Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 297: CHƯƠNG 296: MUA VÀ ĂN CỦA LIZA

Ngoại truyện: Mua và Ăn của Liza

(Góc nhìn: Arisa)

“Ồ, Liza-san kìa!” -Arisa

Khi tôi đến khu ăn uống ở cổng tây, tôi đã thấy chị ấy.

Tôi định gọi chị ấy, nhưng không nên làm vậy khi chị ấy đang ở giữa quá trình lựa chọn đồ ăn để mua và thưởng thức. Lần trước khi tôi làm vậy, chị ấy đã lườm tôi một cái như thể muốn nuốt chửng tôi vậy. Ánh mắt đó ở mức độ mà chỉ có thể thấy trong ác mộng.

Dưới áp lực của ánh mắt đó, những người lớn tuổi ở quầy hàng vẫn có thể phục vụ khách hàng bằng một nụ cười trong khi lau mồ hôi, họ thực sự có tinh thần kinh doanh. Tôi sẽ chấm họ [Hạng nhất] nếu nụ cười của họ không méo xệch.

“Này này, chẳng phải đó là Hắc Giáo Liza sao?” – Thám hiểm giả

“Ồ, không biết cô ấy đang chọn loại thịt nào nhỉ?” – Thám hiểm giả

“Trông như cô ấy đang do dự giữa thịt thằn lằn xiên và thịt thỏ sườn xiên.” – Thám hiểm giả

“Cái nào cũng một đồng lớn cả. Quả là một thám hiểm giả Xích sắt hùng mạnh.” – Thám hiểm giả

Tôi nghe được cuộc trò chuyện của mấy thám hiểm giả gần đó. Liza khá nổi tiếng nhỉ. Chị ấy đang lựa chọn giữa thịt thằn lằn thép xiên và thịt thỏ đá có xương xiên. Cả hai nghe có vẻ đều cứng cả.

Mà thôi, anh chàng đó cho mỗi người một đồng vàng mỗi sáng, nên chị ấy có thể mua cả hai mà.

Nhưng việc lựa chọn giữa các món cũng vui nên chẳng sao cả.

“Ồ, cô ấy chọn rồi.” – Thám hiểm giả

“Là gì vậy?” – Thám hiểm giả

“Là thịt thằn lằn xiên.” – Thám hiểm giả

“Chà, chà, cô ấy ăn thịt đồng loại à.” – Thám hiểm giả

Mu? Khi tôi quay lại để xem kẻ đã nói câu cuối cùng, người hâm mộ Liza ở gần đó đang dần cho hắn một trận bầm dập.

Ây cha, chẳng còn đến lượt tôi nữa rồi.

Tôi không thể dùng ma thuật ở giữa thành phố, nên kỹ năng cấp 0 [Đũa phép] của tôi chỉ có thể dùng để hò hét. Có lẽ tôi nên học một kỹ năng tự vệ như Lulu chăng? Liệu có nên không nhỉ?

“Thật tuyệt vời. Thịt thằn lằn thép này lúc đầu vị khá nhạt, nhưng mỗi lần nhai, hương vị lại như ứa ra từ bên trong.”

Uwah, ồ Liza, chị ấy bắt đầu bài tường thuật trong khi ăn thịt xiên.

Mà, cái đó có thật là thịt không vậy? Tôi có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, chị biết không?

“Ôi, câu [Tuyệt vời] của Liza-san đã xuất hiện. Coi bộ xiên thịt đó là một khám phá.” – Thám hiểm giả

“Hah! Đồ nghiệp dư! Hãy nghe những lời sau phần [Tuyệt vời] kìa.” – Thám hiểm giả

“Nghiệp dư” à, mấy ông này…

“Phải phải, cậu không nên mua món nào mà cô ấy khen về độ dai. Hàm răng yếu ớt của chúng ta không chịu nổi đâu.” – Thám hiểm giả

“Đừng có gộp tôi với con người các anh, chẳng có loại thịt nào mà thú nhân bọn tôi không ăn được cả! Ông già, cho tôi một xiên giống người này!” – Thám hiểm giả

Người thú nhân phớt lờ lời khuyên của đám đông bình luận viên và ăn xiên thịt như Liza, rồi gục xuống rên rỉ, “Ôi răng tôi.”

Thành thật chia buồn.

Kể cả vậy, dám trữ một loại thịt như thế, quả là một thử thách.

Do nửa phần thịt xiên mà chị ấy cầm có màu khác, tôi tự hỏi liệu nó có phải là loại khác không?

Liza đang nhai phần thứ hai của xiên thịt mà chị ấy đã chọn. Lần này chị ấy nói, “Độ dai hoàn toàn không có ở đây.”

Tôi hiểu rồi, ra là chị ấy không phải đang chọn món nào để ăn, mà là chọn món nào để ăn trước. Tôi rất đồng tình.

“Yosh, tôi sẽ lấy một xiên thỏ đá.” – Thám hiểm giả

“Lần sau, khi tôi kiếm được thật nhiều tiền trong mê cung, tôi cũng muốn ăn thịt thỏ đá.” – Thám hiểm giả

Tôi cầu nguyện cho người cuối cùng không tự dựng death flag cho mình.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể gọi Liza-san sau xiên thịt thứ năm, một xiên thịt ếch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!