên vật lý đi chứ!
Tôi rất muốn hét lên ”Ugaa” như Arisa, nhưng tôi đã dằn nó xuống bằng ý chí. Do Kỹ năng [Poker Face] đang làm rất tốt công việc của nó, nên Trưởng lão không hề hay biết về sự gào thét trong nội tâm tôi.
“Tôi xin lỗi, người già thì thường mù tịt về mấy thứ kỹ thuật cơ học của sự vật.” – Jia
Một nữ nghiên cứu viên người Elf, Jia-san, đang đứng chờ bên cạnh giải thích cho tôi. Tôi được biết là vô số nhánh của Cây Thế Giới tự đâm xuyên vào trong tiểu-không-gian liên kết (Isa Plane), tạo thành những cái neo giúp phân bổ trọng lượng và nâng đỡ nó. Tôi xin bỏ phiếu trắng cho cái khái niệm [Tiểu-không-gian liên kết] là cái quái gì, nhưng có vẻ trọng lượng thực tế của mỗi nhánh không lớn như bề ngoài của tụi nó, nên chúng không bị sụp đổ do trọng lực.
Vẫn còn vài thứ làm tôi lấn cấn, nhưng tôi sẽ tạm chấp nhận nó như một đặc tính của loài cây Fantasy huyền bí.
Phải ngưng vụ dông dài này lại thôi.
“Xin hãy nhìn vào nhánh cây đằng trước.” – Jia
Tôi nhìn vào nhánh cây khổng lồ vươn ra ngoài không gian hư không mà Jia chỉ. Cái nhánh phân ra hằng hà sa số ở đoạn giữa, và ở phần ngọn trông mảnh như một sợi chỉ. Nó trải dài xa đến nỗi vượt quá tầm mắt, nhưng điểm Jia-san chỉ còn xa hơn thế nữa.
Aialize-san trông có vẻ buồn chán đứng bên cạnh tôi, đang nhìn thông qua một cái ống nhòm trên tay cô. Đó là một loại ma cụ sao? Tôi không thể nào không cảm thấy nó có gì đó sai sai. Tôi khá tò mò xem Daisaku đã gây ảnh hưởng gì đến thiết kế của nó, nhưng hiện tại thì hãy tạm gác chuyện đó lại.
Tôi không thể thấy gì với tầm nhìn bình thường, nên tôi kích hoạt đồng loạt [Viễn Kiến], [Viễn Vọng], [Ám Thị], [Điều Chỉnh Độ Sáng], và [Cảm Nhận Ma Lực] để quan sát.
Sứa?
“Có phải nó là thứ trông như con sứa đang bám các xúc tu của nó trên nhánh cây mảnh như sợi chỉ kia không?” – Satou
Jia-san, người đang định đưa cái ống nhòm cho tôi, sững người lại, nhưng cô ấy vẫn trả lời bằng cách gật đầu.
Nhưng mà, sao lại có sứa ngoài không gian? Nó nên là cá voi... không, là cá ngừ. Phải, cá ngừ mới hợp với bối cảnh ngoài không gian chứ.
Tôi xua tan cái suy nghĩ ngu ngốc đó ra khỏi đầu.
Tôi đã quên mất mục đích chính từ lúc bị hút hồn bởi những thứ giống như trạm không gian này. Có hơi trễ, nhưng tôi bắt đầu thực hiện [Thăm Dò Toàn Bản Đồ].
Cái nhánh duy nhất trông như đang phát sáng đó kéo dài lên tới 1 km từ chỗ tôi đang đứng, nhưng tôi biết từ [Map] là nó kéo dài như một sợi chỉ siêu mịn vào khoảng 100 km.
Cái nhánh-như-sợi-chỉ này có lẽ làm nhiệm vụ hút ma lực từ ether trong vũ trụ.
Từ những dữ liệu tôi thu được trên [Map], đám sứa này được gọi là Sứa Ma (Phantom Jellyfish). Chúng dao động trong khoảng Level 20-40, trung bình là Lv.30, chỉ là lũ quái vật tôm tép. Nhưng mà, có tới 10.000 con. Hình như đặc tính chủng tộc của chúng được gọi là [Hấp Thụ]. Khi tôi nhìn kỹ hơn, phân loại của chúng hiển thị không phải là quái vật mà là [Sinh vật kỳ dị] (Bizarre Creatures). Cái thứ quỷ quái gì thế này?
“Những con Sứa Ma đó đang ăn ma lực mà Cây Thế Giới thu thập dọc theo đường truyền. Tự việc đó đã đủ rắc rối rồi, nhưng chúng thậm chí còn đẻ trứng vào Cây Thế Giới và sinh sôi nảy nở nữa.” – Jia
Tôi hiểu rồi, diệt trừ sâu bọ hóa ra là cái task này đây.
Thật dễ dàng nếu tôi chỉ việc dùng AOE phá hủy toàn bộ sứa quanh cây.
“Cái đó...”
Không may, dường như mọi chuyện không dễ ăn đến vậy.
“Có nhiều nguyên do khiến chúng tôi không thể loại bỏ chúng.” – Jia
Lý do đầu tiên là, cơ chế phòng ngự của Cây Thế Giới sẽ đốt cháy bạn thành tro bụi nếu bạn dám tấn công lũ sứa.
Hả? Cái bug khỉ gì vậy nè? Tôi nghĩ thế, nên tôi hỏi lại cho rõ.
Rõ ràng, lũ sứa đã tiêm nhiễm độc tố của chúng vào Cây Thế Giới, hack hệ thống và làm cái cây nhận diện chúng là một phần của nó. Người Elf hình như đã cố khử độc cho Cây Thế Giới bằng ma thuật, rồi đưa nó vào trạng thái ngủ đông trong khi họ diệt trừ bọn sứa, nhưng quy mô của Cây Thế Giới thì quá khổng lồ nên việc đó đã thất bại.
Lý do thứ hai, khi số lượng sứa giảm xuống dưới một mức độ nhất định, chúng sẽ bùng nổ nhân bản chính tụi nó.
Tuyệt vời cho ngành nuôi trồng thủy sản! Tôi đã nghĩ vậy, nhưng nó không phải là chuyện đùa.
Khi sứa bùng nổ nhân bản, chúng dường như tiêu thụ các nhánh lân cận của Cây Thế Giới với số lượng cực lớn. Hơn nữa, nó sẽ kích hoạt chuỗi phản ứng dây chuyền từ đám sứa lân cận và chúng cũng sẽ sinh sôi nảy nở theo. Nên nếu chúng tôi không thể tiêu diệt sạch sẽ chúng cùng một lúc, thì hành động đó chỉ làm chúng gia tăng số lượng thêm mà thôi.
Lý do thứ ba, đó là có một vùng vô hiệu hóa ma lực bao quanh đám sứa.
Tôi không hiểu ý nên hỏi lại cho rõ hơn. Dường như bạn không thể dùng được ma thuật khi ở gần đám sứa.
Trông như đây là lý do vì sao tiến độ thăm dò đám sứa không có tiến triển. Người Elf gọi nó là "hư không", nhưng thực tế nó là không gian vũ trụ (outer space), nên họ sẽ không thể tiến vào đó mà không dùng ma thuật hỗ trợ sự sống.
Họ cũng không thể dùng dạng sống nhân tạo bằng ma thuật (búp bê sống) để tấn công sứa vì cơ chế phòng vệ của Cây Thế Giới cũng sẽ hóa chúng thành than nốt.
“Thực là một tình huống tồi tệ nhỉ?” – Satou
“Nó thực sự kinh khủng lắm cậu thấy đấy...” – Jia
Jia-san kêu lên đầy ai oán từ tận tâm can trước thái độ "đó là vấn đề của người khác" của tôi. Hốc mắt cô ấy hõm sâu vì thiếu ngủ.
Giờ thì, tôi đã nghĩ ra vài cách đối phó với chúng, nhưng phải cross-check với Jia-san trước cái đã.