Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 277: CHƯƠNG 276: THẺ MITHRIL (4)

10-46. Thẻ Mithril (4)

Satou đây. Những ngày hội trường có một ấn tượng là khoảnh khắc lớn đối với trẻ con, nhưng khi tôi trở thành người lớn, tôi nhận ra rằng đó là nơi những người giám hộ của trẻ em cạnh tranh. Các giáo viên mà chuẩn bị sân khấu cho trẻ con trình diễn với sự cân bằng tốt chắc hẳn đã rất đau đầu.

o0o0o

“Wa~y, là Poa nanodesu!” -Pochi

“Shiya, lâu rồi~?” -Tama

Pochi và Tama, khi thấy hai người tôi mang tới dinh thự, đã chào mừng họ với tay giơ lên. Hai người này là người sẽ giúp đỡ trong việc diệt trừ Chủ Tầng.

Không may, họ sẽ không phải là lực lượng chiến đấu, mà chỉ là để tăng số lượng người. Mỗi người trong hai người họ dẫn theo 5 troll và 10 spriggan, cùng 10 leprechaun. Vừa nãy, tôi đã ngụy trang mình thành một người trung niên giản dị, rồi dẫn tất cả họ tới đăng ký ở hội phía tây. Do tất cả bọn họ là những chủng tộc bất thường ở quanh đây, mọi người đã ngụy trang họ thành con người. Việc này bất khả thi với troll xét trên kích thước của họ, nên họ đã giả dạng thành những người khổng lồ nhỏ.

Tôi đã bao nguyên một nhà trọ trên mặt đất cho tất cả mọi người, trừ hai người elf, để ở lại.

Đó là nhà trọ cao cấp mà chúng tôi từng ở khi lần đầu đến Mê Cung Thành. Không có bất kỳ nhà trọ nào khác có thể chứa được troll. Do tất cả bữa ăn và đồ uống đều do tôi đãi, họ hẳn là đang thưởng thức món ăn của con người lần đầu tiên. Tôi hơi lo lắng liệu người troll có đập phá nhà trọ khi họ say xỉn không.

“Ou, Pochi! Em khỏe chứ?! Lát nữa thực hành một chút nhé! Chuẩn bị một ít kiếm gỗ đi!” -Poa

“Aye! Nanodesu!” -Pochi

Thầy của Pochi, cô Porutomea, mỉm cười trong khi cầm thanh kiếm hoa hồng lam mà tôi đã tặng cô trước đó trên một tay.

Pochi, người đã chạy về dinh thự, quay lại trong khi vui sướng mang hai thanh Kiếm Mềm trên đầu. Hình như họ định bắt đầu tập luyện ngay lập tức.

“Tama, em có khỏe không?” -Shiya

"Saku-saku de gozaru~? Nin nin." -Tama

Shishitouya-shi, thầy của Tama, là một elf-san mặc đồ thường. Ông có thái độ bình thản nhưng lại toát ra khí chất của một chiến binh, mà do ông có vẻ ngoài trẻ trung, ông trông như một học sinh trung học chuyên cần, có chút ấm áp. Bởi dáng vẻ của ông ấy kiểu shota, ông là người elf ưa thích của Arisa.

Cả hai trông không có vẻ gì là sẽ bắt đầu tập luyện, nên tôi dẫn họ cùng đến dinh thự nơi mà thầy của Liza, Gurugapoya-shi và Yuseku-shi, cùng thầy của Nana, Keriuru-shi và cô Gimasarua đang đợi. Những người này và hai người khác mà tôi mang đến hôm nay cũng đã đăng ký ở hội trong khi mang theo 10-15 người đã ngụy trang.

50 người mà tôi mang tới trước đó là những người thú tộc sống ở Rừng Boruenan. Sau khi họ vào mê cung, tôi đã dịch chuyển họ tới Dinh thự Thường Xuân và chiêu đãi họ một đại tiệc do Leriril chuẩn bị.

“Ou! Shiya. Ông không ở cùng Poa à?” – Leriril

“Poa đang đấu với Pochi.” -Shiya

“Geez, cái đồ ham chiến đó thật khó chịu.” – Leriril

“Cô ấy là vậy mà.” – Shiya

Từ quan điểm của một con người ôn hòa như tôi, 5 người thầy này đều giống nhau cả.

“Tôi không thể bì kịp Liza-dono nữa rồi.” -Keriuru

“Đâu có, trận chiến với Keriuru-dono là lần đầu tiên tôi phải vất vả đến vậy.” -Liza

“Có tính cả Satou không?” -Keriuru

“Chủ nhân là đặc biệt.” -Liza

Liza và Keriuru-shi, người lùn, nói những nhận định như thế sau khi xong trận đấu nghiêm túc của họ.

Tuy tôi nói là trận đấu nghiêm túc, nhưng họ không có đánh nhau.

Hai người này không phải đang nếm mùi vị của rượu, mà là nếm mùi vị của thịt trong phòng khách.

Liza khen tôi như vậy, nhưng tôi tuyệt nhiên không có khả năng nếm hay gì cả. Tôi cảm thấy khẩu vị của mình trở nên sắc bén hơn khi tôi nâng skill Nấu nướng, nhưng tôi không thể bì kịp hai người này, những người có thể phân biệt vùng sản xuất, và liệu nó là thịt đực hay thịt cái chỉ bằng cách nếm.

Tôi chỉ biết điều đó bằng skill Thẩm định và chỉ số AR.

Liza và các thầy cô không phải là những người duy nhất chìm vào thế giới của riêng họ.

“Tôi hiểu rồi, vậy ra chúng ta nên cẩn thận với [Vô hiệu Ma thuật] và tình trạng [Cuồng bạo] xảy ra khi máu của nó giảm xuống.” – Seoru

“Ừ hử, đúng đó. Chủ nhân của tôi cũng có băn khoăn về hai điểm đó.” -Arisa

Ảnh tộc (shadowkin), Seoru-shi, đang thảo luận với Arisa về cách chiến đấu với Chủ Tầng. Dường như nhóm của ông phụ trách việc thăm dò khi Trazayuya-shi đang ở tại Mê Cung Thành. Tôi đã mời ông đến đây khi nghe rằng ông đã tham gia vào việc diệt trừ Chủ Tầng.

“Arisa-dono, cô mạnh đấy. Nhưng mà, Chủ Tầng ở một đẳng cấp khác. Ngay cả chúng tôi, những người có thể đuổi một con rồng, cũng đã thất bại ba lần khi thách đấu Chủ Tầng. Nếu cô đánh giá là không thể thắng, hãy thoái lui ngay lập tức, và chờ đợi cơ hội khác.” – Seoru

“Cảm ơn, Seoru-san! Không sao hết! Bởi vì chúng tôi có một át chủ bài! Chúng tôi sẽ tấn công bùng nổ vào ngày mai! Ngày mai chúng ta sẽ có một bữa tiệc với những món ăn mà ông chưa từng thấy trước đây!” -Arisa

Arisa thậm chí còn hăng hái hơn sau khi nghe cảnh báo của Seoru-shi.

Cái đó thì được và không sao cả, nhưng tôi là người sẽ làm món ăn trong bữa tiệc đó sao? Làm ơn ngừng nâng cao những chướng ngại vật đi. Chiêu trò của tôi sẽ sớm cạn kiệt thôi. Tôi đã làm rất nhiều món ăn của tiên tộc mà nhóm nghiên cứu nấu ăn người elf đã dạy tôi, nhưng họ đã chán những món đó rồi.

Do họ đã được phục vụ thức ăn Nhật và Tây trong một thời gian ở đây, chắc là một ý hay nếu tôi đưa ra một số món Trung Quốc và các món ăn độc đáo khác.

Sáng hôm sau, tôi nhận được một tin nhắn rắc rối từ Shishitouya-shi, người vừa quay lại nhà trọ.

Những người troll tiệc tùng cho tới tận khuya dường như đã phá hủy tường nhà trọ trong khi họ say như chết. Bức tường đã bị sập một mảng lớn. Chi phí sửa chữa sẽ khá đáng kể.

Tôi quyết định dùng sự cố này làm cơ hội để thuê họ.

“Có chuyện gì rắc rối à?” – Satou

“Ồ, nếu không phải là ngài Pendragon. Thực ra, bạn của chúng tôi vừa gây ra một lỗi lầm bất cẩn degozaru.” -Shiya

Trong khi có vẻ nhàm chán, cô Porutomea ngó lơ vở kịch rẻ tiền của tôi và Shishitouya-shi.

“K-không phải là Pendragon-sama đó sao.” – chủ trọ

Tôi hỏi người quản lý nhà trọ, người vừa nhận ra và chào tôi một cách lúng túng, về giá trị thiệt hại.

Hình như là 50 đồng vàng. Chắc chắn, chi phí sửa chữa và tiền đền bù cho việc nhà trọ phải đóng cửa trong thời gian sửa chữa sẽ lên đến chừng đó.

“Fumu, các anh dường như là những thám hiểm giả tài năng. Tôi sẽ chịu chi phí sửa chữa nhà trọ nếu các anh nguyện cho tôi mượn sức mạnh của mình.” – Satou

“Ô! Chúng tôi mắc nợ ngài. Chúng tôi thậm chí còn có thể giúp ngài diệt Chủ Tầng đấy.” -Shiya

Tuy tôi không phải là người nói, nhưng Shishitouya-shi là một diễn viên khá kịch. Dù vậy, ông hình như thực sự thích nó bất chấp sự dở tệ, Shishitouya-shi đang diễn xuất khá kịch với tinh thần cao. Mà, miễn là Tama không bị lây nhiễm một số ảnh hưởng lạ thì không sao.

Tôi trả chi phí sửa chữa cho người quản lý nhà trọ. Nó đã giảm xuống còn 28 đồng vàng vì một số lý do sau khi chúng tôi trò chuyện một chút. Thật tò mò làm sao.

Khi tôi dẫn Shishitouya-shi và những người khác tới cổng tây, dân thành phố trở nên rộn ràng và bàn tán. Họ chắc hẳn đã ngạc nhiên vì thân hình to lớn của những người troll.

“Oy, đó không phải là Tử tước Pendragon sao?” – thám hiểm giả

“Cậu ta đang làm gì vậy? Cậu ta thường đi cùng mấy bé gái và những mỹ nhân ngực lớn phải không.” – thám hiểm giả

“Vậy còn Hắc Thương Liza-san và Hầu nữ Vương (Maid King) Lulu-san thì sao, họ vừa đi vào mê cung vài ngày trước mà.” – thám hiểm giả

“Họ không quay về theo lịch trình sao? Có phiền phức à.” – thám hiểm giả

“Lo lắng làm gì, khi mà ngay cả những người của trường huấn luyện [Pendora] cũng mạnh như thế. Thứ duy nhất có thể làm bị thương mấy cô gái của đội ngũ chủ lực chắc chỉ là Chủ Tầng thôi nhỉ?” – thám hiểm giả

Có lẽ vì việc phát chẩn, trước khi tôi biết, chúng tôi đã trở nên khá nổi tiếng trong giới thám hiểm giả trẻ.

[Pendora] mà những gã đó nói là các cựu học viên của trường huấn luyện. Như một chứng nhận tốt nghiệp, chúng tôi đã tặng cho mỗi ba người một chiếc áo choàng màu xanh lam với biểu tượng đơn giản Pen Dragon—một con rồng cầm bút—nên họ được biết đến với cái tên đó.

Biểu tượng đơn giản này là ý tưởng của Arisa, và là món đồ yêu thích của Nana. Bản phác thảo mà Arisa vẽ lúc đầu đã được để trong túi tiên của Nana như một vật quan trọng cho tới tận bây giờ.

Nhưng mà, Maid King là sao, cái biệt danh đó từ đâu ra vậy? Tôi nghĩ nó nên là Queen thay vì King cho Lulu.

“Có lẽ cậu ta đang dẫn mấy anh chàng trông như người khổng lồ nhỏ đó đi làm nhiệm vụ diệt Chủ Tầng?” – thám hiểm giả

“Đi diệt trừ dựa vào sức mạnh tiền bạc à… Phải chi cậu ta thuê chúng ta luôn.” – thám hiểm giả

“Đừng có nghĩ đến nó. Những người đó, những người đã tiêu diệt một con quái vật như Bọ ngựa Thợ săn mà không hề hấn gì, sẽ đi chiến đấu với một đối thủ đủ nguy hiểm để buộc họ phải thuê người giúp. Những người như chúng ta còn không đáng dùng làm khiên thịt nữa là.” – thám hiểm giả

Được rồi, như kế hoạch, mục tiêu của tôi là để nhiều người chứng kiến tôi vào mê cung trong khi mang theo rất nhiều chiến lực đã hoàn thành.

Tôi đang thể hiện hình ảnh tôi thương lượng với bốn người mang theo 50 người ở một hàng hiên công khai với rất nhiều thám hiểm giả, họ nên có ấn tượng là tôi đã thuê rất nhiều nhóm.

Fuuh, kế đến tôi chỉ cần gia nhập cùng Arisa và mọi người, hoàn thành chuyến săn một cách an toàn, và thế là nhiệm vụ hoàn tất.

Sau khi chúng tôi vào mê cung một lúc, tôi dẫn mọi người tôi mang cùng tới địa điểm họp nhóm ở Dinh thự Thường Xuân.

Do những nô lệ từng ở Dinh thự Thường Xuân đang làm việc ở cánh đồng thực nghiệm trong Mê Cung Thành và vùng ngoại ô, nên họ không còn ở đây nữa.

Tifaliza và Nell đang làm việc ở Thương hội Echigoya mà tôi đã thành lập ở Vương Đô. Chỉ còn những thám hiểm giả con gái quý tộc là vẫn còn ở lại Dinh thự Thường Xuân.

Năm người điều chế ở thành Furusau, những người làm thuốc, được coi như là khu y khoa của công ty này, trong khi Porina và những người khác thì đang ở khu chung cư công nhân ở Mê Cung Thành, làm các sản phẩm hàng ngày và được coi như là khu hàng hóa tổng hợp.

Vật bán chạy nhất của chúng tôi là ván trượt mà Arisa đã thiết kế. Nó được ưa chuộng ở Vương Đô đến mức danh sách đặt hàng đã kéo dài hai tháng. Tuy tôi nghĩ nó là thứ mà bất kỳ ai cũng có thể tạo ra, sao những người dịch chuyển và tái sinh xưa kia không làm nó nhỉ? Thật hay khi nó bán tốt, nhưng vận chuyển nó tới Vương Đô thì phiền toái, nên tôi đã mua một công xưởng ở ngoại ô Vương Đô và quyết định sản xuất nó ở đó. Tôi định cử Porina làm quản lý xưởng ở đó.

“Satou-sama, anh đang mang thêm người troll cùng người spriggan và leprechaun đến nữa sao? Lần này cố gắng lắm mới đáng bỏ công đó!” – Leriril

“Có đủ nguyên liệu và đồ uống không?” – Satou

“Có ạ!” – Leriril

Sự căng thẳng của Leriril rất cao, có vẻ như cô ấy rất vui mừng khi được chào đón nhiều chủng tộc thần tiên.

“Có rất nhiều rượu và rượu mật!” – Leriril

“Vậy thì tôi tin tưởng cô sẽ giải trí cho họ đấy.” – Satou

“Vâng! Để đó cho em!” – Leriril

Tôi để lại một Hình nộm Ma thuật để giúp Leriril nhiệt tình, rồi mang thầy của Pochi và Tama tới dinh thự nơi Arisa và mọi người đang ở.

“Mọi người, chuẩn bị hết chưa?” – Satou

“Rồi, nanodesu! Cả hộp ăn trưa và đồ ăn vặt đều hoàn hảo nanodesu!” – Pochi

“Có chuối~” -Tama

“Tất nhiên nanodesu! Chuối không phải là đồ ăn vặt desuyo!” -Pochi

Pochi và Tama cầm chuối ở cả hai tay và làm dáng.

Tôi liếc nhìn Arisa, nhưng kẻ đáng ngờ đang bận rộn hoàn thành việc chuẩn bị, cô bé không chú ý thấy.

“Tôi báo cáo việc xem xét trang bị đã hoàn thành. Hộp bento mà Lulu làm có hình vẽ gà con, nên tôi rất hãnh diện.” -Nana

Nana, trong bộ trang bị đầy đủ, lấy hộp bento từ túi tiên của cô và cho tôi xem. Trang bị và hộp ăn trưa của cả ba đều giống nhau.

Đội tiên phong đang mặc giáp toàn thân mà tôi làm từ orichalcum gần đây, trong khi đội hậu tuyến trang bị váy giáp có chức năng gia tăng ma thuật. Váy đầm của Mia và Arisa trông sặc sỡ, làm họ giống như những thiếu nữ pháp thuật (mahou shoujo), có lẽ vì tôi đã để phần thiết kế cho Arisa.

Trang bị của Lulu cơ bản là đồng phục hầu gái, nhưng vì cô ấy có nhiệm vụ bảo vệ Arisa và Mia khi cần thiết, nên cô ấy là người trang bị nặng nhất sau Nana.

Tôi chiếu hình ảnh phòng triệu hoán cho Chủ Tầng ở vùng 66 lên không trung. Arisa nhìn vào nó và xác nhận vị trí mục tiêu bằng mắt rồi dùng [Cổng] để mở đường tới đó.

Giờ thì, đi thôi.

Chúng tôi bước qua cánh cổng mở tới vùng 66.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!