Ngoại truyện: Tập luyện vất vả ở sa mạc
(Góc nhìn: Tama)
“Arisa, bao nhiêu mét~?” - Tama.
“Đợi chút, là 1109 mét đấy.” - Arisa.
“Khoan đã, kỷ lục mới~?” - Tama.
“Đúng vậy, chúc mừng nha.” - Arisa.
Arisa đang nói vọng vào từ bên ngoài đụn cát.
Ma thuật thật kinh ngạc.
“Đúng là Tama nanodesu. Pochi cũng sẽ không chịu thua đâu nodesuyo!”
Tôi thấy Pochi háo hức vẫy tay từ bên kia đụn cát.
Với một âm thanh [Pohyun] nhỏ, Pochi bật nhảy.
À, em ấy mất thăng bằng rồi.
Cô bé bắt đầu xoay vòng, guruguru bosun, và rồi cắm đầu thẳng vào đụn cát.
Sau Pochi, Liza và Nana cũng nhảy.
Cả hai nhảy ngắn hơn Pochi.
Bởi vì, họ bự hơn.
Pochi chôn mình trong cát không thoát ra được.
Tôi vội chạy đến chỗ cô bé đầy lo lắng, nhưng trước khi tôi kịp đào cô bé lên, Pochi đã tự chống tay đứng dậy, wasa wasa, rồi bước ra.
“Phè phè, mình bị ngã rồi nodesu.”
Pochi lắc người để giũ cát.
Tất nhiên tôi đã chạy ra xa trước khi em ấy làm thế.
“Mwu.” - Mia.
“Xin lỗi cậu nanodesu.” - Pochi.
Mia hoàn toàn bị lấp bởi cát đang giận dỗi.
Pochi vừa xin lỗi vừa phủi cát cho Mia.
“Pochi, cậu được 1050 mét. Tiếc quá.” - Arisa.
“Tiếc quá đi mất nanodesu.” - Pochi.
“Pochi, đừng bận tâm~” - Tama.
“Lần tới mình nhất định sẽ không thua đâu nodesu!” - Pochi.
Pochi đang thách đấu lại trong khi làm tư thế shupin.
Tất nhiên, tôi sẽ nhận lời thách đấu của cô bé bất cứ lúc nào.
Bởi vì, Tama là Onee-chan mà.
Tôi có một cuộc thi chạy đua với Pochi để xem ai về lại chỗ Chủ nhân trước.
Mia bị chôn trong cát ở đằng sau chúng tôi cực kỳ giận dữ.
Lần này Pochi về nhất.
Cô bé nhảy tới vòng [Cổng Gia Tốc] thứ ba bằng [Thuấn Động].
“Uwah, nanodesu!” - Pochi.
Pochi lại nhảy và xoay vòng như lần trước.
Em ấy trông thật vui vẻ.
Có lẽ, vừa nhảy vừa xoay vòng rất vui chăng?
Tôi ngước lên khi cảm nhận được một ánh nhìn, đó là nụ cười dịu dàng của Chủ nhân.
Tôi phản xạ cười lại, nipa~
“Em có thể bắt chước Pochi nếu muốn, nhưng cẩn thận đừng nói chuyện trong lúc xoay vòng nhé, cắn vào lưỡi đấy.” - Satou.
“Aye aye sir~” - Tama.
Chủ nhân nhìn thấu mọi thứ meo.
Tama đáp lại Chủ nhân bằng tư thế shupin, rồi chạy tới [Cổng Gia Tốc].
Yoi, don!
Tôi thử phá vỡ thăng bằng của mình trên không giống như Pochi.
Xoay, xoay, mắt tôi xoay mòng mòng.
Trời lộn xuống dưới và đất đảo lên trên, cảm giác chóng mặt này thật vui.
Mặc dù Chủ nhân đã cảnh báo, tiếng cười vẫn bật ra một cách tự nhiên.
À, mặt đất đã—
Tôi lao sầm vào đụn cát, ‘Bosun’.
Nhưng vì không thể triệt tiêu hết lực nhảy, tôi xuyên thủng đụn cát, trồi ra ở phía bên kia cứ thế, và rồi lăn lông lốc trên mặt đất. Vui ơi là vui.
Tôi lắc người giũ cát, chạm mắt với Pochi đang chạy tới đầy lo lắng, rồi cả hai cùng cười lớn.
Nào, thêm một lần nữa!