Satou đây. Tôi đoán thông tin liên lạc thời cổ đại thường dựa vào tín hiệu khói và bồ câu đưa thư nhỉ? Cũng có những phương thức như ngựa trạm hay bưu tá, nhưng không có thứ gì thời gian thực như internet hay email cả. Tuy thế giới khác này có ma thuật, nhưng chúng lại không quá phổ biến.
Tôi dẫn mấy cô gái có Skill [Điều chế] vào phòng khách.
“Tôi xác nhận lại lần nữa. Các cô đã chuẩn bị thay tên đổi họ và sống một cuộc đời khác chưa?”
“Có ạ, xin hãy giúp đỡ chúng tôi.”
Năm cô gái đồng thanh lên tiếng.
“Tifaliza, hãy đặt tên mới cho năm người này. Bắt đầu từ cô là Ann, Beth, Chris, Debbie và Emily.”
Tôi bí mật lấy tên 5 người họ theo thứ tự bảng chữ cái A-B-C-D-E.
Do Tifaliza cạn kiệt MP sau khi đặt tên cho họ, tôi hồi phục nó bằng [Mana Transfer] (Chuyển giao Ma lực).
Tôi dẫn năm cô gái với cái tên mới cáu tới nơi ẩn náu mà tôi đã chuẩn bị ở thị trấn Furusau gần Thành phố Mê cung. Với cựu nô lệ Chris và Emily, tôi cần làm thủ tục phiền phức là biến họ thành nô lệ một lần nữa rồi mới giải phóng. Sau khi hoàn tất thủ tục tại chỗ buôn nô lệ ở trấn Furusau, Ann, Beth, và Debbie cũng nhận được ID của họ. Tôi dúi cho những lính gác đang do dự một đồng bạc khi phát hành ID nên mọi việc diễn ra suôn sẻ.
“Giờ thì, hãy làm những vật trong danh sách này.”
“Vâng, Kuro-sama.”
Tôi đưa một chồng công thức cho những người biết chữ là Beth và Chris. Tôi sẽ trang trải chi phí sinh hoạt trong khi họ sống ở nơi ẩn náu tạm thời, đổi lại họ sẽ chế tạo vật liệu trung cấp mệt nhọc cho tôi. Do Emily cựu nô lệ có Skill [Kiếm thuật], tôi đưa cho cô ấy một thanh kiếm sắt để tự vệ.
Kế tiếp, tôi dẫn các nô lệ tới chỗ ẩn náu ở thị trấn ngã ba Kelton nằm ngoài thành Furusau. Nơi ẩn náu là một dinh thự lớn vừa phải, nhưng 55 người vẫn không thể vào hết như mong đợi, nên tôi chỉ dẫn 20 người mỗi lượt. Tôi để họ nút tai và bịt mắt vì giải thích về Không gian pháp (Space Magic) rất phiền toái.
Tôi đi tới thương hội buôn nô lệ nhỏ nhất. Tôi để các nô lệ đợi trong nơi ẩn náu.
“Có ai ở đây không?”
“Cậu đâu cần phải hét, tôi có thể nghe mà. Tai tôi vẫn ổn.” – Chủ buôn.
“Tôi muốn nhờ một việc.”
“Cứ để cho tôi. Chúng tôi có mọi thứ theo sở thích của cậu, bất kể là nữ nhân tóc vàng ngực bự, hay bé gái nhỏ tóc bạc. Nếu cậu có khẩu vị đặc thù, cứ nói trước nhé. Chúng tôi sẽ huấn luyện họ ra trò.”
Tôi ngắt lời gã buôn nô lệ trung niên đang liến thoắng mời chào vui vẻ trong khi lướt qua một quy tắc.
“Có 55 nô lệ đã mất chủ nhân. Tôi muốn ông biến tôi thành chủ nhân của họ bằng [Contract] (Giao kèo), và sau đó giải phóng 25 người trong số họ. Về thanh toán cho tất cả thủ tục bao gồm cả thuế đầu người cần thiết, khoảng 20 đồng vàng là đủ chứ?”
“Tôi nhận! Làm ngay đi, kẻo người khác giành mất công việc ngon ăn như này.”
“Được thôi, vậy đi theo tôi.”
Gã buôn nô lệ giao tiệm cho cậu bé nhân viên, khoác áo lên rồi đi ra ngoài. Tôi dẫn ông ta tới chỗ trú ẩn bằng xe ngựa. Tôi bắt gã buôn nô lệ bịt mắt lại như mấy phi vụ mờ ám thường thấy. Không có vấn đề gì đặc biệt kể cả khi ông ta biết đường, nhưng sẽ chẳng hay ho gì nếu mấy tin đồn lan ra.
Do gã buôn nô lệ hết MP sau khi dùng [Contract] cho 15 người, tôi đưa ông ta Magic Potion (Thuốc hồi ma lực) để uống, cho nghỉ giải lao, rồi tiếp tục công việc. Trong mỗi lần giải lao, tôi đưa những nô lệ đã ký giao kèo về lại Dinh thự Thường xuân, rồi mang nhóm nô lệ mới ra.
Gã buôn nô lệ dường như nghi ngờ, nhưng đầu hàng trước đống tiền ngay trước mắt, ông ta không hỏi gì thừa thãi. Biết điều là tốt nhất.
Tôi đưa gã buôn nô lệ vẫn đang bị bịt mắt quay về và tặng ông ta 20 đồng vàng đã hứa cùng rượu cao cấp mà tôi mua ở Furusau. Không hiểu sao, mặt gã buôn nô lệ co giật khi nhận rượu. Ông ta chắc rất mệt. Về uống chút đồ ngon và mơ đẹp đi nhé.
Bây giờ, về những nô lệ tự do, vì họ có Skill liên quan đến sản xuất, tôi đang tính xây những căn hộ chung cư kiêm nhà xưởng ở những khu đất trống có rất nhiều trong thành phố để họ sống. Tôi đã nhờ Polina, người đi ra ngoài cùng các Thám hiểm giả cứu hộ, mua lô đất trống và xây nhà tạm thời. Họ chắc sẽ ở trong một số nhà trọ rẻ tiền cho Thám hiểm giả cho tới khi chung cư được xây xong.
Ngoài ra, 18 trên 23 nô lệ có chủ nhân đã quay về. Chủ nhân của những nô lệ được cứu khỏi Mê cung có quyền sở hữu họ, nhưng họ cần trả thù lao cho Thám hiểm giả đã cứu các nô lệ, số tiền cũng tương đương như mua nô lệ mới. Chủ nhân của 18 người đã quay về kia không muốn trả thù lao. Họ hiện thời đăng ký dưới tên chủ nhân là Polina.
Tôi lên kế hoạch để những nô lệ đã trở lại và những nô lệ đã giải phóng không làm việc ở nhà chung cư như thực tập sinh, thì cũng trở thành Thám hiểm giả Mê cung. Tôi định để họ tự quyết định con đường của mình.
Trong tương lai, chỉ là trùng hợp thôi nhé, tôi – với tư cách là Satou – định dùng mảnh đất trống gần khu chung cư sản xuất đó làm nơi tập luyện cho Thám hiểm giả.
Để nhận Thẻ Gỗ (Wood Card) cần thiết để vào Mê cung, tôi đi tới Guild phía Tây.
“Tôi muốn đăng ký vào Guild. Loại bình thường thôi.”
“V-Vâng. Tôi thực xin lỗi, nhưng anh có thể tháo mặt nạ không? Và xin hãy cho biết tên ạ.” – Nhân viên.
“À, xin lỗi. Tên tôi là Kuro.”
Tôi gỡ chiếc mặt nạ che mắt ra.
Tôi đã đổi giọng sang khàn bằng Skill [Ventriloquism] (Nói bụng). Tôi hình dung nó giống giọng của Togawa Mikaru, một diễn viên lồng tiếng.
“Đây là Thẻ Gỗ.”
“Không cần giải thích đâu.”
Tôi cắt ngang nữ nhân viên định giải thích theo quy trình, lấy thẻ gỗ bằng một tay rồi rời khỏi Guild.
Do chiếc xe kết nối Guild Đông và Tây vừa tới, tôi ngồi lên đó bên cạnh mấy cậu nhóc trông như tân binh Thám hiểm giả. Một trong số đám con trai dường như thấy trang bị của tôi bất thường nên cứ ngoái nhìn lại, nhưng đứa khác quở trách nó. Ba Thám hiểm giả trung niên trông kỳ cựu lên xe, làm nó đầy chỗ, nên xe khởi hành.
“Yo, anh trai, vũ khí đó là một cây súng hả?”
“Nhóc tinh mắt đấy. Phải, đây là một khẩu súng nạp nòng cũ gọi là Rifle (Súng trường).”
“Đúng như em nghĩ mà. Em đã thấy nó ở biệt thự của Thống đốc địa phương.”
Súng không phải là vũ khí mới mẻ ở Vương quốc Shiga, nó giống một công cụ cổ lỗ sĩ từ vài trăm năm trước hơn. Lý do hình như là bởi độ chính xác thấp và khó kiếm lưu huỳnh. Cũng có súng ma cụ như khẩu súng ngắn tôi có, nhưng vì ma cụ quân sự gọi là Đũa Lửa và Đũa Sét phổ biến hơn, nên súng trở nên lỗi thời.
“Cậu có ổn không đấy nếu dùng cái thứ cổ lỗ như vậy?” – Thám hiểm giả trung niên.
“Được mà, chẳng hề chi.”
Tôi không nói dối. Thám hiểm giả trung niên không tọc mạch thêm, có lẽ bởi vì có rất nhiều Thám hiểm giả tử tế. Thằng nhóc cứ liếc chừng từ đằng sau nãy giờ có chút không thoải mái. Cứ nói đi nếu nhóc có điều muốn nói mà.
“Tôi giúp gì được cho em?”
“Nè nè, nếu anh đi có một mình, sao anh không vào Mê cung với tụi em? Bọn em vừa mới đăng ký hôm nay luôn.”
Gì cơ, chúng đang tìm đồng đội hử.
“Xin lỗi, tôi đã có hẹn ở Mê cung rồi.”
“Em hiểu rồi, xui quá.”
“Đó là lý do tớ bảo đừng có rủ mà.”
Tôi không ngại đi cùng mấy đứa nhỏ nếu không có việc bận, nhưng tôi không thể làm thế bây giờ vì tôi mắc đi dịch chuyển đám Mê tặc.
“Òi òi, không phải trước Mê cung hôm nay khá náo nhiệt sao?”
“À, có quá nhiều cô gái trẻ tụ tập, có lẽ mấy tên Thẻ Xích Sắt đã quay về từ tầng trung của Mê cung? Với nhiều cô gái thế này, họ có lẽ đang chờ [Hồng Công Tử].”
“Tớ ước chi mình cũng được như thế.”
Tôi nghĩ rằng sao chỉ có ít Thám hiểm giả cấp cao, hóa ra họ tấn công tầng trung của Mê cung hả. Một trong những cô gái nhận ra tôi, rồi nói với bạn bè.
“Kuro-sama!”
“Chúng em đang chờ ngài, Kuro-sama.”
Mấy nhóc đang ngồi xe cùng tôi hành động kỳ lạ trong khi lẩm bẩm: “Eh? Kuro-sama? Hả?”. Nói mới nhớ, thằng nhóc không giữ được bình tĩnh tên là [Kerou]. Nghe cũng na ná nhau thật.
Không cần phải kể là mấy cô gái đang gọi tôi là Thám hiểm giả tự do. Chiếc xe không thể di chuyển bởi vì đám đông bao quanh, nên tôi phải xuống giữa chừng, rồi dẫn mọi người đi cùng tới Mê cung.
“Kuro-sama, có tất cả 47 người. Chúng em đã hoàn tất mọi chuẩn bị.” – Thủ lĩnh.
Chỉ huy-san đang cầm thanh kiếm bạc kiến cánh đứng bên cạnh tôi. 47 người, y như Ako Vendetta (47 Ronin). Chúng tôi đi tới điểm dịch chuyển đã được chuẩn bị trước đó, tôi để lại mấy cô gái rồi dịch chuyển tới chỗ đám Mê tặc để vận chuyển chúng.
“Hyahah! Chúng bây, chúng ta có thể thắng nếu hội đồng nó!” – Trùm Mê tặc.
“HOOOOO!”
Đám Mê tặc đã giảm đi 10 người. Hình như có một cuộc tranh chấp nội bộ về kẻ cầm đầu. Tắm máu quá nhiều thì không tốt chút nào. Tôi tạo vài cái lồng giam không chút do dự.
Do tôi đã tước vũ khí của chúng, chúng tấn công bằng vũ khí làm từ đá và xương, cũng như ném đá bằng vật kiểu ná cao su.
Sao mấy người không dùng những ý tưởng và công sức đó làm điều gì lương thiện chứ?
Tôi loại bỏ những hòn đá bay tới với độ chính xác kinh ngạc, đồng thời hạ gục đám Mê tặc bằng ba loạt [Remote Stun] (Khiển Choáng). Chúng chắc không thể nào gượng dậy nổi vì mỗi tên bị trúng ba phát. Với thế này, sẽ thật tuyệt nếu nhóm thứ hai ngoan ngoãn nằm im khi tôi đến dẫn chúng đi.
Tôi bọc hai cựu trùm Mê tặc đã bị giết bởi đồng bọn cùng với 10 cái xác chúng giết lẫn nhau bằng vải lấy từ những tên Mê tặc đã tấn công tôi khi nãy.
Tôi trói đám Mê tặc đang bất tỉnh thành nhóm 10 người, rồi dịch chuyển tới khu vực đầu nơi các nữ Thám hiểm giả đang đợi. Tôi giao phó cho các cô gái việc đánh thức Mê tặc và dẫn chúng tới chính quyền. Dường như họ hơi mạnh tay với đám Mê tặc khi đánh thức chúng, nhưng xét đến hoàn cảnh của họ, tôi quyết định nhắm mắt làm ngơ miễn là họ không giết chúng.
Trong khi hồi phục MP bằng Ma kiếm, tôi tiếp tục đưa đón 262 tên Mê tặc, tính cả xác chết. Tôi để lại 38 người không phạm tội nghiêm trọng như giết người ở lại nhà tù tạm. Chúng sẽ được đối xử như những Mê tặc khác nếu thả ra bây giờ.
Tôi sẽ dẫn chúng theo khi tôi áp giải Sir Sokel tới Vương quốc sau này.