Satou đây. Khi nghe đến từ ‘ghen tị’, tình yêu thường là thứ đầu tiên nảy ra trong đầu. Tuy nhiên, không ngờ rằng, sự ghen tị với thành công của người khác lại có thể sâu sắc đến vậy.
“Tôi sẽ quay lại Dinh thự vì có vài việc khẩn cấp vừa phát sinh. Leriril, tôi xin lỗi nhưng làm ơn dọn dẹp xưởng giùm nhé.” – Satou
“Vâng, em hiểu rồi thưa Satou-sama.” – Leriril
Hả? Tôi tự hỏi tại sao Leriril bỗng dưng lại cư xử lạ lùng thế. Không chỉ ngừng gọi tôi là ‘nhóc’, cô ấy còn dùng cả hậu tố ‘-sama’. Tôi vẫy tay chào Leriril – người đang tiễn tôi với đôi mắt sáng rỡ – rồi quay về bằng dịch chuyển tức thời. Nói mới nhớ, tôi cảm thấy cô ấy trở nên im lặng hẳn sau khi tôi hoàn thành việc chế tạo da nhân tạo.
Còn giờ, bỏ qua mấy chuyện vặt vãnh đi, tôi phải đi xử lý tình huống khẩn cấp của Lulu cho kịp lúc.
Tôi muốn dùng dịch chuyển tức thời để quay lại ngay lập tức, nhưng hãy xem xét tình hình trước đã. Đầu tiên, xác minh Dinh thự trên [Map]. Khoảng 10 lính và hai hiệp sĩ Level cao đã đến Dinh thự. Bọn họ đều là thuộc hạ của Tổng đốc.
Hoang mang quá. Họ muốn làm gì?
Sau khi xem xét tình hình dưới hầm ngầm của Dinh thự bằng [Viễn Kiến], tôi trở về bằng dịch chuyển.
Tôi lờ đi tiếng gõ cửa căn hầm, lấy ra một cây bút, một lọ mực, và vài tờ giấy từ [Storage] rồi để chúng lên bàn làm việc. Thêm nữa, tôi lấy ra một cây nến cùng đế nến, thắp sáng nó rồi đặt lên bàn. Cuối cùng, tôi đặt chiếc nhẫn ấn ở đó và thế là khâu chuẩn bị đã xong.
Làm ơn hãy để những thứ vô nghĩa này trở nên có ý nghĩa.
Tôi mở chốt, mở cửa, và lên tiếng với người đang gõ cửa.
“Ồn ào quá. Tôi không tập trung được!” – Satou
“T-Tôi xin lỗi. Hiệp sĩ-sama đang bị tình nghi sử dụng Ma Nhân Dược. Xin ngài hãy đến văn phòng Tổng đốc.” – Lính
“Tôi dùng Ma Nhân Dược sao?” – Satou
Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện trên đường lên mặt đất.
Rõ ràng, họ nghi ngờ chúng tôi dùng Ma Nhân Dược vì Level của chúng tôi cao bất thường bất chấp tuổi tác còn quá trẻ.
Thật nực cười. Nguy cơ mang lại thì quá lớn so với hiệu quả. Nếu chúng tôi chỉ muốn cày Level, tôi có thể làm họ thăng lên Lv.50 chỉ trong 10 ngày mà chẳng cần dùng đến loại thuốc đó.
“Chủ nhân.” – Lulu
“Không sao đâu, chuyện này đến vừa đúng lúc. Dù sao tôi cũng có mấy việc cần bàn với Nữ hầu tước, nên hãy coi việc này như một sự tình cờ đi.” – Satou
Nhưng mà, tôi tự hỏi ai là kẻ xúi giục việc này?
Hầu tước chắc hẳn đã coi tôi là một nguồn doanh thu béo bở, trong khi Nam tước Dyukeli lại mang một món nợ ân tình liên quan đến con gái ông ta. Khả năng cao nhất là từ những kẻ theo phe Hầu tước nhưng không muốn bị mất đi địa vị của mình.
Khi tôi nhờ Miteruna-san trông chừng Dinh thự, cô ấy đã cho tôi vài lời khuyên.
“Chủ nhân, tôi có nghe vài tin đồn về Điều tra viên Nam tước Vilas, rằng ông ta thường lạm dụng Kỹ năng [Thăm Dò] để nắm thóp điểm yếu của các thương nhân và người hầu. Xin ngài hãy cẩn thận.” – Miteruna
Tôi hiểu rồi, vậy ra ông ta sẽ đổi chủ đề một khi bắt đầu hỏi những thứ không liên quan tới Ma Nhân Dược, tôi nên phản đối ngay khi chuyện đó xảy ra. Tôi sẽ không bị bắt bài vì mất cảnh giác nếu đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Hãy để Kỹ năng [Thương Lượng] và [Ứng Biến] làm nên phép màu của chúng.
Trong khi cảm ơn Miteruna-san vì lời khuyên, tôi quan sát dưới hầm ngầm bằng [Viễn Kiến]. Rồi dùng [Tay Ma Thuật], tôi mở bình mực trên bàn làm việc, đoạn viết một tờ ghi chú bằng bút lông với chỉ dẫn dành cho Miteruna-san. Tôi chuẩn bị một lá thư khác để nhờ giải cứu, rồi đóng dấu bằng ấn sáp của mình. Xong xuôi, tôi thu hồi ấn ký và nến vào [Storage].
Tôi không đưa nó trực tiếp ngay bây giờ để ngăn chặn kẻ chủ mưu dự đoán được tình hình. Chữ viết tay có hơi lộn xộn, nhưng chắc vẫn đủ khả năng để đọc được.
“Đúng rồi, Miteruna. Tôi quên đóng nắp lọ mực dưới hầm rồi. Cô có thể xuống đậy nó lại trước khi mực khô không?” – Satou
“Được chứ thưa Chủ nhân.” – Miteruna
Tôi tiến tới chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn bởi văn phòng Tổng đốc. Tôi giải thích tình hình cho Arisa và mọi người đang ở trong Mê cung, rồi ra lệnh cho họ tạm thời ở nguyên vị trí.
Tôi mang Lulu đi cùng tới văn phòng Tổng đốc, một tòa nhà lớn ba tầng làm bằng cẩm thạch nằm ngay bên cạnh cổng Đông.
“Sir Pendragon, Điều tra viên sẽ đến trong chốc lát, xin ngài đợi một lát trong căn phòng này.” – Nhân viên
Anh viên chức trẻ tuổi mang dáng vẻ của một người cấp cao dẫn chúng tôi đến một căn phòng dành cho khách tạm được trang hoàng lộng lẫy đến kỳ lạ. Tôi ghi lại nhiều món đồ nội thất bên trong bằng Kỹ năng [Chụp Hình] vì tôi hiếm khi tới những nơi như thế này.
“Lulu, thả lỏng vai ra và ngồi đây đi. Ghế khá dễ chịu đấy em biết không.” – Satou
Tôi kéo Lulu – người đang đứng khép nép bên cạnh – xuống ngồi trên chiếc ghế sofa cùng mình. Tôi nhờ cô hầu gái đang đứng ở góc phòng mang ra hai bộ tách dùng trà.
Tôi thì thầm dịu dàng với Lulu bằng một giọng nhỏ nhẹ rằng không có chi phải lo lắng cả trong khi đang ôm lấy đầu cô bé. Hầu gái-san không nên nghi ngờ bất cứ điều gì vì mặt Lulu đã hóa đỏ ửng cả lên rồi. Tôi nghĩ hầu gái-san chưa được tập huấn đủ vì trông cô ấy như thể sắp nôn ra đường đến nơi vậy.
Gã Điều tra viên cuối cùng cũng tới khi Lulu đã bình tâm lại. Hơn nữa, hắn còn mang theo sáu hiệp sĩ vũ trang đi cùng, có lẽ là để răn đe chúng tôi. Bọn họ đều là những người có Kỹ năng ở khoảng Lv.20-30.
“Hân hạnh được biết cậu, Sir Pendragon. Tôi là Nam tước Vilas, Thanh tra viên. À, cậu có thể tiếp tục ngồi. Buổi thẩm tra sẽ xong sớm thôi.” – Vilas
Thanh tra viên là một gã trọc đầu với cặp chân mày mỏng, sở hữu một ma cụ kiểu như [Raka] đi kèm Kỹ năng [Dò Hỏi]. Chắc là một Kỹ năng có thể phân biệt được ai đang nói thật hay nói dối nếu tôi không lầm. Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi gặp vị Nam tước này. Tôi chắc sẽ gặp được hết mọi quý tộc có chức tước trong Thành phố Mê cung này nếu được diện kiến vị Tổng đốc kế nhiệm.
“Vậy thì hãy trả lời câu hỏi của tôi bằng [Có] hoặc [Không]. Không cần giải thích thêm quá mức.” – Vilas
Thanh tra viên cảnh báo với một tư thế mà nhìn vẻ mặt ông ta cứ như sẽ có hiệu ứng âm thanh "lấp lánh" phát ra nếu ông ta đeo kính vậy.
“Thanh tra Vilas hỏi. Cậu đã tự mình dùng Ma Nhân Dược chưa?” – Vilas
“Không.” – Satou
“Thanh tra Vilas hỏi. Cậu đã dùng Ma Nhân Dược cho người khác chưa?” – Vilas
“Không.” – Satou
“Thanh tra Vilas hỏi. Cậu đã chỉ dẫn người khác dùng Ma Nhân Dược chưa?” – Vilas
“Không.” – Satou
Dài quá là dài.
Ông ta có lẽ hỏi từng câu một để ngăn chặn việc bị lừa gạt.
“Thanh tra Vilas hỏi. Cậu có biết công thức làm Ma Nhân Dược không?” – Vilas
Một câu hỏi nguy hiểm cuối cùng cũng đến, nhưng tôi không cần phải trả lời nó.
“Sir Vilas! Ông nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy? Sir Pendragon đã cứu con trai ta và Công chúa khách ngoại bang khỏi bọn Mê tặc. Vì vậy, cậu ấy là ân nhân của Thành Selbira. Cậu ấy sẽ không bao giờ dẫn độ đám Mê tặc đó – nếu chúng là tay sai của cậu ta – còn sống lên mặt đất nếu cậu ấy thực sự có liên quan tới Ma Nhân Dược!” – Nữ hầu tước
Người bước vào phòng với một tràng kháng nghị dài dằng dặc chính là Nữ hầu tước. Thậm chí chính Hầu tước cũng đích thân đi theo bà. Cáo mượn oai hùm, phiên bản 2. Lần này mối quan hệ, hay đúng hơn là sức mạnh hối lộ từ đợt đầu tư trước đã đơm hoa kết trái.
“Vợ tôi nói đúng đấy. Ai đã ra lệnh cho ông quăng lưới bắt Sir Pendragon?” – Hầu tước
Ra là người ra lệnh bắt tôi không thực sự là Tổng đốc.
“B-Bởi do tại bị câu chuyện về sự chênh lệch sức mạnh giữa Sir Pendragon và các tùy tùng so với tuổi tác của họ được bàn tán ở salon...” – Vilas
“Nói cách khác, ông tin vào mấy câu chuyện vớ vẩn vô căn cứ ở salon, và bắt cậu ấy – một quý tộc đồng liêu – phải trải qua sự tra xét sỉ nhục này sao?” – Hầu tước
“Tổng đốc-sama, đó là một sự hiểu lầm...” – Vilas
Rõ ràng, tôi đã bị coi như cái gai trong mắt vì tham dự tiệc trà của Nữ hầu tước. Thực sự có mấy kẻ bụng dạ hẹp hòi trở nên buồn bực chỉ vì một người mới tham dự tiệc trà vỏn vẹn một lần.
Tôi tận dụng lợi thế lúc Hầu tước đang khiển trách Nam tước Vilas để tra vấn hắn, ông ta thú nhận trong khi mồ hôi đổ như thác rằng mục đích thực sự của ông ta là để nắm thóp điểm yếu của tôi trước khi hỏi về Ma Nhân Dược. Trông như Phó tổng đốc mới là kẻ xúi giục ông ta.
Lý do tại sao ông ta lại thú nhận một điều vượt xa sự bất thường như vậy chắc là nhờ Kỹ năng [Tra Hỏi] và [Áp Bức] của tôi. Có lẽ tốt hơn là bình thường tôi nên tắt hai Kỹ năng này đi.
Hầu tước sẽ tước bỏ chức vụ của cả hai, Nam tước lẫn kẻ chủ mưu là Phó tổng đốc. Từ việc Nữ hầu tước lộ ra vẻ mặt thỏa mãn ở đằng sau, cứ để việc này lại cho ông ấy chắc là ổn. Tôi nghĩ là họ chỉ nhận được vài lời răn đe nghiêm khắc thôi, nhưng vì điều này đồng nghĩa với việc chúng sẽ chẳng còn tự do can dự vào chuyện của chúng tôi từ giờ trở đi nữa, thế cũng đủ tốt rồi.
Tôi báo cho Arisa rằng vấn đề đã được giải quyết và họ không cần phải lo lắng nữa.
Lý do vì sao Nữ hầu tước có thể thuận lợi can thiệp lần này là nhờ Miteruna-san đã hành động đúng đắn dựa trên tờ ghi chú mà tôi để lại dưới tầng hầm.
Sau khi tôi bị dẫn lên xe, cô ấy đã đi tới biệt thự Hầu tước để đưa lá thư có đóng con dấu của tôi theo đúng chỉ dẫn. Thường thì, một lá thư từ quý tộc hạ đẳng sẽ bị hoãn lại, rồi chìm vào quên lãng, nhưng hình như nhờ hiệu quả từ đống đồ ngọt mà tôi đưa cho dạo trước, cô hầu gái liền đưa thư cho tùy tùng của bà, rồi tùy tùng đưa nó cho Nữ hầu tước, nên bà ấy mới có thể nhanh chóng đọc được thư. Tôi sẽ tặng họ những loại mứt khác nhau vào lần tới.
Bởi Miteruna-san đến bằng một chiếc xe ngựa, tôi đỡ Lulu lên xe rồi để họ đi về nhà trước. Tôi định đi về cùng họ, nhưng lại không thể từ chối lời mời ăn tối của Nữ hầu tước. Nó đã trở thành một bữa ăn tối nơi mà chúng tôi nói lời cảm ơn và xin lỗi lẫn nhau.
Công chúa ríu rít quấy rầy tôi, bắt tôi kể những câu chuyện về Mê cung suốt bữa tối. Tôi trả lời cô ấy trong khi chú ý không làm phiền những người tham dự khác. Sẽ tệ lắm nếu tôi vô ý kể cho cô ấy nghe vài chuyện phóng đại rồi làm cô ấy và cậu phì lũ-kun lại nổi hứng đi vào Mê cung.
Không có thực đơn cụ thể cho bữa tối, gọi gần gũi là một bữa ăn đầy đủ, được chế biến hoàn toàn từ nguyên liệu quái vật, có lẽ là bởi quy định của đầu bếp nhà Hầu tước. Nếu tôi phải nhận xét, thì ở đây không có đủ rau xanh. Mỗi đĩa ăn đều ngon, nhưng món thịt bò hầm thì siêu tuyệt vời. Tôi sẽ tái tạo lại hương vị này cho mọi người sau.
Tôi cảm ơn người đánh xe của nhà Hầu tước đã đưa tôi về Dinh thự rồi đi vào nhà. Miteruna-san đến gặp tôi và đưa mấy loại bánh nướng cho người đánh xe. Vì tôi ngửi thấy mùi ngọt, có lẽ là mứt do Lulu làm.
Tôi dò trên [Map] trong khi thư giãn trên ghế sofa. Trông như Sir Sokel đã bị bắt, ông ta hiện giờ đang bị giam ở một trong những văn phòng Tổng đốc. Đủ sốc là, Besso vẫn còn chạy trốn ở tít xa. Một trong những gã bạn nam của Besso đã bị bắt bởi Hội Thám hiểm giả, gã ta đang ở trong hầm ngục của Hội Tây.
Tôi bị bao vây bởi mọi người ngay khi vừa xong việc kiểm tra và đóng [Map] lại.
“Có vẻ như khủng khiếp hở.” – Arisa
“Ừm, dù cho đêm nay có lẽ vẫn còn sóng gió.” – Satou
“Hoe? ‘Anh sẽ không để em ngủ tối nay đâu’, là thế phỏng?” – Arisa
“Rồi, rồi, em rất dễ thương Arisa.” – Satou
Tôi không khách khí búng tay Arisa – người đang đùa nghịch.
“Vì bọn Mê tặc rắc rối hơn tôi nghĩ, tôi đang tính chuyện tiêu diệt chúng một cách nghiêm túc. Mà còn, hình như có phu vác và nô lệ bị Mê tặc bắt giữ và ép làm việc, nên tôi muốn giải cứu và che chở cho họ.” – Satou
“Em sẽ giúp ~meo!” – Tama
“Em sẽ cố gắng đấy ạ nodesu!” – Pochi
“Nn.” – Mia
Tôi vuốt ve đầu Tama khi cô bé ngẩng lên từ chỗ đang ngồi trên đùi tôi. Pochi và Mia liếc nhìn từ hai phía nhưng tôi không thể để họ giúp tôi lần này được.
Tuy vậy, tôi cảm thấy có chút lạc lõng khi Arisa không cự nự dù tôi đang nói một điều khá phi lý.
“Tôi xin lỗi nhưng làm ơn hãy ở lại nhà lần này. Mia, em có thể tạo Dạng sống Nhân tạo như Aze-sama làm không?” – Satou
“Nn.” – Mia
“Có cái nào phù hợp để quan sát chăng?” – Satou
“[Wing Ball]” – Mia
Không chờ đã, tôi đâu có nói em phải dùng nó ngay bây giờ.
Mia đã gọi ra một thứ trông như một trái banh có cánh. Nó có thể giám sát mà không cần con mắt không? Mia bảo rằng ổn trong khi vỗ bình bịch vào bộ ngực phẳng lỳ của mình.
“Rồi, xin hãy trông coi biệt thự Tổng đốc và Hội Tây bằng [Wing Ball] của Mia. Liên hệ ngay với tôi nếu có lộn xộn xảy ra.” – Satou
“Nn.” – Mia
“Okê.” – Arisa
Còn giờ, hãy làm một số việc cho xong vì ích lợi sống yên bình ở Thành phố Mê cung nào.