Satou đây. Tên giả thường mang lại ấn tượng về những tên trộm hào hoa hay kẻ lừa đảo, tóm lại là tội phạm. Chắc là tại vì chẳng có cơ hội nào để dùng tên giả nếu bạn sống một cuộc đời trung thực. Mặc dù bút danh hay tên hiệu cũng là loại tên giả, nhưng ấn tượng bạn nhận được từ chúng thì khác biệt đáng kể nhỉ.
“Kuro-sama, chúng em đã dẫn hết 262 tên Mê tặc tới Guild Thám hiểm. Guild Master đang gọi ngài.” – Sumina.
“Vậy sao, tôi sẽ tới ngay.”
Gật đầu với báo cáo của Chỉ huy-san, tôi đi xuyên qua Hành lang Tử vong tới Thành phố Mê cung. Chỉ huy-san là một cô gái 27 tuổi tên là Sumina. Cô ấy là một nữ nhân “ăn thịt” mãnh liệt với mái tóc đỏ sư tử, chân mày rậm và đôi môi dày. Tôi không thể gọi cô là xinh đẹp theo chuẩn thông thường, nhưng cô ấy có nét quyến rũ bí ẩn.
Cùng với cô ấy, tôi đi tới phòng Guild Master ở Guild Tây. Guild Master ra lệnh cho Chỉ huy-san ra khỏi phòng ngay khi bà ta thấy mặt tôi.
“Đúng như ta nghĩ, là ngươi hả.” – Guild Master.
“Fuhn, không ngờ rằng bà già phóng hỏa lại là Guild Master. Suy nghĩ cẩn trọng chút về chỗ bà dùng ma thuật đi.”
“Không phải việc của ngươi.”
Tôi nói chuyện với Guild Master bằng giọng điệu ngạo mạn của Kuro.
“Ngươi là kẻ đã phá ngục cứu gã Sokel ra phải không? Ta nghĩ ta nên bắt giữ ngươi ở đây ngay và luôn với tư cách Guild Master, thấy thế nào?”
“Mấy trò đấu trí vô nghĩa đó đủ rồi. Tôi đang bảo vệ hắn ở một nơi an toàn. Tôi muốn thẩm vấn hắn, nhưng tôi sẽ giao hắn cho đúng người nếu bà có thể cung cấp một nơi an toàn ngăn hắn bị giết hay đầu độc bởi những kẻ liên quan.”
Guild Master đe dọa trước thái độ ngoan cường và kiêu ngạo của tôi. Thẳng thắn mà nói, lý do duy nhất tôi che chở Sir Sokel là bởi vì tôi không muốn một người quen chết vô ích. Tôi sẵn sàng để Guild Master nhận hắn nếu bà ấy muốn chịu trách nhiệm.
“Ai đứng sau lưng ngươi?”
“Chủ nhân tôi là Thiên Kiếm.”
“Hô, không nghĩ là ngươi sẽ trả lời. Ai mà ngờ là Hoàng gia đứng sau ngươi hả.”
Không phải, tôi muốn nói rằng tôi là bộ hạ của Nanashi, nhưng dường như bà ấy hiểu lầm.
“Vậy thì, cậu đã loại bỏ tất cả cánh đồng nuôi trồng Ma Nhân Dược?”
“Đúng, tôi không đốt chúng vì tôi muốn dụ những gã đó ra, nhưng tôi đã phóng thích tất cả người làm việc ở đó.”
“Cậu thực sự là người cứu tất cả những người đó hả? Nhưng đâu phải không có những người sở hữu Skill [Điều chế] hay [Hóa dược] chứ?”
“Không ai có Skill [Hóa dược]. Và tôi đã sắp xếp những người có [Điều chế] vào chỗ thích hợp.”
Guild Master trông thỏa mãn với câu trả lời của tôi. Tôi có thể tưởng tượng là bà ấy lại hiểu nhầm, nhưng tôi không định đính chính.
“Còn nữa, cậu có định ở lại Thành phố Mê cung một thời gian không?”
“Không, ban đầu tôi đến đây theo yêu cầu của một người quen để chiếu cố ai đó từ gia tộc của anh ấy đã sa ngã thành Mê tặc. Tạm thời tôi sẽ đến Vương Đô, tuy nhiên, tôi sẽ quay lại đây trong tương lai gần.”
“Là vậy sao. Ta muốn tặng cậu một tấm huy chương trong khả năng của ta với tư cách Bộ trưởng Tài nguyên Mê cung.”
“Không cần thiết.”
Tôi nói vậy và bước ra khỏi phòng Guild Master. Tôi bảo Sumina đang lo lắng bên ngoài là mọi thứ vẫn ổn, rồi đi thẳng tới quầy thủ quỹ để nhận tiền thưởng. Gần 400 đồng vàng. Giá trị tương đương hai con Rudaman.
Tôi cho Sumina và các Thám hiểm giả khác mỗi người 1 đồng vàng. Sau đó tôi đưa phần còn lại cho Polina, người tôi đã giao việc mua đất trống, và nhờ cô ấy thanh toán.
“Tifaliza, thêm tên mới cho tôi.”
“Vâng, anh muốn loại tên gì ạ?” – Tifaliza.
Tôi nhờ cô gái với ánh mắt êm đềm khó hiểu này thêm vài cái tên nổi tiếng ở Trái Đất cho tôi.
“Chủ nhân, ngay cả nếu em thêm tên cho anh, tất cả chúng ngoài cái cuối cùng sẽ trở nên vô dụng, thế có được không ạ?”
“À, tôi không phiền đâu.”
Tôi gật đầu, rồi cô ấy niệm phép đặt tên bằng giọng khá bình thản.
“■■ Đặt tên. “Trismegistus”.”
Tôi quên mất chi tiết, nhưng Trismegistus hình như là tên một nhà giả kim nổi tiếng.
Tifaliza vừa xong việc đặt tên liền nghiêng đầu trông bối rối.
“Chủ nhân, em xin lỗi. Phép đặt tên vừa nãy chắc là hỏng rồi.”
Cô ấy nói mà không hề có vẻ lo lắng. Để kiểm tra, tôi mở [Menu]. Cột Giao Tế quả thực vẫn là tên Kuro. Để cho chắc, tôi chọn tên ở mục Giao tế và Thuộc tính để xem xét, và tên [Trismegistus] đã được thêm đúng.
“Có trường hợp một cái tên được ban cho bởi thực thể quyền năng hơn thì không thể bị ghi đè.”
Tuy Tifaliza không hiểu về nó, cô ấy giải thích điều kiện khiến phép đặt tên thất bại. Tên Kuro được ban bởi Hắc Long Heiron, nên quả là vô phương thay đổi.
“Tôi không phiền kể cả khi nó thất bại, thêm tên khác cho tôi đi.”
“Vâng, nếu đó là ý Chủ nhân.”
Lời cô ấy có mùi giống như hơi bất mãn, nhưng cô ấy lập tức sửa thái độ và tiếp tục máy móc đặt tên. Trong khi bổ sung cho cô ấy bằng [Mana Transfer] dọc đường, khoảng 10 cái tên được thêm vào cho tôi.
Giờ thì, về tương lai của Tifaliza và Nell.
“Hai người, các cô có điều gì muốn làm không?”
“Nếu được phép, em muốn biết cha mẹ em ra sao ở quê nhà.” – Tifaliza.
Nói mới nhớ, quê nhà họ bị phá hủy bởi Quỷ phải không nhỉ.
“Được thôi, tôi không thể dịch chuyển tới Lãnh thổ Bá tước Lesseu, nhưng tôi sẽ đi xem thử.”
Tôi lắng nghe tên cha mẹ Tifaliza, Level và đặc điểm nhận dạng. Hình như cha mẹ cô ấy bị biến thành nô lệ cùng với cô. Còn với Nell, cô ấy dường như không còn dính líu gì với quê nhà nữa từ khi người thân đã bị tước đoạt.
“Cô không có bất cứ điều gì muốn làm sao, Nell?”
“Đúng vậy ssu. Xin hãy ngừng vờ vịt và nhanh chóng ôm em đi ssu.” – Nell.
Cô ấy là nữ nhân ăn thịt giống Arisa hử.
“Gì cơ, em nhụt chí à?”
“K-Không phải như thế ssuyo? Em vẫn là một thục nữ trong trắng ssu.”
“Tôi sẽ trả tự do cho em trong hai, ba năm nữa, nên hãy lo liệu cho tới khi đó đi.”
Trông như cô ấy lo âu vì không biết khi nào chủ nhân muốn thân thể của mình.
Dù sao tôi cũng không ép buộc. Tôi chỉ cần đi tới phố đèn đỏ nếu muốn ôm phụ nữ, mặc dù tôi sẽ không nói ra điều đó.
“Anh định trả tự do cho bọn em? Nếu em không nhầm, hai bọn em chắc trị giá 30 đồng vàng. Em chưa từng nghe bất kỳ ai giải phóng cho nô lệ có giá trị lớn như vậy.” – Tifaliza.
“Em nghe chuyện về ai đó giải phóng nô lệ trên 50, 60 tuổi ssu. Nhưng nếu phải nói, cái đó giống vứt bỏ họ nhiều hơn ssu.” – Nell.
Điều đó là bất thường sao? Tôi nghĩ tôi cũng nghe người buôn nô lệ ở Thành Seiryuu nói y hệt.
Nell và Tifaliza có vẻ không có điều gì đặc biệt muốn làm. Họ nói rằng họ muốn làm việc nếu bắt buộc phải làm.
“Thôi, khi các em thấy điều gì muốn làm, cứ nói ra. Cho tới khi đó, hãy học ma thuật từ sách này. Tifaliza, nếu em không biết gì, hãy hỏi Nell chỉ cho.”
“Vâng, Chủ nhân.”
“Hiểu rõ ssu! Tifa-san, tớ sẽ biến cậu thành một pháp sư chính cống ssuyo!”
Umu, trả lời tốt.
Tôi đưa Nell sách sơ cấp [Tự nhiên thuật], [Thủy thuật], [Thổ thuật], còn Tifaliza một quyển sơ cấp [Đời sống thuật]. Nếu Tifaliza có thể học ma thuật thì tôi sẽ hài lòng lắm nhưng tôi không kỳ vọng quá nhiều. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ dẫn cả hai đi kéo Level, nên đây là bước chuẩn bị.
Giờ thì, tôi để Nell bắt đầu bài giảng của cô ấy, rồi dịch chuyển tới ngoại ô trấn Furusau.
Từ đó, tôi bay bằng [Flash Step] tới Lãnh thổ Bá tước Lesseu.
Tôi bắt gặp cảnh quân đội Vương quốc đang bị hành ra bã bởi một con quái vật trông như rồng.
Nó là một quái vật khổng lồ tên là [Colorful Mole] (Chuột chũi Sặc sỡ). Nó có cánh giống rồng, đuôi chẻ, và đeo một cái vòng cổ đa sắc trên đầu. Level nó là 47, khá là ghê gớm.
Đó có phải là con rồng chặn đường cái không?
Tôi xin lỗi vì cướp công việc của họ, nhưng tôi đổi thành nhân dạng Nanashi với tóc tím và diệt trừ nó bằng Claiomh Solais từ trên trời. Việc phong tỏa đường cái giờ chắc được gỡ bỏ rồi.
Tôi gắn vài bảng khắc ấn dành cho việc dịch chuyển dọc con đường. Tôi cũng gắn một bảng khắc ở ngoại ô một thành phố trong Lãnh thổ Bá tước Zetsu láng giềng. Tôi thấy một người không ngờ tới trong thành phố đó, nhưng tôi không thể gặp mặt với tư cách Satou. Tôi sẽ chờ cơ hội kế tiếp. Chúng tôi có lẽ sẽ gặp ở Thành phố Mê cung hay Vương Đô.
Tôi đến Lãnh thổ Lesseu vào ngày đó, nhưng không may, không có bất kỳ ai giống cha mẹ Tifaliza. Không thể nhầm lẫn được vì tôi đã tìm kiếm trên [Map]. Tôi cũng dò tìm ba lãnh thổ liền kề và hai vương quốc láng giềng, nhưng người cần tìm không hề tồn tại.
Tôi thấy hơi chán nản, nhưng vì việc tìm kiếm đã kết thúc, tôi dịch chuyển về Thành phố Mê cung. Tôi nói sự thật cho Tifaliza, cô ấy đi về phòng sau khi lẩm bẩm “Cảm ơn anh rất nhiều”. Tôi sẽ để cô ấy khóc thỏa thích hôm nay.
Tôi nhờ Nell an ủi Tifaliza rồi đi về biệt thự.
“Hào mừng ~?” – Tama.
Tama nhìn thấy và chào đón tôi vừa bước ra cửa tầng hầm. Pochi cũng chạy tới trễ hơn một chút.
“Hôm nay là lễ hội Lasagna và Gratin phô mai nanodesu!” – Pochi.
Hô, nghe ngon đấy.
Tôi để Pochi đu dưới tay tôi trong khi đỡ Tama đang leo lên người bằng tay kia.
“Mừng trở về.” – Mia.
“Ara, mừng chàng đã về. Em thấy rồi nhé, Chủ nhân vừa làm thứ gì đó hào nhoáng không giống phong cách thường ngày.” – Arisa.
“Tôi về rồi đây. Đâu có ai liên kết việc đó với tôi nếu tôi làm thứ hào nhoáng chứ nhỉ?”
Tôi ngồi xuống cạnh Mia và Arisa đang thư giãn trong phòng khách. Trước khi Mia có thể chui vào đùi tôi, Tama nhanh chóng leo xuống từ vai và chiếm chỗ trong lòng tôi. Pochi đổi chỗ với Tama, cô bé leo lên vai tôi.
“Mwu.”
“Giành chỗ ~?”
Mà tôi chưa từng chấp nhận vụ giành chỗ đó nhé.
“Vậy hầu như mọi thứ đã được xử lý hôm nay?”
“Ừ gần vậy. Tôi cho là chỉ còn tiêu diệt kẻ chủ mưu đằng sau Sir Sokel và đảm bảo cách sinh sống cho những nô lệ vẫn còn ở Dinh thự Thường xuân?”
Tôi ước chi Vương quốc sẽ làm gì đó với vế trước, nhưng nếu họ không thể giải quyết nó trước Hội nghị Vương quốc, tôi sẽ can thiệp không nương tay.
Tôi nghe báo cáo của Liza về việc quan sát lũ trẻ tập luyện trong khi ăn Lasagna nóng hổi mà Lulu làm trong phòng ăn.
“Vì có nhiều đứa trẻ cẩu thả, Iruna và Jenna phải vất vả lắm. Họ sẽ sống ở lều của sân tập luyện với đám trẻ từ bây giờ.” – Liza.
“Tôi rõ rồi, tôi sẽ mang cho họ vài bình Rượu Phúc để uống tối nay.”
Trông như mấy hầu gái tập sự ở biệt thự cũng rèn luyện nghiêm ngặt dưới sự chỉ đạo của cô Miteruna. Chúng báo cáo vui vẻ về việc được dạy chữ bằng thẻ bài học và điều khiển ma thuật bằng con quay ma lực bởi Lulu và mọi người trong giờ nghỉ.
Bây giờ, đã lâu rồi nhỉ, ngày mai phải đi tới Mê cung với mọi người để cày Level thôi.