Satou đây. Một con dao mổ không thể nào xẻ thịt một con cá ngừ bất kể nó bén cỡ nào. Những yếu tố như độ dài và kích thước phù hợp là cần thiết kể cả khi nó ít bén hơn.
“Tou nanodesu!” – Pochi.
Với thân hình nhỏ nhắn, Pochi lao tới một con quái vật to đùng như căn nhà hai tầng. Pochi và mọi người hiện đang chiến đấu với quái vật mạnh nhất vùng này. Thằn lằn Mê cung (Dungeon Lizard) Level 39. Thân hình Pochi xông xáo vào đám bướu trên đầu quái vật có vô số gai trông cứ như một anh hùng tí hon.
Mặc dù Ma kiếm ngắn của Pochi đâm vào đầu Thằn lằn Mê cung tới tận đốc kiếm, nó cũng không có vẻ gì là hiệu quả. Thằn lằn Mê cung lắc cái đầu khổng lồ, hất văng Pochi vào góc phòng.
“Có đầu bự đồng nghĩa với việc ngươi khôn ngoan chỉ là truyền thuyết đô thị thôi, ta thông báo vậy!” – Nana.
“Arisa, ma thuật cường hóa. Mia, banh mồm nó ra.” – Liza.
“Nn.” – Mia.
“Okkey.” – Arisa.
Thằn lằn Mê cung sắp sửa truy kích Pochi bằng đòn tấn công đuôi liền bị dụ bởi Skill [Khiêu khích] của Nana và đổi hướng.
Trông như đạn bóng ma thuật từ Pháo ma thuật của Lulu chỉ làm xây xước thân hình Thằn lằn Mê cung mà không gây tổn thương chí mạng nào. Tương tự, đôi Ma kiếm của Tama cũng chỉ moi lớp da dày của nó, gây tí chút thiệt hại.
Phép mới của Mia, [Balloon Shot] (Đạn Bong Bóng), vặn miệng Thằn lằn Mê cung. Ma thuật này tiêu hao nhiều MP hơn bản gốc [Balloon], nhưng vì tự nó tạo ra nước cần dùng nên tiện lợi hơn. Đây là phép tôi tạo ra theo yêu cầu của Mia gần đây.
“Tiếp ứng đây!” – Arisa.
“Cảm ơn.” – Liza.
Phép cường hóa của Arisa cho Liza nhiều sức mạnh hơn. Đối với sức mạnh sôi sục trong cơ thể, Liza hét to tên kỹ năng cùng với tiếng thét đầy tinh thần chiến đấu. Tiếng hét thì không cần thiết, nhưng Liza luôn hét lên sau khi nhận phép cường hóa, có lẽ để giải tỏa áp lực.
“[Flickering Spiral Spear Strike] (Thuấn Động Triền Loa Kích)!”
Ánh sáng đỏ tiết ra ngoài cây Ma thương của Liza phủ toàn thân cô. Hình bóng cô chạy xuyên 10 mét trong một khắc với âm thanh boom như thể cắt xuyên không khí. Cây Ma thương và toàn thân cô hợp nhất như một vũ khí, xuyên qua thân Thằn lằn Mê cung.
Thật là một kỹ năng phi lý.
“Kinh thật ~?” – Tama.
“Quả là Liza-san.”
“Xác nhận. Đòn tấn công của cô ấy thật anh hùng, tôi tuyên bố.” – Nana.
Pochi đang phủ đầy mạng nhện lảo đảo quay trở về, tôi rửa sạch cô bé bằng [Đời sống thuật].
“Cảm ơn em vì những nỗ lực, Pochi.”
“Chủ nhân, em muốn có một vũ khí lớn hơn nodesu.” – Pochi.
Khác thường làm sao, Pochi có niềm ao ước riêng, hay đúng hơn là đòi hỏi một lần. Thực sự, tình hình vũ khí của Pochi và Tama không thể đâm qua lớp da ngoài của kẻ địch Level 35 trở lên đã đến mức báo động. Tôi thực ra đã bắt đầu làm vũ khí cho cả hai kể từ hôm qua, nhưng quả thật không thể xong trong một đêm.
Tôi thử lấy ra những vũ khí khác từ [Storage].
“Em có muốn thử dùng một thanh kiếm dài bình thường không?”
“Nhiều ~?” – Tama.
“Vũ khí lớn nanodesu!” – Pochi.
Với mắt lóe sáng, Pochi cố vung và cảm nhận cây kiếm một tay, kiếm bản lớn, đại kiếm, đại búa, và kích lưỡi lê tôi vừa lấy ra. Cô bé có thể nhấc mỗi vũ khí không hề gắng sức, nhưng bởi trọng lượng cơ thể cô bé quá nhẹ, nên không thể xoay sở với quán tính mỗi khi vung chúng.
“Chủ nhân ~? Thêm một cái nữa ~?” – Tama.
Do Tama hỏi nên tôi lấy ra thêm một cây búa lớn giống cái cô bé đang cầm. Mặc dù cây búa này nhẹ hơn so với đại búa hợp kim Mithril ở quê hương Người lùn, nó cũng dễ dàng nặng hơn trọng lượng Tama.
“Nhìn nhìn ~? Con quay ~?” – Tama.
Tama cầm đại búa ở cả hai tay quay vòng chúng như một cái con quay. Tôi có xu hướng quên mất vì sức mạnh thể chất của Tama thua Liza và Pochi, nhưng nó cũng khá là cao. Arisa và Lulu thì thầm “Tama là con quay” trong khi vai họ run run vì cười. Dường như đó là điểm nhấn. Tôi cho là không thể nào khác được bởi vì họ cùng độ tuổi nên có thể cười với những điều tầm thường nhất.
“Uuu, không vững nodesu.” – Pochi.
Trông như Pochi muốn dùng một vũ khí dài như cây kích như thể nó là một thanh đại kiếm, rồi cô bé gắn một vật nặng lên mình để giữ thăng bằng.
“Không còn chông chênh nữa, nhưng nặng quá không di chuyển được nodesu.” – Pochi.
Tôi đoán là do trọng lượng quá lớn. Kể cả khi tôi nói đó là quá nặng, di chuyển của Pochi như là lê lết theo sức nặng.
“Hừm, tôi cho là mình nên hoàn thành kiểu kiếm có thể tạo lưỡi kiếm từ [Tự nhiên thuật].”
Vũ khí của họ cần thay thế, nhưng còn vấn đề là sự phong phú kỹ năng của mọi người đã chững lại kể từ Level 20. Hậu phương đã đủ sẵn sàng theo cách của họ nhưng tôi thấy tiền phương cần thêm một chút kỹ năng biểu diễn (Arts) cho màn trình diễn của họ.
“Sao chúng ta không quay về làng Elf để học kỹ năng mới trong khi chờ hoàn thành vũ khí?”
“Tập huấn đúng không! Đây là giai đoạn tập huấn chứ nhỉ!” – Arisa.
Khi Arisa nghe thấy, mắt cô bé phát sáng lên – cô đâu cần cố tình dùng [Quang thuật] để thêm hiệu ứng đó đâu. Chỉ là không biết phong cách diễn xuất của cô bé còn mở rộng tới chừng nào.
Dường như người tích cực đâu chỉ có Arisa. Liza và Nana, những người lo lắng về thời lượng chiến đấu bị kéo giãn ra với mỗi trận đấu gần đây, cũng đồng ý với nó.
“Dội bởi thác nước ~?” – Tama.
“Hành quân qua núi tuyết nanodesu!” – Pochi.
Pochi và Tama cũng trông háo hức, tuy là phương hướng hơi bị trật.
“Quê người Elf cũng được, nhưng em thích được huấn luyện ở chỗ Tiên nhân hay núi có rồng sống hơn.” – Arisa.
Lờ đi sự vô nghĩa của Arisa, tôi quyết định đi tới Rừng Boruenan.
“Anh ăn gian!” – Arisa.
Bất lịch sự quá.
Chúng tôi quay lại Rừng Boruenan bằng [Return] (Dịch chuyển trở về) 5 lần một lượt. Không như phép cấp cao [Teleport], [Return] bị giới hạn khoảng cách 300km, nên chúng tôi không thể đến nơi trong một lần. Vì thế, khá là vất vả. MP tiêu hao tăng lên theo số người, nên cần lượng MP khoảng bằng một phát [Meteor Shower].
Lua-san chào đón chúng tôi với vẻ mặt bất ngờ trong nhà cây trên bề mặt Boruenan. Rõ ràng cô ấy đến đây để kiểm tra sự thông thoáng của phòng. Dù cô ấy đã quen dần với việc tôi đến đây bằng dịch chuyển, cô ấy lập tức chào lại tôi bình thường sau khi tôi chào.
“Chào, Satou-san, hôm nay đông người nhỉ.” – Lua.
“Tôi nghĩ nên để mọi người tập luyện, nên chúng tôi sẽ ở đây một thời gian.”
“Được, anh được chào đón bất cứ lúc nào.”
Đằng sau tôi, Arisa sắc sảo bắt lấy lời Lua-san và nói “Hôm nay?”, nhưng tôi lờ tịt. Tôi không được phản ứng. Tôi phải lơ nó đi một cách vi diệu như dòng sông trôi.
“À rồi, tôi sẽ gọi Poa và mọi người. Ồ phải, Nea nói là cô ấy đã thành công chiết xuất vanilla đấy.” – Lua.
“À, tôi đã nghe điều ấy từ Aze-san bằng [Telephone] hôm qua.”
Lần này Arisa và Lulu xem xét lịch trình hôm qua. Un, trí nhớ các cô ấy rất chính xác. Chúng tôi hiển nhiên đã chiến đấu với quái vật trong Mê cung nguyên cả ngày, còn tôi làm ma cụ đằng sau họ suốt thời gian rảnh. Tôi phát triển ma cụ để liên lạc với nô lệ ở vùng đất xa, vì họ không có cách nào để liên lạc nếu có chuyện khẩn cấp.
“Stop! Xin đợi một chút.” – Arisa.
Sao lại là tiếng Anh?
“Chuyện gì?”
“Câu hỏi 1, sao lại là [Hôm nay]?”
“Ây chà, Satou-san hầu như mỗi ngày đều tới đây mà cô không biết sao.” – Lua.
Lua-san lột trần sự thật mà thậm chí còn không cho tôi cơ hội giải thích. Mặc dù tôi chỉ quay về 7-8 lần từ khi chúng tôi đến Thành phố Mê cung thôi mà.
“Từ lúc nào...” – Lulu.
“Mwu.” – Mia.
Lulu và Mia nhìn tôi trân trân như muốn chỉ trích.
“Mỗi khi tôi tìm thấy nguyên liệu ngon hay món lạ, tôi đều đến đây để chia sẻ với họ.”
Việc này là thật. Giống như trái Gabo, hay thịt Thằn lằn Vàng, hoặc thịt Basilisk hun khói, tôi đều quay về mang cho họ. Tôi cũng đến chỗ Nea-san khi cô ấy muốn nói chuyện về cách chiết xuất vanilla. Những cái đó không có nghĩa là tôi muốn gặp Aze-san đâu nhé.
“Hô hô? Còn [Telephone]?” – Arisa.
“Hử? Tôi chưa nói à? [Telephone] của tôi và [World Phone] (Điện đàm vô hạn) của Aze-san có thể trò chuyện giữa Thành phố Mê cung và Rừng Boruenan mà.”
Chưa hề nghe điều đó, Arisa và mọi người hối thúc tôi.
Ý tôi là, sẽ có trận pháo kích [Guilty] (Có tội) nếu tôi nói ra chứ nhỉ?
Trông như Lua-san cảm nhận được bầu không khí khó xử, cô ấy đổi chủ đề.
“Ồ phải rồi, có đậu từ các Spriggan ở nhà kho làm lạnh, làm ơn kiểm tra nó nhé.” – Lua.
“Chúng đã được chuyển tới rồi hả, tôi sẽ kiểm tra, cảm ơn cô rất nhiều.”
“Đậu hả, đừng bảo em là...!?” – Arisa.
Fu, fu, fu, tôi đã nhờ các Spriggan giỏi tìm kiếm lục soát mọi ngõ ngách của Rừng Boruenan.
“Hãy thưởng thức nó lát nữa. Tôi sẽ phục vụ nó trong bữa tối nay, nên đừng có ăn vặt quá nhiều nhé.”
“Cái đó ít ra cũng có lý! À, bữa tối không nhanh tới được sao. Này, anh không có thứ gì kiểu Hương trầm thời gian để tua nhanh thời gian à?”
“Không.”
Tôi hiểu là cô không thể chờ được, nhưng tôi không nghĩ có vật phẩm nào tiện lợi như thế đâu.
Tôi định quay lại Dinh thự Thường xuân để phát triển trang bị mới cho Pochi và mọi người trong khi để họ ở Rừng Boruenan, nhưng Mia bảo tôi đợi.
“Cấp độ giãn cách, thu hẹp.” – Mia.
“Um m? Em muốn đi tới Mê cung vì muốn thu hẹp khoảng cách Level giữa em với Arisa và mọi người hả?”
“Nn.”
Hiện giờ, mọi người ngoài Mia đều là Level 35, Mia ở Level 27. Theo Arisa, dường như Elf cần gấp đôi điểm kinh nghiệm so với con người và thú nhân.
“Hiểu rồi, vậy thì hãy nâng nó nhanh thôi.”
“N.”
Tôi đi tới Thành phố Mê cung cùng Mia. Tôi cảm giác như nghe thấy Arisa nói “Anh ta nói nhanh đấy” ngay trước khi dịch chuyển. Tôi quyết định coi đó là nghe nhầm.