Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 263: CHƯƠNG 262: MA NHÂN DƯỢC (3)

Satou đây. Mọi thứ được chuẩn bị trước là rất quan trọng. Thật khó chịu khi phải làm nó trong khi bạn đang dở tay một việc khác, nhưng nếu bạn không chuẩn bị đúng đắn, bạn sẽ có một khoảng thời gian nhọc nhằn sau này. Dù cảm thấy như là bạn không cần làm nó cho tới khi bạn nhận ra điều đó từ những sai lầm.

Trang bị với lớp da nhân tạo tôi làm ở Dinh thự Thường xuân vào buổi chiều, tôi đổi thành một người khác bằng cách dùng Kỹ năng [Ngụy Trang] trọn vẹn. Ngoài ra, tôi đeo một chiếc mặt nạ đen che toàn bộ vùng quanh mắt.

Đoạn, tôi đổi Bảng [Companion] thành những thông tin này: Tên là Kuro, Lv.50, Chức nghiệp là Thợ săn tiền thưởng, Kỹ năng là những cái liên-quan-đến-bắn-đạn, Pháp thuật hiếm có, Tiếng Elf, Tiếng Rồng, chính xác là đối lập hoàn toàn với chỉ số khiêm nhường của Satou. Tôi ghi lại nhiều chỉ số khác nhau trong cột ghi chú nên tôi sẽ không bị nhầm lẫn mỗi khi giả mạo. Tôi có thể dùng thân phận Nanashi nếu muốn, nhưng tự thân giả mạo chẳng có nghĩa lý gì nếu trở thành [Nơi nào có Nanashi, nơi đó có Satou], nên tôi quyết định tạo ra nhân cách thứ ba.

“Satou-sama, ngài định làm gì với một lớp ngụy trang như vậy?” – Leriril

“Tôi đi diệt trừ Mê tặc. Leriril, tôi xin lỗi, nhưng có được không nếu tôi che chở những người bị bắt bởi Mê tặc ở đây?” – Satou

“Xin hãy dùng biệt thự trên mặt đất nếu có thể ạ. Có nhiều thiết bị nguy hiểm ở dưới lòng đất lắm.” – Leriril

À, tôi quên khuấy đi cái đó.

Tôi gắn một bảng khắc ấn ở biệt thự mặt đất.

“Vậy rồi, tôi đi đây. Tôi trông đợi cô tiếp nhận họ đấy.” – Satou

“Vâng, xin cứ để đó cho em!” – Leriril

À, tôi không thể ngừng cảm thấy kỳ quái với việc Leriril đáp lại một cách sốt sắng như vậy.

Ban đầu tôi đi đến khu an toàn ở Vùng 17 chỗ villa.

Trước hết, tôi phải làm vài khâu chuẩn bị đặc biệt bằng cách tìm nơi để giam giữ những tên Mê tặc.

Tôi đánh dấu hết bọn Mê tặc bên trong Mê cung trên [Map]. Có xấp xỉ 300 tên tổng cộng. 90% số chúng gắn kết với trọng tội như [Giết người].

Kế đó, tôi nhìn vào cánh đồng làm việc mà Rudaman đã nói tới. Tôi thử tìm thành phần chính của Ma Nhân Dược, Cỏ Nát và Dây Thối ở từng khu vực. Tuy có những nơi chúng mọc hoang, tôi lựa một chỗ mà chúng mọc dày đặc và rõ ràng được chăm sóc bởi con người, có cả phu vác lẫn Mê tặc ở gần đó. Có ba nơi tất cả. Hơn nữa, nhiều nơi không thể tiếp cận được mà không phải đi qua những vùng phiền phức.

Sau đó, tôi tìm kiếm xem liệu có bất kỳ quý tộc hay người hầu của họ ở quanh đó không. Nhóm [Nguyệt Quang] của Tiểu thư Gina và ba nhóm quý tộc khác hiện ra. Xét theo vị trí của họ, mỗi nhóm đều vô tội. Họ khá là hưng phấn khi đi săn suốt đêm. Ngay cả Tiểu thư Gina ở Lv.6 trong lần đầu tôi gặp cô ấy giờ đã suôn sẻ lên Lv.9. Họ có lẽ thăng cấp hiệu quả bằng cách liên tục chiến đấu với kẻ địch Level cao.

Kế tiếp, tôi cần chuẩn bị một nơi để có thể tạm thời tống bọn Mê tặc vào. Tôi không thể cứ thế mang chúng tới giao cho chính quyền vào giữa đêm khuya được.

Khu vực được lựa chọn là một góc của Vùng 37. Nó hơi sâu nhưng vì là vùng có quái vật thực vật, nó có hố nước. Tôi lựa chỗ mà Lỗ Phun không thể xuất hiện theo địa lý, và chỉ duy nhất có một lối vào nơi đó.

Tôi tìm lối tắt ngắn nhất tới đó. Tôi khả dĩ có thể đến đó trong 20 phút nếu phá tường ở hai hành lang dọc đường.

Vừa dựa vào Kỹ năng [Vô Hình] và [Gián Điệp], tôi vừa bay trên trần hành lang bằng [Sky Drive]. Dường như không ai từ các nhóm Thám hiểm giả dọc đường chú ý đến tôi. Ngay cả khi họ có thấy đi nữa, thì họ có lẽ cũng coi nó như một loại quái vật.

Quảng trường chỗ tôi đến là một chỗ khá ẩm ướt với nước nhỏ giọt từ trần hang.

Thực vật kiểu-dương-xỉ đang mọc đan vào nhau như tổ kén. Trông như chúng là quái vật. Tôi thử ném một cái chân kiến từ [Storage] vào nó, rồi lá dương xỉ biến thành như một cái máy cưa, cắt phăng cái chân. Tôi không chắc liệu quái vật này thuộc về tác phẩm kỳ ảo hay kinh dị nữa. Hãy kiểm tra cấu trúc lá sau vậy.

Tôi bắt gặp cảnh quái vật nhìn y như khủng long ba sừng giữa đám cây. Có lẽ không phải khủng long bình thường vì ánh tím nhấp nháy thi thoảng hiện lên trên cái sừng trong suốt màu cam của nó. Trong khi phát ra âm thanh nhai nhóp nhép, những quái vật này đang gặm nhấm những chiếc lá đang xoay như cưa máy mà không có chút xíu xiu để ý nào. Còn có quái vật giống-chuồn-chuồn cỡ 2 mét bay lượn chung quanh.

Thiệt tình, hoàn toàn là Kỷ Phấn Trắng mà.

Tôi xốc lại tinh thần và bắt đầu dọn dẹp. Tôi nhanh nhẹn chém gục con quái vật mạnh nhất với [Linh Động Kiếm]. Vì khả năng chúng để lại mùi nếu cứ để vậy, tôi bỏ chúng vào [Storage] bằng [Tay Ma Thuật] không chút chậm trễ.

Sau khi tiêu diệt những con đầu bự, tôi dùng [Remote Arrow] xóa sổ bọn tôm tép. Tôi thu lại thân thể chúng y như cách tôi làm với bọn to đầu.

Chỉ trong 10 phút, tôi hoàn toàn tiêu diệt gọn ghẽ quái vật trong quảng trường.

Ở trung tâm phòng, tôi để rất nhiều rổ với quần áo bên trong và thịt khô từ quái vật kiểu-côn-trùng đựng trong hũ. Những miếng thịt khô này là thứ mà lũ trẻ ở Dinh thự làm thực hành. Chúng là thứ kinh khủng thậm chí khiến mấy cô gái thú nhân phải đặt nĩa xuống chỉ sau một miếng cắn. Rõ ràng là phế phẩm, nhưng tôi không thể ném chúng đi chỉ có vậy, nên tôi cất nó trong [Storage]. Chắc là tốt nếu tôi dùng chúng cho mấy tên Mê tặc bị bắt giữ.

Kế tiếp, tôi chặn lối tới phòng bằng một tảng đá lớn mà tôi cất trong [Storage] từ lối đi. Đoạn tôi để một bảng khắc ấn ở giữa hành lang. Ngoài ra, tôi làm một bức tường đá cứng ở độ dài nhất định trong hành lang sau đó, bằng phép [Thạch Bích] từ đất tôi mang ra từ [Storage].

Thế này là hoàn thành một nhà tù thô sơ.

Tôi bắt Mê tặc với một loạt đòn phối hợp bắt đầu từ [Khiển Choáng].

“Đồ khốn mày là ai? Mày nghĩ đại nhân ta là ai hả!” – Mê tặc

“Rồi rồi, tôi sẽ nghe ông nói sau.” – Satou

Tôi hạ gục kẻ dường như là cầm đầu nhóm Mê tặc này bằng cách nhồi hắn ta với [Khiển Choáng]. Sau đó tôi san bằng phần cùi mía còn lại bằng đòn phối hợp bắt giữ.

Fumu, 55 người ở khu này hử. Tôi cho đây là tổng số ở căn cứ này.

Tôi nhấc đám Mê tặc bị bắt bằng [Tay Ma Thuật] rồi dịch chuyển tới Vùng 37. Tôi tiến trên lối đi, lấy hòn đá đang chắn đường tới quảng trường cất vào [Storage], mở lối ra.

Do những tên Mê tặc ngất xỉu thì tụ tập trước hòn đá, tôi để những tên còn tỉnh vào bên trong, ở phần hậu căn phòng. Sau khi xong việc tống chúng vào trong, tôi đặt hòn đá trở lại, chắn đường. Tiếng la ó nổ ra từ phía bên kia tảng đá nhưng tôi lơ chúng đi vì không có gì làm tôi hứng thú.

Tuy vậy, có hơi chút sai lầm. Tôi quên mất là còn có nữ giới trong số Mê tặc. Tôi có thể để họ chung phòng, nhưng thế nào mà tôi không muốn vậy. Thật hết cách, tôi làm một phòng khác với một cánh cửa ở lối đi và quyết định nhốt đám nữ Mê tặc ở đó. Y như trong quảng trường, tôi cũng cung cấp thức ăn, muối, hai thùng nước, một vại rỗng, và một màng ngăn ở đó.

Tôi dịch chuyển lại căn cứ khi nãy và lần này, tôi mang phu vác và nô lệ bằng [Tay Ma Thuật], rồi mang họ tới Dinh thự Thường xuân.

“Đ-Đây là đâu?”

“Onee-chan, ngôi sao kìa! Em có thể nhìn thấy sao trời.”

“Bên ngoài? Thiệt là bên ngoài sao?”

Leriril đang chờ chúng tôi tới vỗ tay vào nhau để thu hút sự chú ý của họ.

“Im lặng nào những đứa trẻ loài người. Đây là Dinh thự Thường xuân, nơi mà Hiền giả-sama sinh sống. Tôi sẽ gửi các ngươi lại Mê cung nếu mà còn làm náo động.” – Leriril

Lời đe dọa hình như hiệu nghiệm khi những người đang hồ hởi lập tức im lặng.

“Để người đại diện bước lên. Porina, xin hãy giải thích mọi việc với người đại diện.” – Satou

“Vâng, Kuro-sama.” – Porina

Porina là lãnh đạo của nhóm phu vác mà tôi cứu đầu tiên. Cô ấy Lv.7 mặc dù chỉ là một phu vác hành lý. Kỹ năng của cô là [Mang Vác], [Canh Tác], và [Thu Hoạch].

Tôi để việc ở đây cho Leriril và Porina, rồi quay lại cánh đồng lúc nãy. Tôi đặt một trong những ma cụ do thám mà tôi tạo ra cho villa ở một góc phòng. Nó giống kiểu một cây gậy dài 2m có một cái đầu lâu ở mũi. Phần đầu lâu có cơ chế do thám và chuyển tin tức gắn vào. Phần gậy có mạch ma thuật để lưu chuyển MP và nó có thể vận hành ba ngày nếu được nạp đầy MP vào miệng. Tôi làm cái này cho việc giám sát quanh villa, nhưng do vì dáng vẻ nó không nổi lắm (với mấy cô gái), tôi đành phải cất nó đi.

Tôi tấn công nơi ẩn náu quy mô lớn còn lại của Mê tặc và cứu phu vác đang làm việc ở đó. Phần lớn nhất đã xong với việc này. Kế tiếp, tôi tập kích các nhóm Mê tặc nhỏ đã phân tán trong 10 nơi. Xử lý chúng thì phiền phức bởi vì chúng đang chạy thành nhóm nhỏ.

Một khi tôi ném tên Mê tặc cuối cùng vào nhà tù tạm, tôi thở ra một hơi.

Dẫn những tên này tới Hội Tây khi trời sáng chắc cũng được.

Tổng cộng, có 220 người đã được tôi cứu. 110 người là phu vác, 80 người là nô lệ và 30 người không ngờ lại là Thám hiểm giả. Tất cả đều là phụ nữ. Rõ ràng, đàn ông bị bắt nếu không bị giết, thì cũng phải làm việc như nô lệ cho tới khi họ thành mồi nhử cho một chiến thuật đặc biệt gọi là Xe Lửa, để rồi chết.

Hầu hết phụ nữ hình như đang làm việc trên cánh đồng với cùm chân. Trông như họ cũng canh tác mùa vụ lương thực cho Mê tặc ngoài thành phần của Ma Nhân Dược. Bởi vì thế, có vài người có Kỹ năng [Canh Tác], [Thu Hoạch] và [Phối Trộn].

Có rất nhiều nữ Thám hiểm giả ở Lv.5, những người mà cao hơn mức đó thì bị trưng dụng làm Mê tặc, hoặc bị giết.

Leriril vẫn thức, nhưng Porina và những người khác đã ngủ vì họ có vẻ mệt. Tôi sẽ nói chuyện với họ lại một khi bình minh lên.

Có quá nhiều người trong số họ và không đủ phòng trong Dinh thự, nên cô ấy đã chuẩn bị giường ở hội trường và hành lang cho họ.

“Sa, Kuro-sama, hiện giờ, chúng ta hết thực phẩm bảo quản rồi. Rau cải mọc với phép [Tay Xanh] trong vườn đã tới giới hạn luôn rồi ạ.” – Leriril

“À, xin lỗi, tôi quên bổ sung cái đó.” – Satou

Leriril dẫn tôi tới nhà kho thực phẩm và tôi lấy ra một lượng lớn nguyên liệu. Hầu hết chúng là thứ tôi thu thập ở chỗ ẩn náu của Mê tặc, nhưng tôi cũng bỏ thêm những thứ như bột mì, khoai tây, thịt ếch, muối và nhiều thứ khác nữa. Ắt là đủ dùng trong một lúc vì chúng trị giá cỡ 6000 phần ăn tổng cộng. Tôi đưa cho cô ấy nhiều loại thuốc khác nhau vì có mấy người không khỏe trong số đó.

“Đó là không gian thuật ạ?” – Leriril

“Ừ hử, đại loại vậy.” – Satou

Giờ đã quá khuya rồi, mà vẫn còn khá nhiều thời gian cho tới khi sáng, nên tôi đi đến xưởng dưới lòng đất cùng Leriril. Liên lạc từ Arisa đến thường nhật, báo cáo “Hông có gì hết” với giọng ngái ngủ. Tôi đề nghị cô bé nên luân phiên việc trông chừng, nhưng cô bé nói ổn, nên tôi để họ ráng sức cho tới khi Arisa cùng Mia lả thiếp đi và liên lạc thường lệ bị cắt đứt.

Sir Sokel không có tước vị dù rằng ổng là một quý tộc. Tôi cảm thấy kẻ chủ mưu thực sự còn ở đằng sau vụ này, mặc dù tôi hy vọng đó chỉ là nỗi sợ vô căn cứ. Nếu kẻ chủ mưu ở trong thành phố này, chúng nên tập kích tối nay. Và ngay giờ cho tới khi bình minh rạng là thời điểm xác suất cao nhất cho một cuộc tập kích.

Tôi nghĩ đến việc quay về Dinh thự trong một khắc, nhưng tôi quyết định chuẩn bị nhiều thứ khác trong xưởng dưới lòng đất rồi đi ra đường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!