10-21. Vùng Săn Bắn Mới (2)
Satou đây. Nếu một điều gì đó quá tốt để là sự thật, thì ắt hẳn phải có cái bẫy đi kèm. Ngày nay có rất nhiều trò lừa đảo tinh vi pha trộn những lời nói nghe có vẻ khó tin nhưng lại thuyết phục, có lẽ mục đích là để lừa gạt những người thận trọng. Và ngay cả trong thế giới khác, cũng có những kẻ chuyên dụ dỗ người khác.
“Mia, dùng Tinh linh thuật để chiếu sáng khi tôi ra dấu hiệu. Arisa bắn [Fireball] vô niệm ngay khi Mia tung ma thuật. Tôi sẽ tách lũ gián ra khỏi các Thám hiểm giả trong khi phối hợp thời điểm hỏa đạn va chạm, rồi Liza, Pochi lẫn Tama sẽ tập kích lũ gián, được chứ?” – Satou
“Chủ nhân, chúng ta không gọi họ trước khi chiếu sáng quảng trường ạ?” – Liza
Liza nhẹ nhàng giơ tay và đưa ra lời khuyên. Thực vậy.
“Sau cùng chúng ta không muốn họ nhầm tưởng chúng ta là Mê tặc và tấn công lại sau khi chúng ta đã đâm đầu vào rắc rối để cứu họ ạ.” – Liza
“Em nói đúng. Tôi giao việc gọi họ cho Liza. Mia dùng ma thuật ngay khi Liza ra dấu, sau khi em ấy chắc chắn là bên kia đã nhận ra. Arisa, tôi xin lỗi, nhưng sau ma thuật đầu tiên, đừng dùng Vô niệm pháp lần nữa, ngoài ra, tránh dùng Không gian thuật. Lulu cũng vậy, vì Súng ma thuật khá khả nghi, nên hãy dùng Tự nhiên thuật lần này. Nana, em và tôi sẽ canh chừng ở đây.” – Satou
“Em không hài lòng do tức giận, nên em phàn nàn.” – Nana
Rủi thay, Nana phải nhẫn nại với bổn phận làm khiên của mình. Sau cùng, Nana và tôi lẽ ra không nên ở trong mê cung.
Tôi đợi cho tới khi mọi người bày tỏ sự đồng thuận, rồi chiến thuật bắt đầu.
Lũ gián đang tạo vòng vây quanh các Thám hiểm giả ở quảng trường. Chúng tôi đang ở ngay bên sườn phải của lũ gián để tấn công.
“Chúng tôi từ [Pendragon]. Chúng tôi sẽ giúp!” – Liza
“Ồ ye, giúp to đấy! Nếu bọn tôi sống sót, tôi sẽ đãi mọi người các bạn ở quán rượu!” – Thủ lĩnh
Tôi nghĩ là họ sẽ tranh cãi lại, nhưng vị thủ lĩnh coi bộ đã kịp thời nhận ra sự giúp đỡ của chúng tôi. Họ chắc hẳn đang bị ép vào đường cùng.
Trước hết, quả cầu ánh sáng từ Tinh linh thuật của Mia soi sáng chiến trường từ trên trần. Không có thời gian đình trệ, một vụ nổ từ [Fireball] của Arisa xuất hiện ở trung tâm đàn gián. Bọn gián bị trúng trực tiếp thì bốc cháy phừng phực, còn đám gián xung quanh cũng bị thiêu đốt.
Tôi lách [Magic Hand] vào trong vụ nổ và ném những con gián ra xa khỏi các Thám hiểm giả một chút.
“Uegh, gớm quá.” – Arisa
“Mwuu.” – Mia
Tôi hiểu cảm giác của Arisa và Mia. Tôi cũng vậy. Tôi đâu nghĩ chúng sẽ đứng thẳng lên và bắt đầu bay. Quả đúng là gián mà.
Ba cô gái thú nhân lao vào chiến trường, để lại những vệt sáng đỏ từ [Magic Edge]. Hoàn toàn là áp đảo.
Toàn bộ thanh HP của một con gián biến mất chỉ với một đòn của Pochi. Tama sử dụng song đoản kiếm phủ [Magic Edge] bào mòn HP gián với những đòn chém liên tiếp. Tuy HP của chúng đã bị giảm bởi hỏa đạn của Arisa, nhưng sức sống của chúng vẫn khá dai dẳng.
Đối với Liza, cô ấy bổ lũ gián trên mặt đất bằng [Magic Edge], và bắn hạ gián bay bằng [Magic Edge Cannon]. Cô ấy là hiện thân của “một đòn chết luôn”.
“Kinh ngạc ghê, họ cắt những cái vỏ cứng đó như cắt bùn vậy.” – Thám hiểm giả A
“Xì, tao có thể làm được chừng đó nếu tao cũng có Ma khí.” – Thám hiểm giả B
“Không thể nào. Kiếm bọ ngựa của tao cũng là một Ma kiếm, nhưng mày thấy chuyện gì xảy ra rồi đó.” – Thám hiểm giả C
Tôi nghe được tiếng của nhóm kia nhờ kỹ năng [Attentive Ears].
Tôi đã giới hạn lộ tuyến của lũ gián nên chỉ có số lượng vừa đủ để họ có thể xử lý mới lại gần được, vì thế họ giờ có chỗ để trò chuyện.
Đoán từ cuộc nói chuyện của họ, trông như vũ khí làm từ bộ phận quái vật mà thủ lĩnh đang dùng là một Ma kiếm. Tôi không nhận ra vì nó không có vệt sáng đỏ. Vì nó làm từ quái vật kiểu bọ ngựa, tôi sẽ thử tạo thứ tương tự khi rảnh rỗi.
Tiên phong đâu chỉ là những người duy nhất làm việc giỏi, hậu phương Arisa và những người khác cũng vậy.
“Fuhahaha! Lũ gián giống như rác rưởi... đâu, bọ dầu mới đúng! Cháy hay ghê! Nào nào, thêm nữa đi, ăn [Fire Circle] của ta lần này đi!” – Arisa
Sự căng thẳng của Arisa thực sự nguy hiểm.
Tuy vậy, dường như cô bé vẫn còn đủ tỉnh táo để niệm ma thuật đúng đắn, và không để mấy cô gái thú nhân hay đội ngũ khác bị cuốn vào ma thuật của mình.
[Fireball] và [Fire Circle] sặc sỡ của Arisa thì ngoại hạng, nhưng [Force Spear] của Lulu cũng đều đặn giết gián.
Bởi MP của Lulu không nhiều như Arisa và Mia, mỗi lần MP cô giảm đi, tôi để cô ấy dừng ở chỗ tôi, rồi dùng [Magic Power Transfer] bổ sung cho cô.
Mia bước vào không gian mà mấy cô gái thú nhân và Arisa mở ra, rồi bắt đầu chữa trị cho các Thám hiểm giả ở đó. Không như tôi và Arisa, Mia không thể thấy chỉ số của Thám hiểm giả, nên tôi dùng [Telephone] chỉ dẫn cô bé người nào cần dùng [Clear Poison] hay [Water Heal].
“Cơn đau của tôi mất rồi.” – Thám hiểm giả
“Ơ, vết thương tôi được chữa rồi, tôi có thể chiến đấu bây giờ.” – Thám hiểm giả
“Gì thế này, tôi có thể cảm giác được chân và tay đã hết tê bại.” – Thám hiểm giả
“Tôi cũng thế.” – Thám hiểm giả
“Cảm ơn! Cô gái pháp sư!” – Thám hiểm giả
Mia đang đội mũ trùm nên Thám hiểm giả không nhận ra cô bé là một Elf, nhưng vì họ có thể lập tức phân biệt vóc dáng con gái, họ dường như xem cô là một thiếu nữ hay một đứa trẻ. Tôi không thể thấy từ đây, nhưng tôi hiểu rõ là Mia đang gật đầu trong khi thẹn thùng.
Cô gái quyến rũ từ nhóm [Ly Dực] dường như chịu một đòn trực diện từ gián, thân trên của cô chịu một vết thương to. Mia định chữa trị cô ấy bằng ma pháp, nhưng họ vẻ như đã dùng quần áo làm băng bó, phần thân trên của cô ấy phô bày, tạo thành một cảnh tượng nhức mắt. Mia nhanh trí đưa cho họ áo choàng và áo sơ mi mà tôi đã nhờ Mia giữ trước đó. Chúng là thứ rẻ tiền mà tôi mua ở thành Seiryuu từ rất lâu, nhưng còn tốt hơn là không mặc gì.
Với pháp thuật của Mia, những Thám hiểm giả không thể chiến đấu đã quay lại chiến trường từng người một. Nhờ vậy, trận chiến ở đằng đó dần ổn định.
Giờ thì, việc trừ khử gián dường như đã tiến đến hồi kết thúc.
Các Thám hiểm giả thiếu hụt Level cũng làm việc theo nhóm và thành công tiêu diệt một con gián. Vài người bắt đầu tám nhảm vô nghĩa trong khi chiến đấu.
“Mẹ thằng Besso đó, đây mà là chỗ săn đẹp đó hả?” – Thám hiểm giả
“Nói cái gì là gián mê cung đi lạc một mình chỗ này nên chúng ta có thể săn an toàn, mẹ bà nó.” – Thám hiểm giả
Tôi hiểu rồi, tôi nghĩ là Besso đó đã thu hút bầy đàn tới chỗ họ, nhưng hóa ra họ bị hắn ta lừa phỉnh.
“Tôi nghĩ là mình sẽ chết khi có quá nhiều chúng đến.” – Thám hiểm giả
“Chúng ta mắc nợ Pendragon hở.” – Thám hiểm giả
“Không hổ danh là Xích Sắt giả mà Hội trưởng đã chọn lựa.” – Thám hiểm giả
Tôi thấy nhẹ nhõm vì họ đã không có mấy hận ý kỳ lạ kiểu như con mồi họ bị cướp hay gì đó.
Arisa và Mia vừa trở lại.
“Nè nè, thủ lĩnh đằng đó bảo là gián nhiều chừng này thường không đi quanh vùng này.” – Arisa
“Anh ta nói.” – Mia
“Có vẻ vậy.” – Satou
Vừa xem xét vùng chung quanh và hành lang với [Map], tôi bổ sung MP cho cả hai. Arisa liên tục nói “Flag”. Và, theo đúng ý muốn của Arisa, một trò lớn đang tới.
“Arisa, theo dự đoán của tôi, một Lỗ Phun (Spout) sẽ xuất hiện trong bức tường bên trong từ chỗ tôi đứng trong 4-5 phút nữa.” – Satou
Thôi cái vụ “Flag, đây rồi!” đi, chỉ cần nghe tôi thôi.
“Là [Hunter Mantis]. Một quái vật mạnh Level 35 kiểu bọ ngựa, nên hãy cẩn thận.” – Satou
“Okay, em sẽ nói cho Liza.” – Arisa
“Nn.” – Mia
Trong khi để lại vài con gián thừa cho Thám hiểm giả, Arisa và mọi người chuẩn bị ngăn chặn tại điểm dự định của Lỗ Phun. Mọi người vẻ như đã uống thuốc thể lực và sức khỏe để các thanh chỉ số được hồi phục tới mức tối đa. Nana và tôi đang di chuyển tới gần Arisa và những người khác dưới sự bao bọc của bóng tối.
Hunter Mantis-kun xuất hiện từ Lỗ Phun khá to. Tổng thể chiều cao là 5m, cao như một ngôi nhà 2 tầng. Cao gấp đôi một con Soldier Mantis. Có hơi giống Kaijuu phải không. Không như bọ ngựa thường, con này có một cặp liềm cánh tay ở mỗi bên và có 10 chân.
Khi nghĩ vậy, tôi dùng [Magic Hand] ngăn Lỗ Phun đóng lại. Quả nhiên, nó không khép miễn là có vật gì chướng ngại.
Sau khi thấy thân hình to lớn đó, các Thám hiểm giả chạy tới lối ra quảng trường nơi mà chúng tôi vừa tiến vào trong vội vã. Trông như không xảy ra hoảng loạn vì vị thủ lĩnh đằng đó đã chỉ dẫn họ to tiếng.
Thám hiểm giả được di tản tới đường biên của hành lang chính, nhưng vài người cấp cao đang nhìn về phía này. Coi bộ họ định giúp nếu có gì nguy hiểm, nhưng trông như họ hiểu rằng họ chỉ vướng chân chúng tôi, nên họ không tham gia vào lúc này.
“Pochi, Tama, lần này Nana không tham gia. Chú tâm giữ nó khỏi hậu phương nghe không.” – Liza
“Đừng có lo ~ vui lên ~?” – Tama
“Rõ nanodesu!” – Pochi
Tama hiểu sai như thường lệ, nhưng cô bé nhảy lùi để tránh cú quẹt từ cái liềm lớn của Hunter Mantis. Với kỹ năng [Flicker], Pochi tránh cú dẫm đạp của Hunter Mantis.
Liza thử đánh chặn chân của Hunter Mantis bằng cây ma giáo, nhưng như đã nghĩ, coi bộ không thể. Cái chân có vẻ dính thiệt hại, nhưng kế hoạch đoạt chân nó của Liza không thành.
“Không ai nhận thấy từ khoảng cách này, nên em trộn lẫn Không gian pháp vào cũng được phải không?” – Arisa
“Ông chủ, cho phép em tham dự.” – Nana
Tôi đồng ý với ý của Arisa. Tôi cũng để Nana đang trông chán nản được tấn công từ sau lưng Lulu. Họ dùng cùng Tự nhiên pháp nên có lẽ nó không bị lộ.
Trên cả việc có thân thể cứng, chiều cao của Hunter Mantis khiến chỉ có ma thuật và giáo của Liza là chạm tới, nên họ có trận đấu khó khăn.
Tama và Pochi định len lên chân Hunter Mantis, nhưng nó đá chúng, làm chúng té trên đất. Thật hiếm khi Tama nhận đòn trực tiếp.
“Ow ~ ouch ~” – Tama
“Người bọ ngựa thì trẻ con mặc dù bự nodesu!” – Pochi
Yup, họ không bị thương.
Phòng ngự của họ đã được tăng cường. Họ sẽ bị thương trầm trọng nếu bị tấn công bởi cái liềm lớn như dự định, nhưng chúng có vẻ ổn nếu chỉ là cú đá. Pochi đã mang bảo vệ mặt trong suốt trận đấu nên tôi không thể thấy vẻ mặt cô bé, nhưng cử chỉ lớn đang truyền tải sự phẫn nộ của cô bé khá là đủ.
Lần này Liza đâm ma giáo từ bên dưới bụng Hunter Mantis, nhưng do bụng nó cứng như lớp vỏ không như bọ ngựa thường, nó không bị thương. Vì việc đó khiến nó phẫn nộ tấn công giống như quái vật trong một trò chơi, tôi thấy tốt hơn là cô ấy nhắm vào chỗ khác.
“■■ [Flame]” – Mia
Lửa sinh ra từ Tinh linh pháp của Mia đốt Hunter Mantis. Trông như nó đề kháng cái đó, nó không tổn hại nhiều.
Nhưng mà, coi bộ nó cảm thấy nóng, Hunter Mantis mở lớp vỏ lưng và giương cánh, đe dọa chúng tôi.
“Pochii!”
“Tamaa!”
Cả hai đã tra vỏ kiếm đang định làm gì đằng sau Hunter Mantis. Tama chạy tới Pochi đang rùn người trong khi đan tay... Nhảy!
Phối hợp sức ném của Pochi và lực dậm nhảy của chính Tama, Tama xuất sắc đáp lên lưng Hunter Mantis.
Tama rút đôi kiếm, rồi đâm vào lưng không phòng thủ của con Bọ ngựa.
Hunter Mantis đóng vỏ lưng nó trong hoảng loạn, nhưng đó là động tác tệ hại chỉ khiến đôi kiếm của Tama chìm sâu hơn. Dùng máu phụt ra, Mia dùng phép [Expansion] để vặn mở vỏ lưng. Tama bị ném vào không khí bởi lực, nhưng không sao cả vì cô bé khéo léo chụp vào vỏ lưng giữa lưng chừng.
Phần lưng không thể phòng ngự lập tức thành mồi cho phép [Space Destruction] của Arisa và [Magic Edge Cannon] của Liza, giảm HP con Bọ ngựa đi đáng kể. Cùng lúc đó, một vỏ lưng không khép lại được nữa, có lẽ gân cho việc đóng mở đã bị đứt.
Nana cường hóa thể chất âm thầm quăng Pochi tới cái lưng.
Sau vũ điệu mưa rào [Magic Edge] của Pochi và Tama, Hunter Mantis rốt cuộc dùng cạn sức mạnh của nó, sụp đổ trên mặt đất.
“Thắng to ~?” – Tama
“Nanodesu!” – Pochi
Pochi và Tama kêu to thắng lợi trên lưng con Bọ ngựa, tôi có thể nghe tiếng hô vui mừng của Thám hiểm giả từ xa.
Do tôi không thể thu thập phần còn lại của Hunter Mantis trong tình hình này, tôi dùng [Magic Hand] di động nó như một con rối và đi xa bên ngoài Lỗ Phun mà tôi để mở. Tôi thu thập Hunter Mantis vào [Storage] ở nơi không bị nhìn thấy.
Tôi nói Liza kế hoạch cho lối thoát của họ với [Telephone]. Cô ấy sẽ nói cho Thám hiểm giả ở chỗ tôi. Tôi cũng giải thích kế hoạch cho mọi người.
“Chúng tôi sẽ đuổi theo Hunter Mantis đã chạy thoát! Chúng tôi sẽ không quay lại đây, nên xin hãy quay về Selbira mà không cần chờ bọn tôi!” – Liza
Sau khi tất cả chúng tôi vào Lỗ Phun, tôi đóng Lỗ Phun phía sau lại. Không có Kí tượng ở đây, nên chúng tôi tiến thông qua hành lang hẹp với sự giúp sức ánh sáng mà Mia tạo ra.
Tôi xác nhận trên [Map] rằng cái này đã thành lối tắt đến khu săn mới.
Có rất nhiều kẻ địch, nhưng tất cả chúng đều yếu, nên chúng tôi có lẽ đến nhanh hơn kế hoạch.