Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 234: CHƯƠNG 233: HỘI THÁM HIỂM GIẢ

Satou đây. Tôi thắc mắc vì sao phí hội viên lại gây áp lực lớn lên ví tiền đến thế. Tôi nhớ là mình có thể xoay sở quản lý nó khi đã đi làm, nhưng có rất nhiều lúc ví tiền tôi rỗng tuếch suốt những ngày sinh viên.

“Một đồng bạc lớn nanodesu.” – Pochi

“Mề đay ~meo?” – Tama

“Nn, Mề đay Chứng nhận.” – Mia

“Yup, tôi nhận từ Giril.” – Satou

Giril nói y hệt như vậy nếu tôi không nhầm. Ông ấy đưa cái này cho tôi khi tôi định mượn dinh thự của ông nằm ở Thành phố Mê cung.

“Giril, kẹo kéo ~meo.” – Tama

“Đúng nanodesu. Ông ấy không để tụi em vào nhà nodesu!” – Pochi

“Ông ấy không có kẹo kéo đâu. Tôi đã làm mấy loại thuốc nguy hiểm ở dinh thự đó, nên tôi nhờ ông ấy không để Pochi và Tama vào vì sự an toàn của mấy đứa thôi.” – Satou

Đó là lúc tôi đang làm thuốc ngủ cho Sứa Ma hồi trước. Nhắc mới nhớ, tôi đã quên làm đồ cho Pochi và Tama vì có quá nhiều chuyện xảy ra sau đó.

Arisa thì đang đập trần xe. Kiềm chế sự hào hứng của cô đi chứ?

“Kya.” – Lulu

“Nè, có chút nghiêm trọng đó.” – Arisa

Cái xe thắng gấp khiến Lulu la thất thanh. Cổng trước ở đằng xa đã trở nên ồn ào.

Tôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, Golem ở cổng đã di chuyển bước lên vài bước từ vị trí cũ và quỳ một chân xuống theo kiểu hiệp sĩ. Ồ, một cảnh tượng khá kỳ ảo nhỉ.

“Chủ nhân, chúng tôi đang đợi người trở về.”

“Chủ nhân, chúng tôi mừng người trở về an toàn.”

Tiếng nói vang vọng xung quanh. Tiếng nói đến từ cái mề đay.

“Đừng bảo em, đây là nguyên do?” – Arisa

“Nn.” – Mia

Mia lấy cái mề đay từ tôi và giơ nó quá đầu hướng về phía Golem.

“Ta đóng vai trò chủ nhân. Ta vui sướng với lời chào các ngươi. Nhưng mà, bổn phận các ngươi là quan trọng, nhanh chóng quay về vị trí đi.” – Mia

“Thừa nhận.”

“Thừa nhận.”

Mia nói với cái mề đay, lời đáp lại đến từ Golem, rồi chúng quay lại bệ đứng cũ.

“Em làm giỏi lắm khi biết cái đó.” – Satou

“Nn. Aze dạy em.” – Mia

Nếu có thể, làm ơn nói cho tôi trước khi Golem di chuyển. Giril không nói bất cứ gì ngoài việc nó là chìa khóa tới dinh thự, nên có lẽ ông định để cái này làm sự bất ngờ. Ông ta là một ông già thích đùa giỡn ở những điểm kỳ quái.

“Cô thấy không? Golem gác cổng quỳ gối trước ta!” – Công chúa

“Ohii-sama, nói lớn tiếng thế thì không giống thục nữ đâu.” – Người hầu

Tôi nghe cuộc trò chuyện như vậy từ chiếc xe màu trắng lộng lẫy dừng ở trước chúng tôi. Theo AR, cô ấy là một công chúa của Vương quốc Norooku. Cô ấy cùng tuổi Lulu. Cô ấy không đẹp xuất sắc, mà là một cô gái dễ thương với tóc nâu sáng. Cô ấy mặc quần áo lụa trông đắt tiền. Nhìn vào bản đồ mà tôi chụp hình ở biệt thự Hầu tước Lloyd khi trước, Vương quốc Norooku dường như xa hơn về phía Bắc lãnh địa Hầu tước Elutte, nằm thẳng hướng Bắc từ đây. Nó đóng vai trò vùng đệm tới Đế quốc Saga.

Vì không muốn dính líu tới họ, chúng tôi nhanh chóng xếp hàng để vào thành phố.

Binh lính mặc giáp da cứng màu đỏ ở trước cổng đang kiểm tra ID của những người vào thành phố. Trông như họ có kiểm tra hàng hóa của thương nhân, nhưng tương đối lỏng lẻo. Không có thuế hay thủ tục nhập thành như những thành phố khác. Do đó hàng đợi khá ngắn, và chúng tôi chắc có thể vào thành mà không cần dùng đặc quyền quý tộc.

“Chào mừng tới Thành phố Mê cung, Selbira, Quý tộc-sama. Xin lỗi, nhưng xin cho tôi xem ID của ngài.” – Lính

Tôi cho người lính khúm núm xem thẻ ID của tôi.

Nhưng mà, sao anh ta biết tôi là một quý tộc nhỉ?

“Thứ lỗi cho tôi, Hiệp sĩ-sama. Đây là lần đầu ngài ghé Selbira ạ?” – Lính

“Phải, đúng vậy.”

Tôi vô tình dùng lời lịch sự đối với người gác cổng. Nina-san sẽ mắng tôi vì dùng kính ngữ với người dưới nếu cô ấy nghe được.

Tóm lại, người gác cổng bảo tôi là không có vật cấm mang vào Selbira, nhưng có rất nhiều vật phẩm ma thuật không thể mang ra ngoài thành phố. Đặc biệt lấy ra Ma hạch mà không có giấy phép là một trọng tội, anh ta cảnh báo tôi. Thêm nữa, dường như mang ra thịt quái vật và chất độc lấy từ tuyến độc của quái vật cũng bị cấm.

“Mà còn nữa, dù nghĩ nó không là chuyện cấm, quầy hàng quanh cổng Tây chỉ bán thức ăn làm từ thịt quái vật, nên tốt hơn là ngài đừng ăn chúng kể cả khi chúng toát mùi ngon.” – Lính

Chúng tôi vào thành phố với lời khuyên cuối cùng như vậy.

Hệt như các thành khác, có một khoảng không rộng mở 100m ngay sau cổng. Nhưng điểm khác biệt là không có con đường chính đi xuyên toàn thành phố.

Theo tạp chí lữ hành, thành phố này được xây dựng với dự tính quái vật xâm lăng, và đường xá được cấu thành như một mê lộ để ngăn chặn quái vật tiến vào trung tâm. Bởi thế, có rất nhiều người bị lạc, ngay cả với những người đã sống ở đây trong một thời gian dài.

Tôi đổi chỗ với Arisa để hướng dẫn cho Lulu.

“Lulu, tôi sẽ đổi với Arisa, nên xin dừng xe lại.” – Satou

“Vâng ạ.” – Lulu

“Gì vậy? Anh muốn ngắm cảnh từ ghế đặc biệt à?” – Arisa

Tôi đón Arisa đang dang cả hai tay, rồi đặt cô xuống đất. Hôm nay cô bé không quấy rối tôi như thường lệ. Rõ ràng, cô bé quá hưng phấn để làm điều đó.

“Nè nè, trước nhất hãy đi tới Hội và đăng ký thành Thám hiểm giả!” – Arisa

Không phải chúng ta nên tìm nhà trọ trước à?

“Rồi thì, vậy đó! Đầu tiên chúng ta sẽ đăng ký như Thám hiểm giả bậc F! Sau đó, một Thám hiểm giả lão làng bất mãn sẽ kiếm chuyện với anh, kiểu như “Đây không phải chỗ cho đàn bà và trẻ nít như chú mày hiểu không?”, rồi anh dễ dàng đập hắn ra trò!” – Arisa

Tôi không nghĩ có thằng nào liều mạng tới mức kiếm chuyện với quý tộc đâu.

Hơn nữa, cô bé nói là F. Không phải là bảng chữ cái không phổ biến, nhưng thành thật mà nói, nó là bộ chữ tối thiểu, nên tôi không nghĩ họ đang dùng nó.

“Rồi đó! Sau khi thu hút sự chú ý, tên lính mới vào mê cung tạo ra một thành quả không tin nổi, rồi onee-san tiếp tân viên sẽ xáp vào anh ta.” – Arisa

Cô sẽ làm gì hả nếu cô ấy làm như vậy?

“Cuối cùng, vật hiếm có hay một chủng loài kỳ dị được tìm thấy trong số thành quả, rồi anh được gọi lên phòng Chủ Hội và được đặc cách thăng hạng lên C hay B trong một lần đi!” – Arisa

Đội nhi đồng vỗ tay rời rạc hưởng ứng Arisa đang thở phì phò trong khi nhìn lên trời. Lulu thì vỗ tay nhỏ không ra tiếng với nụ cười ấm áp.

“Chủ nhân, nếu chúng ta đi tới Hội, em có nên hỏi đường người gác cổng không?” – Liza

Tôi bảo Liza, người đã xuống ngựa, là không sao cả.

Kể cả không hỏi gì, thì ngôi nhà đá trắng ba tầng ở trước chúng tôi đã là Hội Thám hiểm giả rồi.

Không còn cách nào khác, nếu chúng tôi đi tìm nhà trọ bây giờ, Arisa đang hưng phấn sẽ tập kích tôi mất. Dù sao vẫn còn sớm, tôi quyết định tới Hội Thám hiểm trước.

Tôi bảo Lulu mang xe tới chỗ đậu bên cạnh Hội Thám hiểm.

Một người làm của Hội dường như là người chăm sóc ngựa hướng dẫn chiếc xe tới một chỗ trống.

“Tớ đi trước!” – Arisa

“Đợi ~meo.” – Tama

“Nanodesu!” – Pochi

“Gian xảo.” – Mia

Bị hấp dẫn bởi Arisa người không giữ được bình tĩnh, Pochi, Tama, và Mia chạy như bay tới cửa trước. Tôi giao ngựa đã được tháo khung cho cô gái thấp bé giống trẻ con, và bảo Liza với Nana đi trước.

Trông như người lái xe của những xe khác thì ở lại.

“Tôi xin lỗi, chúng tôi tới đây để đăng ký cho những cô gái đó. Tôi có thể để xe lại cho cô bé một lúc không?” – Satou

“Vâng ạ, thưa Ngài.” – Cô gái

Cô gái nhỏ cụp mắt xuống trong khi mặt đỏ ửng như đang thẹn thùng. Tôi vuốt nhẹ đầu cô bé, rồi nói: “Xin trông coi nó nhé.” Tôi sẽ cho cô bé tiền boa lát sau.

Tôi đi cùng với Lulu tới cửa trước của Hội Thám hiểm.

Bên trong thật mát mẻ, có phải họ dùng ma thuật làm lạnh chăng?

Sàn được lát cẩm thạch, và cảm giác như là hành lang của một công ty lớn.

Có một nơi kiểu như buồng gặp mặt ở bên phải lối vào, những người giống nhân viên Hội và thương nhân đang thương lượng ở đó.

Về nội thất, có quầy tiếp tân như ngân hàng, và chỉ có hai trong số tám quầy là có tiếp tân viên. Tiếp tân viên chỉ có một phụ nữ kiểu nhân viên văn phòng độ 20 tuổi, và một chú điển trai trên 30.

Không hiểu sao, Arisa và những người khác đang nói chuyện với người nữ. Cô bé không thích đàn ông trên 30 dù anh ta đẹp trai à? Do không có khách hàng khác, nam nhân viên đang nhìn Arisa và mọi người với nụ cười niềm nở.

“Nhanh, nhanh!” – Arisa

“Chủ nhân ~meo.” – Tama

“Đây nè nanodesu!” – Pochi

“Ở đây.” – Mia

Tôi đi tới quầy tiếp tân nơi mấy cô gái nhỏ ồn ào đang gọi. Onee-san nhân viên thì đang cười bối rối.

“Hân hạnh được gặp ngài, Hiệp sĩ-sama. Xin cho phép tôi là người đảm nhiệm hôm nay. Tên tôi là Kena. Ngài sẽ đăng ký nhân dịp này đúng không, nhưng đó là đăng ký bình thường? Hay là đăng ký đặc biệt?” – Nữ nhân viên

Giờ sao? Tôi chưa hề nghe thứ như vậy từ Sir Zotor và thám hiểm giả tôi quen ở Công Đô mà?

“Có gì khác nhau à?” – Satou

“Với đăng ký đặc biệt, ID Thám hiểm giả của ngài sẽ là thẻ Vàng ngay từ đầu. Đương nhiên, chi phí sẽ cao hơn đăng ký thông thường, nhưng nó là một ma cụ gửi vị trí cụ thể của nó vào khoảng thời gian cố định. Khi ngài vào mê cung, ngài phải viết ra kế hoạch ngày trở về của chuyến thám hiểm, và nếu ngài không về sau thời hạn, thì đội giải cứu sẽ tức tốc đến nơi tín hiệu được gửi.” – Nữ nhân viên

Thứ như xác định vị trí, nhưng không, cảm ơn.

Hơn nữa, thay vì là đi cứu trợ, tôi cảm giác như là đi thu nhặt di hài hơn.

“Vì tôi không có kế hoạch đi sâu cỡ đó, xin đăng ký thường thôi.” – Satou

“Được, tôi rõ rồi. Vậy thì, xin viết tên mọi người ở đây.” – Nữ nhân viên

Tôi sắp sửa lấy ID của tôi từ ngực, nhưng nó không cần sao?

“Cô không cần ID à?” – Satou

“Phải, đăng ký đầu tiên chỉ ghi tên cũng không sao. Mặc dù số ít, thì một số thám hiểm giả cũng đăng ký với bí danh hay họ.” – Nữ nhân viên

Fumu, trông như quản lý khá lỏng lẻo. Dù nghĩ thì họ để người vào cái nơi được xem như mỏ khoáng sản xuất tài nguyên quốc gia, không kiểm soát có được không đấy?

Sau khi chúng tôi báo tên, cô ấy đưa ra những thẻ gỗ có dây đeo. Thẻ gỗ được vẽ với 3 chữ số, 2 chữ số, và 4 chữ số. Tất nhiên, chúng không phải số Ả Rập, mà là số đếm mà Vương quốc Shiga dùng. Và cho thẻ của chúng tôi, 5 chữ số đầu trên thẻ là y chang, và bốn số cuối là số sê-ri. Rõ ràng, ba chữ số đầu và hai chữ số kế là năm và tháng tương ứng.

“Những thẻ gỗ này sẽ là ID tạm thời của mọi người. Thẻ gỗ là dấu hiệu Thám hiểm giả tập sự, sau khi ngài mang về 5 Ma hạch từ mê cung, chúng tôi sẽ đưa ngài thẻ Thám hiểm giả chính thức bậc Đồng.” – Nữ nhân viên

Có 5 loại ID: Gỗ, Đồng, Xích Sắt, Mithril và Vàng. Dường như thẻ Xích Sắt thì được đưa cho thám hiểm giả chủ lực có thể thu thập vài Ma hạch mỗi tháng, còn thẻ Mithril chỉ dành cho thám hiểm giả hạng nhất đã tiêu diệt Chủ Tầng. Trông như thẻ Vàng chỉ dành cho người giàu có như quý tộc hay người nào trả một khoản tiền lớn.

“NÈ, chúng tôi có thể vào mê cung một khi chúng tôi có cái này phải không?” – Arisa

“Vâng, đúng vậy.” – Nữ nhân viên

Nữ tiếp tân trả lời câu hỏi của Arisa với một nụ cười, rồi cảnh báo mọi người.

“Tuy nhiên, hãy làm điều đó sau khi mọi người thu xếp trang bị được chưa?” – Nữ nhân viên

“Vâng!” – Arisa

“Aye ~meo.” – Tama

“Có, nanodesu!” – Pochi

“Nn.” – Mia

Tiếp ngay sau tiếng hào hứng của Arisa, tiếng háo hức của đội thiếu nhi vang lên trong Hội.

Giờ thì, chúng tôi sẽ vào Mê cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!