“Ni, Nina-sama, có một đoàn xe đang mang theo thư từ Hiệp sĩ danh dự Pendragon-sama đang ở cổng lâu đài, chúng ta nên làm gì đây?” Yuyurina hỏi.
“Một đoàn xe sao? Thư đâu?” Nina.
Dấu sáp niêm phong trên thư rõ ràng là của Satou-dono.
Tôi bảo Yuyurina để xe chờ ở sân, rồi bóc ấn sáp.
Gì đây? Danh sách kiểm kê [Inventory] sao?
Một lượng lớn thức ăn đến mức khiến tôi nghi ngờ đôi mắt của mình được ghi trên đó.
Tôi bước ra ban công và nhìn xuống. Dựa vào số lượng xe ngựa đang đậu, tôi hiểu rằng danh sách này ít nhất là đúng về mặt số lượng, không hề nói dối.
“Thiệt tình, nhờ đống này mà dân chúng sẽ không bị chết đói, nhưng giá trị của chúng rốt cuộc là bao nhiêu đây. Thật phiền phức khi phải tính toán tổng số nợ của chúng ta.” Nina.
Tôi chuyển danh sách cho Misona, nữ quan dân sự đến thay ca cho Yuyurina, để cô ấy kiểm kê chính xác số lượng hàng hóa trên xe. Cô gái trầm tính này lại cực kỳ phù hợp với loại công việc tỉ mỉ thế này.
Tôi vẫn không thể tin nổi những câu chuyện về người thanh niên đó mà mình nghe được từ các thương nhân.
Cậu ta đã tiêu diệt con quỷ tấn công thành phố Gururian sao? Không phải là tôi không tin, vì đó chỉ là một con Quỷ cấp thấp, nhưng tôi chưa từng nghe nói có ai hạ gục được nó mà không gây ra thương vong nào. Karina-sama dường như cũng đã sát cánh chiến đấu cùng cậu ấy, cái con bé này thật là. Chúng tôi đều biết cậu ấy rất xuất chúng, nên con bé đáng lẽ phải trói buộc cậu ấy sớm hơn mới phải.
Hơn thế nữa, mạng lưới quan hệ mà cậu ta gầy dựng ở Công đô Oyugock thật đáng sợ. Nghe nói lần này cậu ấy đã mua được thịt hun khói với giá rẻ từ Bá tước Houen, nhưng làm thế quái nào mà cậu ta lại lấy được lòng vị bá tước khó tính đó cơ chứ?
Ngay cả Orion-sama, nếu ngài ấy cứ tiếp tục không ổn định thế này, Satou-dono rất có khả năng sẽ đảo ngược mối quan hệ chủ tớ mất. Tạ ơn Thần là Satou-dono dường như không có chút tham vọng nào với lãnh địa này.
Với lượng thực phẩm nhiều thế này, tôi đoán chúng ta có thể phân phát cho dân làng một ít. Phải cung cấp bữa ăn cho các lao động nô lệ đang làm việc trong thành và khai hoang vùng đất mới để thay cho tiền công. Tôi cho là nên để Misona và Yuyurina làm việc chăm chỉ để lên kế hoạch chi tiết.
Nhưng mà, có vẻ như tôi đã đánh giá sai người thanh niên đó rồi.
Những ngày sau đó, lại có thêm ba đoàn xe với quy mô tương tự kéo đến.
Chỉ bấy nhiêu thôi đã là quá đủ rồi, nhưng tôi lại càng sửng sốt hơn với nội dung bức thư mà Karina-sama mang về từ Satou-dono.
Trong thư viết rằng có vài xưởng chế tác đã chấp thuận gửi học viên trao đổi tới thành phố Muno. Dù tôi biết rằng thường phải tốn công sức cực kỳ lớn mới khiến họ đồng ý việc này, bởi vì họ không bao giờ muốn để lộ kỹ thuật của mình.
Thiệt tình, cứ tưởng cậu ấy đã từ chối chức vụ [Trưởng Liên lạc Đặc biệt], ai ngờ cậu ấy vẫn đang thực hiện nó... ồ không, cậu ta còn làm được những điều vượt xa cả sức tưởng tượng của tôi.
Trong khi thưởng thức món bánh ngọt có tên là [Bánh cuộn Muno] do Bếp trưởng Gelt mang tới, tôi vắt óc suy nghĩ xem chúng tôi nên ban thưởng thế nào cho những công lao này.
Chúng tôi chẳng có tiền bạc hay châu báu. Chúng tôi đã trao cho cậu ấy tước vị. Thăng cho cậu ta thành Hiệp sĩ chính thức từ Hiệp sĩ danh dự cũng là một cách thỏa đáng, nhưng người đó lại chẳng có hứng thú gì với chuyện ấy. Nâng tước vị của cậu ấy lên cao hơn nữa thì cần phải có sự đề cử từ Đức Vua. Vậy thì, chỉ còn cách dùng mỹ nhân thôi.
Dù sao thì Nam tước-sama cũng đã có người vợ thứ hai rồi.
Người đó có lẽ sẽ không từ chối nếu được cưới một cô gái trẻ.
Có lẽ tôi nên nhận cô bé dân làng tên Totona làm con gái nuôi của Nam tước-sama. Thật đau đầu khi cái ý tưởng đùa cợt đó lại có khả năng trở thành sự thật.
“Thiệt tình, mình nên suy nghĩ thấu đáo hơn về việc này theo một hướng đúng đắn.” Nina.
Tôi không thể không càu nhàu khi nghe thấy tiếng la hét vọng vào từ trận đấu tập giữa Sir Zotor và Karina-sama ở bên ngoài.
Giá như mình trẻ lại tuổi 20 nhỉ.
Tôi hít một hơi thật sâu trong khi nghĩ về những điều ngớ ngẩn như vậy.
Thật không thể chịu nổi khi mọi lo âu của tôi lại tăng lên tỉ lệ thuận với sự cải thiện của lãnh địa thế này.