Ngoại truyện: Những lá thư gửi Yuni
(Góc nhìn: Yuni)
“Yuni?!” – Martha
“Vâng, xin đợi một chút. Em ra ngay đây.” -Yuni
Heave-ho. Đống củi này chắc là đủ rồi.
Tôi gần như chạy tới chỗ Martha-san vừa gọi mình, rồi chị ấy dúi cho tôi một gói giấy.
“Umm?” -Yuni
“Chúng được một thương nhân mang đến lúc nãy. Ông ấy nói là thư cho Yuni.” – Martha
Thư? Lẽ nào là nó!
“Aah! Thật sự này!” -Yuni
“Thật bất ngờ khi em có người quen liên lạc bằng thư thế này, em cứ như một thương nhân hay quý tộc-sama vậy.” – Martha
Ehehe, tôi cảm thấy hơi nhột với lời của Martha-san, nghe có chút ghen tỵ.
Tôi mở những lá thư ra và đọc chúng.
Đầu tiên, là từ Tama-chan.
“Tới Mê Cung Thành rồi. Tama.”
Thư của Tama ngắn ngủn.
Nhưng, tôi mừng vì họ dường như đã đến Mê Cung Thành an toàn.
Kế đến, là từ Pochi-chan.
“Pochi và Chủ nhân đã khởi hành từ Bá thổ Seiryuu, bị tấn công bởi một đàn côn trùng hơn 100 con ở chân núi nodesu. Pochi và Chủ nhân đã cùng nhau chống lại lũ côn trùng áp đảo bằng cách kiên quyết bắn hạ chúng bằng nỏ nodesu. Và rồi, người chuột mũ đỏ đang bảo vệ một công chúa tiên tộc mà chúng tớ gặp…”
Err… đây là thư phải không?
Trông như ở đây có hơn 100 tờ giấy của Pochi-chan.
…Yup, mình sẽ đọc nó sau. Yup, ý hay đó.
Lá thư tiếp theo là từ Arisa-chan. Dù nghĩ rằng chúng tôi không quá thân thiết, tôi vẫn mừng vì cậu ấy đã gửi thư cho tôi.
“Kính gửi Yuni-sama,
Tôi rất vui mừng khi nghe về sự tiến bộ trong công việc của Yuni-sama.
Liên quan đến tình hình hiện tại của Pochi và Tama, mọi người đã an toàn đến Mê Cung Thành mà không hề bị thương. Gói hàng được gửi kèm với lá thư này là một chút lòng thành từ Chủ nhân của chúng tôi, Hiệp sĩ Satou Pendragon, xin vui lòng nhận lấy.
Trong vội vã, chúng tôi chỉ có thể báo cho cô bấy nhiêu.
Trân trọng,
Arisa Pendragon”
Cứng nhắc quá. Arisa-chan, câu chữ của cậu cứng nhắc quá đi.
Tuy có vài dòng tôi không hiểu và phải nhờ bà chủ-san dạy, nhưng nó chẳng giống một lá thư được viết bởi một đứa trẻ chút nào.
Satou-san, tôi đã nghĩ anh ấy giàu có, hóa ra anh ấy thực sự là một quý tộc-sama.
Trong gói hàng, có một lọ [Kem tay Cao cấp] cho bà chủ, một chiếc vòng cổ san hô cho Martha-chan, và cho tôi, có một cái lược và một chiếc gương tay.
Một chiếc gương tay! Đây là chiếc gương đầu tiên mà tôi có!
Theo bà chủ, một chiếc gương làm từ thủy tinh còn đắt hơn nhiều so với gương đồng ở thành phố Seiryuu.
Uu, tôi hạnh phúc vì nó phản chiếu rất rõ, nhưng tôi có thể thấy cả những nốt tàn nhang của mình.
Huh? Có một mảnh giấy khác này.
“À, hay quá nhỉ. Sau khi em viết thư hồi đáp, em có thể gửi nó miễn phí tới Mê Cung Thành nếu em mang lá thư này cùng với nó đến công ty.” – Martha
Yay!
Tôi không thể gửi một lá thư tới Mê Cung Thành nếu không tiết kiệm tiền trong cả năm trời. Tôi phải nhanh chóng viết thư phúc đáp về tình hình của mình.
Nhưng trước đó, tối nay mình sẽ đọc hết kiệt tác của Pochi-chan suốt đêm!