Ngoại truyện: Mẹo để thưởng thức quầy thức ăn
(Góc nhìn: Arisa)
Liza đã đề xuất quá nhiều thứ.
Trên đường đi làm việc vặt, tôi dẫn theo cô hầu gái nhí đi chinh phục các quầy đồ ngọt.
“Cái này đâu có ngon lắm đâu nhỉ?” - Arisa.
“Thật sao ạ? Em thấy cái nào cũng ngon hết, em hạnh phúc lắm.” - Hầu gái nhí.
Bánh ong mật của Mê cung ăn cũng được, nhưng từ khi quen ăn đồ ngọt do Chủ nhân gian lận làm ra, giờ ăn mấy thứ này cứ thấy thiếu thiếu. Đúng là một dấu hiệu nguy hiểm.
“Arisa-chan, nhìn kìa.” - Hầu gái nhí.
Hầu gái nhí đi bên cạnh kéo ống tay áo tôi, và khi tôi nhìn sang, Pochi và Tama cùng với những đứa trẻ khác đang vỗ vỗ vào miệng trong khi nhìn chằm chằm vào quầy thịt xiên gần đó.
Hai đứa đang làm cái quái gì vậy?
“Pochi, Tama, hai cậu đang làm gì thế?” - Arisa.
“Arisa~” - Tama.
“Arisa! Tớ vừa có một phát kiến vĩ đại nanodesu! Nếu cậu ngửi mùi thơm từ quầy hàng, rồi vỗ vỗ vào miệng cùng lúc với người đang ăn xiên thịt, cậu sẽ có cảm giác như chính mình đang được ăn thịt đấy ạ nodesu!” - Pochi.
Pochi nhấn mạnh, dồn hết cả sức lực vào câu nói.
“Vui không~?” - Arisa.
“Đương nhiên~ meo.” - Tama.
“Vui lắm luôn nanodesu!” - Pochi.
Tôi hiểu rồi, thế là vui hở, nhưng mà, phải nói thẳng ra mà không cần tế nhị thôi.
“Nè.” - Arisa.
“Gì~?” - Tama.
“Sao vậy nodesu?” - Pochi.
“Mấy cậu cứ mua xiên thịt ăn bình thường là được mà?” - Arisa.
Các cậu cũng có tiền tiêu vặt Chủ nhân cho mà nhỉ?
“A~” - Tama.
“Nanodesu!” - Pochi.
Cả hai run rẩy nhìn vào số tiền Pochi vừa lấy ra.
“Mua rồi ăn~?” - Tama.
“Cắn ngập răng luôn nanodesu!” - Pochi.
Không. Tôi chả hiểu đó là gì.
“Bao nhiêu tiền~?” - Tama.
“Các cậu có 1 Đồng vàng đúng không? Mua được tận 100 xiên thịt với chừng đó đấy.” - Arisa.
“Một tră... một trăm nanodesu?! Được ăn nhiều thế cơ ạ nodesu?” - Pochi.
“Ăn nhiều quá là tối nay khỏi ăn cơm Lulu nấu luôn đấy, cẩn thận nha.” - Arisa.
“Aye~” - Tama.
“Nanodesu!” - Pochi.
Pochi và Tama làm dáng “Shuta!” một cách đáng yêu, rồi lại gần quầy thịt xiên, sau đó mua một lượng lớn xiên thịt ếch khiến ông chú bán hàng kinh ngạc. Có vẻ như lời cảnh báo vừa nãy đã như đàn gảy tai trâu.
Không không, chừng đó xiên là quá nhiều kể cả với mấy cậu đấy?
“Xếp hàng~” - Tama.
“Mỗi người một xiên nanodesu!” - Pochi.
À, họ đang phát xiên thịt cho những đứa trẻ đứng xem quầy cùng hử.
Đám trẻ nhận được xiên thịt đồng thanh nói lời cảm ơn với Pochi và Tama. Có vẻ cả hai đang xấu hổ, bình thường họ đâu có hay ngượng ngùng thế kia.
Được vây quanh bởi 10 đứa trẻ, cả hai đang ăn thịt xiên với niềm vui sướng tột độ. Cô hầu gái nhí cũng đã chen vào trong số đó luôn rồi.
Cô bé đó chắc chắn rất khôn lanh.
“Ngon ghê~ meo.” - Tama.
“Đồ nướng quả nhiên là vô địch thiên hạ nanodesu!” - Pochi.
“Nó thực sự ngon quá.” - Đứa trẻ A.
“Un, không cứng như thịt đen.” - Đứa trẻ B.
À, dầu mỡ từ xiên thịt đang nhỏ giọt xuống ngực Pochi và Tama, dính bẩn hết cả rồi.
Tôi đã hiểu vì sao Lulu lại bắt họ mặc đồ rẻ tiền bình thường.
Cô gái đó dần dà ra dáng một người vợ đảm đang rồi.
“Tớ chia cho Arisa một ít nhé nodesu!” - Pochi.
“Thôi, tớ xin kiếu.” - Arisa.
“Để dành bụng à~?” - Tama.
Không phải là tôi đang giữ kẽ đâu. Hông tôi đã đau đớn từ lúc nãy rồi.
“Tớ vừa ăn đồ ngọt xong, không nhét thêm được nữa đâu.” - Arisa.
“Ăn kiêng~?” - Tama.
À, giống như một chiếc đèn kéo quân, những ngày tháng chịu đựng đau khổ chớp tắt trong đầu tôi.
Tôi tuyệt đối không thể làm thế lại nữa. Tôi sẽ không!
“Cậu thật sự không muốn ăn ạ nodesu?” - Pochi.
“Ngon lắm nè, thử không~?” - Tama.
Đừng có cám dỗ tôi!
Tôi kéo tay hầu gái nhí và chạy khỏi nơi đó hết tốc lực.
Bởi vì, tôi không muốn phải ăn kiêng lần nữa đâu!