10-45. Thẻ Mithril (3)
Satou đây. Tiệc tất niên cuối năm là thời điểm tiệc tùng mà họ phục vụ yakiniku và lẩu. Tuy vậy, có rất nhiều người làm việc suốt ngày 31 tháng 12 và ngày đầu năm mà họ không nhận ra rằng năm mới đã đến.
“Satou!” -Mia
Người đầu tiên thấy tôi khi tôi quay về từ Vương Đô trong khi mang đồ lưu niệm sau cùng vẫn là Mia. Dường như tinh linh bị xáo động khi phép dịch chuyển được dùng, và chỉ trong chớp mắt, cô bé dường như đã nhận ra nó.
Một chút sau Mia, Pochi và Tama cũng chạy tới đây từ dinh thự. Coi bộ hai đứa này có thể cảm nhận được sự dao động của không gian hoặc ma thuật, và nhận ra tôi đang dịch chuyển. Vì chúng chỉ biết là [bằng cách nào đó], nên chính cả hai đứa cũng không chắc chúng cảm nhận được điều gì.
“Biết mà! Là Chủ nhân nanodesu!” -Pochi
“Chào mừng~” -Tama
Cả ba đến cùng lúc.
Mia thì ‘plop (rơi tõm)’ vào lòng tôi từ đằng trước.
Tama hăng hái nhảy ‘pyon (bật nhảy)’, đáp xuống cổ tôi và chiếm lấy vị trí trên vai. Cái màn “Pao daru in” khi cô bé đáp xuống có lẽ là do Arisa dạy hư.
Pochi đầy khí thế cụng đầu bằng một lực mà thậm chí có thể hạ gục một hiệp sĩ. Để ngăn cô bé đụng vào đầu Mia đang ở trên đùi tôi, tôi nhẹ nhàng đón cô bé bằng Tay Ma Thuật.
Pochi nhìn lên với đôi mắt ươn ướt trong khi nói, ”Arisa”
Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra?
Cô bé chỉ trả lời với “oa, oa,” và “Arisa thì…” khi tôi hỏi lý do, nên câu chuyện không đi đến đâu cả. Bởi vì sự giáo dục của Lulu và Liza đã dạy cô bé rằng không nên nói xấu người khác, nên có vẻ cô bé không thể nói ra những lời chê bai được.
“Nn, cảm xúc không ổn định.” -Mia
Từ một bên, Mia nói với tôi đang ôm Pochi, nhưng tôi không chắc cô ấy muốn nói Pochi hay Arisa. Tôi muốn nghe nhiều lời hơn.
"Kengengakukau~?" -Tama
Tôi đoán ý cô bé là kenkengougou (ồn ào) hoặc là kankangakugaku (tranh luận nảy lửa). Tama ngồi trên vai tôi thì đang nhìn chăm chú trong khi xoa đầu tôi.
Tôi thực sự không hiểu gì cả. Chắc là tôi phải hỏi Arisa trực tiếp.
“Anh có mang về một số đồ lưu niệm, chúng ta hãy vừa ăn vừa nói chuyện.” -Satou
“Thịt~?” -Tama
“Đồ ngọt?” -Mia
“Là cả hai.” – Satou
Tinh thần cả ba dâng lên với lời của tôi. Khi mắt Pochi gặp tôi, cô bé lúng túng quay đi một chút trong khi nói, ”Em có bụng khác để ăn thịt nanodesu!”, rồi giả vờ như đang huýt sáo.
Nếu bụng khác dùng cho thịt, thì bụng thật dùng cho cái gì? Tôi muốn thẩm vấn chéo cô bé trong một giờ.
Khi tôi mở cửa dinh thự, tôi nghe thấy tiếng cãi vã giữa Arisa và mọi người.
“Đó là tại sao! Tớ đã nói từ nãy giờ rồi! Chúng ta nên tấn công phủ đầu bằng một đòn phép tầm xa có sức công phá tối đa!” -Arisa
“Bác bỏ. Nếu đòn đó không thể tiêu diệt nó, Arisa và mọi người ở hậu phương sẽ gặp nguy hiểm.” -Nana
“Đúng vậy. Mũi giáo đầu tiên là vinh dự của một chiến binh. Phương pháp thích hợp là để đội tiên phong chúng tôi đảm nhiệm và làm suy yếu kẻ địch, rồi sau đó Arisa và mọi người ở hậu phương sẽ tung đòn kết liễu từ phía sau.” -Liza
“Nhưng mà, Liza-san và Pochi sẽ bị thương!” -Arisa
“Arisa, tôi chắc chắn sẽ hỗ trợ họ, nên tôi đề nghị.” -Nana
“Sự bảo vệ của Nana không phải là bất khả xâm phạm. Thậm chí một quỷ trung cấp cũng không thể lành lặn nếu bị tấn công bởi ba đòn hơi thở, ma pháp và cú cắn của Magi Hydra.” -Arisa
“Tất cả là nhờ trang bị và phép thuật mới. Tôi đề nghị hướng lời khen ngợi tới Chủ nhân.” -Nana
Có vẻ như nó đã lên đến đỉnh điểm.
Đúng hơn là, mặc dù tôi đã nói họ không nên đánh với Magi Hydra vì nó có phép mê hoặc, họ vẫn đánh với nó sao. Sau bữa ăn, sẽ là giờ trừng phạt.
“Nói cách khác, Arisa, Liza, Nana tranh luận về chiến thuật và có hiểu lầm trong trận đấu à?” – Satou
“Đúng vậy, nhưng không phải thế.” -Arisa
Phức tạp thật.
“Arisa thì nói một số điều vô lý nanodesu.” -Pochi
“Eh, không phải tớ chỉ nói là nên dùng súng nòng trơn của Lulu bắn Bringbird à.” -Arisa
“Arisa, bắn Bringbird bằng ma pháp đã đủ khó rồi, nó là điều phi lý em hiểu không?” -Lulu
Lulu nói với Arisa trong khi chuẩn bị dụng cụ ăn và bày món trên bàn.
“Nhưng, Lulu bắn trúng mà.” -Arisa
“Đó là một con Bringbird đang nghỉ trên một tảng đá và từ một khoảng cách gần. Chị còn có kính ngắm và cọc không gian để giúp nòng súng ổn định. Chị không có tự tin để bắn một con Bringbird đang di chuyển như Pochi-chan đâu.” -Lulu
Lulu đáng yêu đặt ngón tay lên cằm trong khi nghĩ, ”Nn”, rồi sửa lại lời Arisa.
Kính ngắm của súng nòng trơn là một vật mà tôi thêm vào để bù đắp cho sự khó khăn khi dùng ống ngắm của súng. Liên kết với súng, kính ngắm sẽ hiển thị hình ảnh từ ống ngắm. Tuy nhiên, nó không đủ tốc độ để chiếu video, hầu như chỉ đủ để hiển thị một bức ảnh nhiễu hạt của mục tiêu.
Cọc không gian là thứ loại bỏ sự rung lắc của súng nòng trơn. Tôi chế nó bằng cách sao chép kỹ thuật của Cây Thế Giới, nhưng nó có thể giữ ổn định nòng súng để hoàn toàn loại trừ sự rung lắc.
Mạch ma thuật này được kích hoạt bằng một nút bấm hoặc giọng nói. Giọng kích hoạt được ghi âm bởi tôi. Tôi không thấy xấu hổ gì cả vì suốt thời gian làm game, do không có đủ ngân sách, nên dàn nhân viên cũng đóng vai trò diễn viên lồng tiếng.
“Vậy, Pochi bắn trúng sao?” – Satou
“Em bắn nó với [Ma Nhận Pháo].” -Pochi
Giọng Pochi nhỏ dần về cuối. Tôi hiểu rồi, khi đạn không trúng, cô bé đã gắn nòng súng trơn vào một thanh kiếm và dùng [Ma Nhận Pháo] trong tuyệt vọng.
“Pochi thật ngạc nhiên với [Ma Nhận Pháo] Uốn Cong, de gozaru.” -Tama
Tama báo cáo kỳ công của Pochi trong khi nhìn lên từ đùi tôi.
Quỹ đạo của [Ma Nhận Pháo] có thể bẻ cong sao. Cô bé giống như một hải tặc không gian nào đó. Tôi nên thực hành nó lần tới.
“Nhưng mà, tại sao mấy đứa lại thực hành với súng nòng trơn?” – Satou
“Đó là một phương pháp chống lại kẻ địch nguy hiểm nếu đến gần.” -Arisa
“Vậy thì mấy đứa chỉ cần dùng [Ma Nhận Pháo] thôi?” – Satou
“Ý em là, thứ như Chủ Tầng chắc phải có kháng ma thuật cao đúng không. Em muốn nâng cao phương tiện để tấn công vật lý từ xa.” -Arisa
Ra vậy, là thế à.
Nhưng, chúng ta đã có đạn chì cho súng nòng trơn với mục đích đó.
“Đạn chì không tốt. Bắn trúng đồng đội thì đáng sợ lắm, hơn nữa sức mạnh cũng yếu phải không.” -Arisa
“Sức mạnh khá là kinh khủng nếu em dùng trận đồ gia tốc đấy.” – Satou
Thậm chí nó có thể bắn hạ máy bay chiến đấu nếu trúng đó.
“Thôi được rồi! Nói chuyện khó khăn nên dừng ở đây! Làm ơn tiếp tục sau bữa ăn nhé.” – Lulu
Lulu đã hoàn thành việc dọn bữa ăn vỗ tay để thu hút sự chú ý của mọi người và tuyên bố kết thúc cuộc thảo luận. Nếu cô ấy không ép chấm dứt nó như vậy, cuộc tranh luận sẽ trở nên nóng bỏng và món ăn sẽ nguội mất.
“Uhha! Bò cẩm thạch này? Anh lấy ở đâu vậy?” -Arisa
“Ừm, anh thấy một trang trại bị tấn công bởi một con quái vật khổng lồ trên đường trở về từ Vương Đô. Anh nhận nó như lời cảm ơn vì đã tiêu diệt con quái vật.” – Satou
Dường như đó là một trang trại chính thống, và tôi nhận thịt từ những con bò ăn dở làm phần thưởng. Trang trại gọi nó là [Hàng lỗi] nhưng nghe thật vô lý khi bạn nhìn vào miếng thịt bò tuyệt đẹp với thịt nạc và thịt mỡ đan xen. Dù vậy, nhờ thế, tôi được nhận thịt thay vì tiền thưởng cho việc diệt quái vật, nên tôi cảm ơn ý định của chủ trang trại.
10 đĩa thịt thái lát được phục vụ trước mắt chúng tôi. Và rồi, có một cái nồi hình kỳ dị với hơi nước bốc lên từ nó ở bên cạnh.
“Kuh… Em không ngờ là mình được ăn shabu-shabu khi đến đây!” -Arisa
“Thịt thì dẹp lép nanodesu!?” -Pochi
“Ăn kiêng~?” -Tama
Pochi và Tama hạ thấp tầm nhìn của chúng xuống ngang bàn, kiểm tra độ mỏng từ mặt bên, và nêu lên ấn tượng. Theo như cả hai, thịt là thứ phải dày.
Fufufu, anh sẽ phá vỡ ảo tưởng của hai đứa.
“Cái này, mấy em thấy đấy, được gọi là shabu shabu–“ – Satou
“Bỏ qua đi, nhanh ăn thôi!” -Arisa
Do Arisa yêu cầu tôi ngừng giải thích, bữa ăn bắt đầu.
Chai lọ nước sốt mè và ponzu, cùng những đĩa nhỏ đựng đồ gia vị được xếp quanh đĩa lớn.
Đồ gia vị thì có củ cải nạo, cà rốt, gừng, hành lá xắt nhỏ, tía tô xanh, củ hành, và cứ thế, hạt mè thừa từ việc làm sốt mè, cùng nhiều thứ khác như hạt nghiền và wasabi. Càng đông càng vui mà.
Tôi băn khoăn liệu mình có nên thêm cua và sashimi ngoài thịt bò không, nhưng vì hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi ăn shabu-shabu, hãy chỉ dùng duy nhất thịt bò thôi.
“Giữ một lát thịt bò thế này, nhanh chóng nhúng nó vào nước dùng nóng, nhúng nó vào nước sốt và rồi ăn nó.” – Satou
Tôi giải thích cho họ trong khi vừa ăn.
Trước tiên tôi dùng nguyên ponzu để ăn thịt. Quả nhiên là nhà phân phối chính thức của Hoàng gia Shiga, nó ngon đủ để sánh với thịt bò Kobe và thịt bò Matsusaka mà chủ tịch công ty đã mời tôi cách đây rất lâu. Cá hồi hôm trước đã ngon, nhưng thịt bò này có sự đặc sắc của riêng nó.
“Mấy em có thể thêm gia vị mà mấy em thích. Lần đầu tiên, hãy thử ăn thịt bò không kèm gia vị đi.” – Satou
Với sự cổ vũ của tôi, Liza gắp một lát thịt bò và nhúng vào nước dùng nóng trong khi có vẻ rất nghiêm túc. Trước khi tôi nhận ra, cô ấy đã trở nên khéo léo trong việc cầm đũa.
Nhưng mà, cô ấy thực sự không cần phải trông nghiêm trọng thế khi ăn đâu.
Vì Pochi và Tama không thể dùng đũa, tôi đã chuẩn bị kẹp gắp nhỏ cho chúng dùng. Nếu tôi chuẩn bị nĩa, nhiều khả năng là chúng sẽ làm rơi thịt vào nồi. Tôi đã thêm ba loại biểu tượng, là chó, mèo và gà con, ở trên vành kẹp. Nana đã giành lấy cái kẹp có hình gà ngay từ đầu.
“Ngon ghê. Ít nhất là A5. Em có thể ăn nhiều thỏa thích.” -Arisa
“Ngon quá nodesu! Thịt của eego cũng ngon như cá ngừ và cá voi nanodesu!” -Pochi
“Ngon ngon~?” -Tama
“Tôi tuyên bố sốt mè là mạnh nhất và vô đối.” -Nana
“Nana-san, ponzu cùng với củ cải bào cũng ngon lắm đó cậu biết không.” -Lulu
“Nn, ngon.” -Mia
Mọi người thích thú vừa ăn vừa nhất trí khen ngợi. Coi bộ Mia cũng thích nó vì vị thịt bò thanh đạm.
Tôi lo lắng cho Liza người đang nhai một mình lặng lẽ, nhưng do khóe mắt cô ấy trông rất hạnh phúc, cô ấy chắc là đang đắm mình trong hương vị. Ăn thật ngon miệng nhé.
Arisa, Pochi và Tama nhanh chóng nuốt phần ăn của họ như uống nước. Có hơn 100 kg, cứ ăn nhiều như mấy đứa muốn đi. Nhưng mà, tôi đã cảnh báo Arisa không được ăn quá nhiều.
“Kuh, nước sốt mè thống trị tối cao, nhưng ponzu cũng quá ngon! Không ngờ có quá nhiều loại gia vị đa dạng thế này!” -Arisa
“Arisa đang đẩy đĩa wasabi (mù tạt) kể cả khi nói vậy, cậu không thể gạt mình được nodesu. Pochi đã học được bài học của mình rồi nodesu.” -Pochi
“Tôi thích sốt mè.” -Nana
“Mọi thứ đều ngon cả~?” -Tama
“Uu, quá ngon, em không thể ăn quá nhiều được.” -Lulu
Thú vị làm sao khi thấy mọi người lựa chọn thứ họ muốn. Trông như Pochi đã nhìn thấu trò mèo của Arisa. Lulu thì tự kiềm chế mình vì cô ấy lo lắng về cân nặng, nhưng cảm giác như cô ấy đang thua trước sự quyến rũ của vua thịt bò. Một lần thôi cũng được mà.
Hương vị sẽ tăng thêm nếu có dầu ớt, sốt XO, hoặc một số loại tương ớt phong phú. Nếu tôi không nhầm, sốt XO và sốt tương ớt dùng miso làm gốc, tôi sẽ thử làm chúng lần sau. Còn dầu ớt làm từ gì nhỉ? Có lẽ là tiêu đỏ?
Do Liza đang ăn một cách lạ thường, khi để một chút wasabi lên thịt đã nhúng và chấm nó vào nước tương, tôi thử bắt chước cô. Cách ăn này giống như sashimi nhưng khá ngon.
Tuy vậy, Pochi, Tama và Mia thấy vậy cũng bắt chước, rồi rên rĩ trong khi bóp mũi. Tôi phá ra cười để rồi bị cả ba đánh yêu.
Tôi phát sô cô la nóng cho ba đứa trẻ đang khổ sở vì wasabi.
“Uhm, em no rồi. Sô cô la nóng… Thiệt là hay nếu như có Lẩu Sô cô la hay Lẩu Phô mai lần tới.” -Arisa
Arisa yêu cầu vậy khi cô bé thấy Pochi và những người khác uống sô cô la nóng. Tôi thường ăn lẩu phô mai nhưng chưa bao giờ ăn lẩu sô cô la. Có lẽ tôi nên thử làm một cái.
“Đó là món gì nanodesu?” -Pochi
“Đó là thịt tan chảy với sô cô la và phô mai. Vì chim tan chảy trú ngụ ở sâu trong một ngọn núi với nước tinh khiết, nó được gọi là món ăn ảo tưởng.” -Arisa
“Săn thịt tan chảy~?!” -Tama
“Em muốn săn nó nodesu!” -Pochi
“Nghi ngờ.” -Mia
Pochi và Tama bị gạt bởi lời nói dối của Arisa, nhưng Mia đã từng thấy nó một lần. Hình như lẩu phô mai xuất hiện ở Rừng Boruenan, được giới thiệu bởi anh hùng Daisaku.
Ngày hôm sau, họ dường như đã tập luyện giả định rằng Chủ Tầng có thể vô hiệu hóa tấn công vật lý.
Khi họ quay về ăn tối, mọi người đều gục ngã vì cạn kiệt ma lực. Dường như họ đã tập luyện cho tới khi dùng hết thuốc ma thuật tôi đưa cho. Tôi mừng là họ đủ ý thức để chừa lại ma lực để quay về.
Do ma lực của tôi cũng gần cạn kiệt, tôi không dùng phép [Thuyên chuyển ma lực], mà làm cho họ những món tốt cho việc phục hồi ma lực, nhưng chẳng hiểu sao nó không được ưa chuộng.
Có lẽ tôi nên lấy ma lực từ ma kiếm đã sạc dùng cho trường hợp khẩn cấp?
“Không thịt~” -Tama
“Pochi đang kiểm điểm nodesu. Đó là vì sao, làm ơn cho dù chỉ một chút xíu xiu thịt thôi nodesu.” -Pochi
“Pochi, Tama. Hai em còn sớm 100 năm nữa để đòi hỏi bữa ăn từ Chủ nhân.” -Liza
Pochi và Tama có vẻ nghĩ rằng đây là hình phạt, họ nhìn lên với khuôn mặt đáng thương trong khi thất vọng. Pochi dùng ngón tay cô bé để biểu lộ phần “xíu xiu” trông quá dễ thương. Cô bé chắc đang diễn tả độ dày miếng thịt.
Liza đang nhắc nhở cả hai, nhưng giọng cô không có chút lực nào cả. Liza chắc cũng sốc vì không có thịt. Tôi nghĩ hương vị nó đâu tệ vì tôi đã làm súp từ xương gà mà.
“Mặc dù em không ăn kiêng, tại sao lại là món này! Thêm protein đi! Gibumi mito purizu!" -Arisa
“Chúng là những món ăn tốt cho việc khôi phục ma lực.” – Satou
Hơn nữa, đậu luộc này cũng có protein mà.
Với ba cô gái khác, họ ăn mà không kêu ca vì họ không ghét ăn rau củ.
Ma lực của tôi đã hồi phục đủ để làm thuyên chuyển ma lực trong bữa ăn, nhưng tôi nhân cơ hội này để quan sát tỷ lệ hồi phục ma lực của Arisa và mọi người. Tôi cũng sẽ làm thêm nhiều thuốc ma thuật lát nữa.
Thêm vào đó, cho bốn người thích thịt, tôi để họ ăn nhiều bít tết cá voi như họ muốn sau khi ma lực của họ đã phục hồi. À không, tôi đã chặn Arisa trước khi cô bé ăn quá nhiều. Tôi không muốn đồng hành cùng một con bé béo ú tí nào.