Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 302: CHƯƠNG 301: PHIỀN NÃO CỦA LERIRIL

Ngoại truyện: Phiền não của Leriril

“Mình thật không thể tin nổi!” - Leriril.

Sẽ chẳng có ai đáp lại dù tôi có cất tiếng than vãn trong căn phòng riêng của mình.

Cứ tưởng rằng tôi đã được giao phó việc chăm sóc biệt thự bỏ lại của Hiền giả-sama, ấy thế mà một thằng nhóc loài người lại trở thành chủ nhân mới...

Thay vì vậy, sẽ tuyệt biết bao nếu đó là Misanalia-elf-sama.

Hơn nữa, hắn còn dựng lên một câu chuyện ngu ngốc kiểu như là bạn của Thượng tiên-sama và ngay cả Misanalia-sama cũng có phần trong đó. Đúng là một thằng nhóc bực bội mà.

Furururu, Mề đay Quản lý đang phát ra tiếng chuông.

Khi tôi nhìn vào mề đay trong khi nghĩ rằng có lẽ thằng nhóc ấy gọi, hóa ra tín hiệu lại đến từ Cây Thế Giới.

Tôi vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, rồi nhẹ nhàng nhấp vào Mề đay, biến nó thành một chiếc điện thoại.

“Rất vui được gặp cô, cô là Lirerul phải không?” - Aze.

“Aze-sama, sai rồi ạ. Tên cô ấy là Leriril.” - Lua.

“Eh? Không thể nào. Tôi xin lỗi nhé, Lerirul.” - Aze.

“Tôi đã bảo là Leriril mà.” - Lua.

Bình thường thì tôi đã hét lên “Đừng có mà gọi nhầm tên người khác!” rồi, nhưng tôi không có thừa thời gian để làm điều đó lúc này.

Bởi vì người đang được chiếu lên từ Mề đay không phải là một Elf-sama thông thường, đó là Thánh Thụ-sama, người trông thần thánh đến nỗi làm lóa cả mắt tôi... Thượng tiên Elf Aialize-sama!

Hôm nay tôi chết chắc rồi.

Thậm chí chỉ để được diện kiến một vị Elf-sama thôi cũng đã ngốn mất 10 năm làm việc của tôi rồi, không ngờ là tôi lại được nói vài lời với Thánh Thụ-sama, người mà ngay cả người ông già yếu của tôi còn chưa từng được gặp bao giờ.

Tôi không bận tâm về mấy thứ vặt vãnh như bị gọi nhầm tên đâu.

“Lirerel, nhờ cô chiếu cố Satou nhé. Satou chắc chắn có thể sử dụng cơ sở vật chất của Dinh thự Thường xuân một cách hiệu quả. Cậu ấy cũng được xem như là người kế thừa di nguyện của Trazayuya, nên tôi tin chắc cậu ấy sẽ chỉ dùng nó cho mục đích tốt đẹp.” - Aze.

“Tôi xin tuân theo ý chỉ của Thánh Thụ-sama. Tôi sẽ phục vụ ngài ấy bằng cả tấm lòng.” - Leriril.

“Aze-sama, có một cuộc gọi từ tộc Biroanan liên quan tới vấn đề đá trường sinh dạo trước.” - Lua.

“Ara, tôi sẽ xem ngay đây. Vậy Leririlum, cô ổn chứ? Hãy làm hết sức để giúp đỡ Satou nhé.” - Aze.

Nhận được lời khích lệ từ Thánh Thụ-sama và còn được ngài gọi tên nữa!

Aaah, tôi sung sướng đủ để chết trong hạnh phúc mất thôi. Tôi sẽ giúp thằng nhóc đó bằng mọi giá nếu có được thêm một cơ hội như thế này.

“Hử? Ngươi không ở cùng Misanalia-sama sao? Nhóc, à không, Satou-dono.” - Leriril.

“Ừ, Mia đang nỗ lực trong Mê cung. Tôi đến đây để dùng xưởng.” - Satou.

Chỉ là một con người mà dám gọi Elf-sama bằng biệt danh, tên này đúng là một kẻ bất lịch sự mà.

Nhưng mà, bởi vì Thánh Thụ-sama đã đích thân nhờ cậy, Leriril này sẽ dẹp bỏ tính ích kỷ và giúp đỡ nhà ngươi.

Dù sao đi nữa, hắn sẽ không thể nào vận hành nổi dù chỉ một trang thiết bị của biệt thự này nếu không có sự giúp đỡ của tôi... Sao cậu ta lại có thể vận hành một thiết bị mà cậu ta mới chỉ nhìn thấy lần đầu trơn tru như thể đó là kiến thức thường thức vậy?

“À, đó là bởi vì tôi đã đọc qua tư liệu của Trazayuya quá cố. Hơn nữa, tôi đã được nghe Giril giải thích về cơ sở vật chất của biệt thự này, nên chẳng có vấn đề gì. Leriril, xin lỗi, nhưng tôi định tổng hợp dịch chưng cất, nên cô có thể vui lòng mang cho tôi một số khay vệ sinh và xô lớn không?” - Satou.

“V-Vâng.” - Leriril.

Cậu ta đâu thể nào dùng được chúng thậm chí là khi đã được dạy kia mà... Cậu ấy vận hành tốt hỉ?

Kỳ cục. Ngay cả Leriril-sama ta đây cũng phải học cách dùng những thiết bị đó sau khi trải qua khóa huấn luyện địa ngục từ ông già dai dẳng suốt vài năm trời.

Vậy mà, thằng nhóc, Satou-dono lại đang dùng chúng một cách bình thường.

Cậu ta giống như một vị bếp trưởng đang nấu một món ăn bằng những công cụ quen thuộc vậy.

Cậu ta đang dùng song song vài thiết bị hóa dược bằng ma thuật, tôi không thể tin vào mắt mình nổi.

Hơn nữa, mặc dù nhận được sự trợ giúp từ Ngụy Hạch của biệt thự này, cậu ta vẫn không hề có dấu hiệu cạn kiệt MP kể cả sau khi dùng nhiều ma thuật một cách điên rồ như thế. Tôi không thể tin cậu ấy là một con người nữa rồi.

Đầu tôi không thể nào đau hơn được nữa, geez.

Cậu ấy chắc chắn xứng đáng được công nhận bởi Thánh Thụ-sama.

Đúng thế! Satou-sama ắt hẳn là một Á-thần hay một Tông đồ của Thần giả dạng thành con người, không còn nghi ngờ gì nữa.

Tôi hoàn toàn có thể bằng lòng với điều đó.

Không đời nào có một con người bình thường lại có thể là bạn của Thánh Thụ-sama, và cưới một Elf-sama được.

“Tôi phải quay về biệt thự vì có việc gấp. Leriril, xin lỗi nhưng cô có thể dọn dẹp xưởng giúp tôi được không?” - Satou.

“Vâng ạ, tôi hiểu rồi Satou-sama!” - Leriril.

Tôi phải phục vụ ngài ấy hết lòng ngay từ bây giờ!

Sau khi tiễn Satou-sama ra ngoài, tôi xắn tay áo lên và bắt tay vào dọn dẹp xưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!