Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 299: CHƯƠNG 298: RẤT NỔI TIẾNG

Ngoại truyện: Rất nổi tiếng

(Góc nhìn: Arisa)

Hm? Giai điệu này là của Mia à?

Vừa nãy tôi mới ăn yakitori với Liza xong, giờ phải đi kiếm chút đồ ngọt với Mia mới được.

Cô bé này rất được lòng người già, nên thường hay nhận được đồ ngọt dân dã từ người dân địa phương.

Ưm, cô ấy đang ở bãi đất trống thì phải... Cái quái gì thế này?!

“Arisa?” - Mia.

Mia nghiêng đầu ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Chết tiệt, sao cậu lại dễ thương thế cơ chứ.

Những gã trai bảnh bao đang lắng nghe Mia thổi sáo bên cạnh liếc nhìn tôi một lượt, nhưng họ tức khắc mất hứng thú và quay lại nhìn Mia.

Kuh, cái gì vậy! Thái độ thế là sao!?

Chậc, Mia, mặc dù cô ấy thường hành xử như một đứa trẻ hay nhõng nhẽo, suốt ngày gọi “Satou” hay đại loại thế, thì cô ấy vẫn có sự nổi tiếng ngầm sau lưng chúng tôi!

Một chàng trai Ảnh tộc (Shadowkin) tóc đen trông tử tế, một nhóc Leprechaun tóc đỏ kiểu ngỗ nghịch, một tộc nhân tai dài tóc vàng nghiêm khắc, và một gã tộc Ogre tóc ngắn màu tro với chút cơ bắp, họ đang vây quanh Mia như thể đang bảo vệ cô ấy. Tất cả bọn họ đều trông rất đáng tin cậy, giống như chẳng ai sẽ phản đối nếu phải dựa dẫm vào họ. Gì thế này, Otome Game chắc?

“Mia, cậu nổi tiếng gớm nhỉ. Đang trong giai đoạn yêu đương à?” - Arisa.

“Mwu, không phải.” - Mia.

Tuy tôi chỉ nói đùa, cô ấy vẫn nghiêm túc phủ nhận. Có lẽ có chút ghen tị xen lẫn trong lời nói của tôi.

“Chúng tôi vội đến đây để bảo vệ ngày nghỉ của Mia-sama.” - Chàng trai tóc đen.

“Tôi chỉ đến để nghe tiếng sáo của Mia thôi.” - Chàng trai tóc đỏ.

“Phải gọi là 'sama'! Các Elf-sama của Rừng Boruenan là những chủ nhân mà chúng ta phải phục vụ!” - Chàng trai tóc vàng.

“Fufufu, Mia-sama luôn tươi trẻ và rạng rỡ như thảm cỏ xanh.” - Chàng trai tóc tro.

Đen, Đỏ, Xám và Vàng. Những anh chàng đẹp trai đang lần lượt cưng chiều Mia. Chết banh xác đi đồ Riajuu!

Ý tôi là, tôi cũng muốn được yêu thích! Chủ yếu là với Chủ nhân của chúng tôi cơ!

“Arisa, muốn ăn?” - Mia.

Mia cầm một quả màu đỏ giống trái táo từ trên đùi và đưa cho tôi. Có vẻ như quả này được khoét rỗng để làm vật chứa. Bên trong là thịt quả được cắt nhỏ và ngâm với thứ gì đó nhìn như xi-rô.

“Un, cho tớ một miếng.” - Arisa.

Tôi há miệng, “A~n”, rồi để Mia đút cho một miếng. Tôi thường không làm mấy trò bách hợp thế này đâu, nhưng tôi cố tình làm để chọc tức mấy gã trai đẹp xung quanh.

Ồ, họ thực sự đang lườm tôi kìa. Hiển nhiên mà, họ ắt hẳn đang ghen tị.

Rào rạo (nhai), tôi nuốt ực thứ bên trong chiếc muỗng Mia chìa ra. Mùi vị cũng giống như táo. Tôi cứ nghĩ xi-rô là nhựa cây thích, nhưng hóa ra là mật ong hử? Không đúng, cảm giác nhớt này giống như mật kiến hơn. Un, tôi nghĩ dùng mật ong thì món này sẽ ngon hơn.

“Mấy điểm?” - Mia.

“Tớ cho 60. Sẽ là 70 nếu dùng mật ong.” - Arisa.

Anh chàng tóc vàng đẹp trai bị sốc khi nhận được đánh giá khắt khe của tôi. Gã này làm món đó hả. Thật giống Chủ nhân của tôi, giỏi nấu ăn bất chấp việc là đàn ông, anh là nhân vật bước ra từ Otome Game à.

Một người đàn ông bình thường chỉ nên biết hâm nóng bột cà ri bằng lò vi sóng hoặc nấu cháo ăn liền đến mức làm chúng nổ tung thôi chứ. Nếu họ không làm được những việc vụng về chừng đó, thì tôi làm sao có cơ hội đóng vai người vợ hiền chăm sóc cho họ được.

Tôi chưa từng có được một cơ hội như vậy lấy một lần orz.

Tôi định rủ Mia đi làm một tour đồ ngọt, nhưng vì những người lớn tuổi ở lân cận đã tụ tập lại để nghe nhạc của Mia, tôi đành rời đi và nói: “Gặp lại sau nhé.” Tôi đâu nên cướp đi sự bình yên của những người già trong những năm tháng cuối đời của họ đúng chứ.

Tôi bắt gặp cảnh Pochi và Tama đang mở tiệc ở một gian hàng với mấy cậu nhóc tộc chó, nhưng chắc chỉ là ảo ảnh mà thôi.

Thấy Mia được vây quanh bởi dàn trai đẹp đã là cú sốc lớn lắm rồi.

Un, thấy Nana đang ôm hai đứa trẻ Vũ tộc, một lông đen và một lông trắng trong vòng tay chắc cũng là một sự nhầm lẫn nốt.

Làm ơn đừng để đó là một vụ bắt cóc!

Tôi đi ngang qua một nhóm trẻ em ở khu đất trống. Chúng là trẻ con từ trại mồ côi của chúng tôi. Chúng đang làm tình nguyện cắt cỏ dại ở đây hử?

“A! Arisa kìa! Chơi trốn tìm đi, chơi trốn tìm!” - Đứa trẻ A.

“Không được, Arisa-chan sẽ chơi đóng kịch với tụi tớ! Quỷ Vương do Arisa-chan đóng tuyệt lắm đó biết chưa!” - Đứa trẻ B.

Á, tại sao những người theo đuôi tôi toàn là trẻ con thế này.

Có vẻ như tôi sẽ lại phải đóng vai Quỷ Vương. Hãy để tôi làm công chúa một lần sau ngần ấy thời gian đi chứ!

Chết tiệt, tôi sẽ chơi hết sức để đốt cháy hết những muộn phiền của ngày hôm nay!

“Tớ sẽ chơi lần lượt với tất cả! Mấy đứa! Chuẩn bị tinh thần đi!” - Arisa.

“Ou!”

“Yay!”

Tôi chơi hết mình cho tới khi mặt trời lặn rồi mới về nhà.

Có lẽ vì đã chơi quá sức, lại còn ăn no cả ngày, nên dù hôm nay là ngày tôi hằng mong ngóng để được ngủ cùng với người đó, tôi đã lăn ra ngủ thiếp đi trước cả khi được ngắm khuôn mặt lúc ngủ của anh ấy.

A, tôi muốn được tán tỉnh quá đi mất!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!