Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 303: CHƯƠNG 302: TIỆC KỈ NIỆM CHIẾN THẮNG

11-1. Tiệc kỉ niệm chiến thắng

Satou đây. Tiệc tùng để thỏa mãn niềm vui chiến thắng thì phải có, nhưng tôi thích tránh việc phô trương ầm ĩ như tổ chức đoàn diễu hành. Tuy là Arisa và những người thích sự chú ý thì lại rất sung sướng với nó.

“Chúc mừng việc tiêu diệt Chủ Tầng, cạn ly!” - Satou.

“Dzô!” - Mọi người.

Hôm nay, tôi đã dẫn đầu mọi người nâng ly chúc mừng vài lần ở Dinh thự Thường xuân.

Kế hoạch ban đầu là chúng tôi sẽ trở về Thành phố Mê cung Selbira sau ba ngày.

Dường như chưa từng có tiền lệ một tổ đội đi thảo phạt Chủ Tầng lại quay về ngay trong ngày, nên sau khi tính toán thời gian di chuyển và chiến đấu, lịch trình đã được sắp xếp như vậy.

Tuy nhiên, mới chỉ nửa ngày trôi qua kể từ khi bữa tiệc mừng chiến thắng bắt đầu sau khi chúng tôi đè bẹp Chủ Tầng rồi dịch chuyển về lại Dinh thự Thường xuân.

Chúng tôi đã dịch chuyển về Dinh thự Thường xuân sau khi hoàn tất việc thu thập chiến lợi phẩm, bao gồm thân con mực lẫn những xúc tu tương đối nguyên vẹn.

Tôi khá quan ngại về tình hình bên ngoài, nhưng tôi thực sự nên thẳng thắn mọi chuyện với đồng đội của mình trước.

Tôi gọi riêng Arisa tới xưởng làm việc của tôi ở Dinh thự Thường xuân.

Tôi hạ quyết tâm, rồi kể cho cô bé nghe thông tin về Người tái sinh, Quỷ Vương, [Đặc Kĩ], cũng như Mảnh vỡ của Thần mà tôi nghe được từ Vong Linh Vương Zen và Quỷ Vương Đầu Chó, tôi cũng bổ sung thêm quan điểm cá nhân của mình về chúng.

“... Chuyện là vậy đó.” - Satou.

“Em đang tự hỏi đó là loại bí mật gì.” - Arisa.

Cô bé rơi vào trầm tư với khuôn mặt nghiêm trọng. Tôi ôm cô bé, để đầu cô bé tựa vào ngực mình và định vuốt ve nó, nhưng con bé nhẹ nhàng đáp: “Đương nhiên là em biết chuyện đó chứ”, khiến bàn tay đang định vỗ đầu cô nhóc của tôi cứng đơ giữa không trung.

“Ý em là, Thần đã giải thích những điều đó khi em được tái sinh.” - Arisa.

“Em có thể kể cho tôi nghe chi tiết không?” - Satou.

Do Arisa đặt tay lên môi và nói mấy lời mộng du giữa ban ngày: “Em sẽ nói hết nếu anh trao em một nụ hôn ngọt ngào”, tôi đành ép cô bé nói bằng kỹ năng [Mệnh lệnh].

“Uuh, đồ xấu tính.” - Arisa.

“Rồi rồi cô nương, cứ nói đi.” - Satou.

Thiệt tình, tôi không thể hiểu nổi hành động của Arisa rốt cuộc nghiêm túc đến mức nào nữa.

“Un, anh thấy đó. Em đâu thể nói mọi thứ mà em nghe anh hiểu không? Thần cấm em nói, hay đúng hơn là đặt một hạn chế về nó.” - Arisa.

Arisa bắt đầu kể với lời mào đầu đó.

Không có nhiều thông tin mới mẻ cho lắm.

Khi một người được tái sinh, họ sẽ nhận được Mảnh vỡ của Thần, một mảnh tương ứng với một [Đặc Kĩ].

Tôi đã lờ mờ đoán ra điều đó.

Linh hồn của con người cần có đủ dung lượng để tiếp nhận Mảnh vỡ của Thần.

Hầu hết các ứng viên tái sinh còn không thể dung nạp nổi một mảnh và khiến linh hồn họ diệt vong, những người có thể nhận hai hay nhiều mảnh hơn có vẻ là hàng hiếm.

Theo Arisa, hình như cô ấy có thể cảm nhận được giới hạn kiểu như “Mình vẫn có thể tiếp tục”, hoặc “Không thể chứa thêm nữa đâu”, khi tiếp nhận Mảnh vỡ của Thần.

Người tái sinh sở hữu Mảnh vỡ của Thần không nhất định sẽ tự động hóa thành Quỷ Vương.

Thay vào đó, việc họ biến thành Quỷ Vương dường như là chuyện khá hiếm. Tuy cũng có những trường hợp người chỉ giữ một mảnh trở thành Quỷ Vương, nhưng hầu hết đều là những kẻ mang ba mảnh trở lên... Thế nghĩa là, so với Arisa có hai mảnh, chẳng phải tôi còn nguy hiểm hơn khi mang tận bốn cái sao?

Số lần sử dụng [Đặc Kĩ] chính là giới hạn chịu đựng của linh hồn.

Bạn có thể vượt qua số lần sử dụng đó, nhưng linh hồn một khi đã vượt quá giới hạn sẽ không thể kìm giữ Mảnh vỡ của Thần được nữa.

Và rồi, tại thời điểm linh hồn không thể chống đỡ nổi, nếu linh hồn - tức vật chứa - không bị vỡ nát thì sẽ bị tiêu vong, rồi biến chuyển thành một Quỷ Vương.

Cái câu “Rơi vào tuyệt vọng rồi hóa thành Quỷ Vương” mà Quỷ Vương Đầu Chó nói có lẽ ám chỉ việc người tái sinh bị dồn đến bước đường cùng, buộc phải vượt qua giới hạn sử dụng [Đặc Kĩ] và cuối cùng hóa thành Quỷ Vương.

Cuối cùng, tôi gặng hỏi cô bé thông tin về Thần.

“Vậy, tên của vị Thần đã tái sinh cho Arisa là gì?” - Satou.

“Anh thấy đó, Thần chỉ nói [Ta là Thần] nên em cũng gật gù [À hiểu rồi, ra là Thần]. Giống như mấy bộ truyện Isekai luân hồi ấy, đâu có ai rảnh đi hỏi tên Thần đâu đúng không anh?” - Arisa.

“Em thấy Thần trông như thế nào?” - Satou.

“Vị Thần mà em gặp giống như một linh thể không có thực thể, nên em không rõ. Em chẳng biết Thần là nam hay nữ, là ông già hay trẻ sơ sinh, đẹp trai hay xấu xí, em còn không chắc Thần có hình dạng con người hay không nữa.” - Arisa.

Cô bé có nghe một số từ ngữ xa lạ về vị Thần tái sinh, nhưng cô đã bỏ ngoài tai vì chỉ hiểu lơ mơ.

Kết luận lại, nhân dạng của Thần coi như là ẩn số.

Tôi có thể đoán được nhân dạng của Thần ở một mức độ nhất định, nhưng tùy tiện kết luận dựa trên những thông tin mập mờ thì không tốt lắm, nên tôi tạm gác lại việc suy đoán.

Do đối phương là một vị Thần, có xác suất là tôi đã bị lừa dối.

Trước hết, tôi còn chẳng biết liệu thực thể đó có thực sự là Thần hay không.

Suy cho cùng, một ác quỷ hay phe thứ ba giả mạo làm Thần là mô-típ quá kinh điển trong các câu chuyện thần thoại rồi.

Tôi cảm thấy rợn người khi nghe Arisa thú nhận rằng cô bé từng định vượt qua giới hạn của mình để đánh với Quỷ Vương Đầu Chó lúc chúng tôi chạm trán hắn.

Tôi bắt cô bé ăn 8 quả mận ngâm chua để tự kiểm điểm bản thân. Tất nhiên nguyên nhân sâu xa là do chính tôi đang giấu giếm Level thực sự, nên đây chắc là thời điểm thích hợp để nói cho cô bé biết sớm.

Tôi có thể chỉ nói riêng cho Arisa nghe thôi, nhưng tôi quyết định kể luôn cho Liza, người cũng có xu hướng hay lo lắng hệt như cô bé. Vì các thành viên khác dường như không bận tâm lắm về năng lực chiến đấu của tôi, tôi sẽ xem xét liệu có nên nói với họ không sau khi quan sát phản ứng của hai người này.

“Level 311 á?!” - Arisa.

“Quả không hổ danh là Chủ nhân.” - Liza.

‘Pokan~’, miệng Arisa há hốc ra như thể có hiệu ứng âm thanh đi kèm, có vẻ như cô bé không thốt nên lời nào nữa, miệng vẫn cứ há hốc như vậy.

Liza thì thốt lên những lời thán phục như thể cô ấy rất tự hào về điều đó trong sự kinh ngạc, cô gật gù một cách đầy ảo diệu.

Liza cười mỉm như thế này khá là hiếm có.

Sự khác biệt trong phản ứng của hai người chắc hẳn tùy thuộc vào việc họ cảm nhận mức độ bất thường của thông tin này ra sao.

Đặc biệt là Liza, vì cô ấy luôn tập trung vào việc đánh bại kẻ địch Level cao bằng cường hóa và trang bị, cô ấy không có cảm giác thực tế về việc cần bao nhiêu điểm kinh nghiệm để thăng cấp. Từ góc độ của cô ấy, cô ắt hẳn chỉ ghi nhận Level 311 là: “Thứ mà có thể đạt tới vào một ngày nào đó nếu bạn chăm chỉ cày cuốc.”

Tôi dự định sẽ kể cho các thành viên khác nghe khi họ yêu cầu.

Tôi dặn cả hai phải giữ bí mật tuyệt đối về Level của tôi.

Giờ thì, việc liên quan tới đồng đội thế là đã xong, tiếp theo là các vấn đề liên quan đến biệt thự như người làm hay đại loại thế.

Trước khi gọi Arisa, tôi đã xem xét tình hình khu nhà ở và thành phố bằng [Viễn kiến], hình như đã có một vụ chấn động khá lớn xảy ra.

Cô Miteruna ở biệt thự, Porina ở dãy nhà nhân công, và hai thành viên nhóm Ly Dực tại trại trẻ mồ côi và trường đào tạo, từng người đều đang vật lộn vất vả để giữ trật tự tại khu vực của họ.

Nhờ có họ, những người có xu hướng lo âu đã không hoảng loạn. Trẻ sơ sinh thì khóc ré lên, nhưng tôi kỳ vọng mấy đứa trẻ lớn hơn xung quanh sẽ dỗ dành chúng.

Thành phố thay vào đó lại là nơi náo động nhất.

Mọi người đang tràn về Dinh thự Tổng đốc, Hội Thám hiểm giả và doanh trại Quân đội Mê cung, gây ra sự ồn ào đủ lớn để có thể bùng phát thành bạo động.

Tại Hội Thám hiểm giả, Hội chủ đã bắn một quả cầu lửa lên trời và tuyên bố: “Quỷ Vương sẽ tới nếu bọn bây không im lặng!”, điều này đã ngăn chặn vụ ồn ào leo thang, nhưng bà ấy lại bị một nữ nhân Elf và cô thư ký bên cạnh mắng mỏ.

Về người Elf kia, cô Sebelkea là một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp trông rất điềm đạm, tuy rằng tôi chưa từng gặp trực tiếp. Khi nghe Hội chủ kể về câu chuyện anh hùng của cô ấy trong lúc uống rượu, tôi đã mường tượng rằng cô ấy xinh đẹp không tưởng.

Bà Hội chủ có lẽ đã phóng đại quá đà rồi.

Do chúng tôi không có khả năng tham gia vào vụ huyên náo, và quan trọng hơn, chúng tôi không thể thưởng thức bữa tiệc nếu tình hình cứ thế này, tôi đã truyền đạt lại tin tức “Quỷ Vương đã bị tiêu diệt bởi Anh hùng” cho cô Sebelkea thông qua Aze-sama. Mất một chút thời gian để tin tức đến được với cô ấy vì nó phải thông qua Thượng tiên của bộ tộc.

Tuy vậy, dường như tin tức đã được truyền đạt đúng mực, Thành phố Mê cung Selbira đang trên bờ vực bạo động đã chuyển sang bầu không khí lễ hội.

Akindo, một người tự xưng là “thương nhân quen biết với Satou”, đã cống hiến một bữa tiệc chiêu đãi cho trại trẻ và trường đào tạo như một món quà chúc mừng cho sự kiện [Thảo phạt Quỷ Vương]. Tất nhiên, nhân dạng thực sự của Akindo chính là do tôi cải trang.

À, phức tạp quá thể.

Để dự phòng, tôi cũng thông báo cho Anh hùng về sự diệt vong của Quỷ Vương bằng bộ thu phát nhận được từ anh ta trước đó.

Vì Anh hùng có vẻ vẫn đang bận rộn điều tra một Mê cung ở Đế quốc Chồn, người nhận liên lạc là một phụ nữ có giọng nói tẻ nhạt tên là Nono.

Do cô ấy lập tức khởi hành từ Thành phố Mê cung Selbira để báo tin cho Anh hùng thay cho bọn tôi, tôi đã không có cơ hội gặp trực tiếp cô ấy.

Cô ấy chắc hẳn là một mỹ nhân ngực khủng bởi vì cô ấy là đồng đội của Anh hùng mà. Tôi muốn được gặp cô ấy một lần quá.

“Hầy, anh có uống không?” - Arisa.

“Tôi đang uống mà.” - Satou.

Arisa chếnh choáng ngã vào ngực tôi, túm lấy cổ áo và quấn chặt lấy người tôi.

Vì Tama và Mia vẫn đang tiếp tục trận chiến tranh giành chỗ ngồi dữ dội trên đùi tôi, cô bé dường như đã từ bỏ mặt trận phía trước và tấn công từ phía sau.

Tôi đặc biệt cho phép họ uống rượu vì hôm nay là tiệc chúc mừng tiêu diệt Chủ Tầng.

“Đzúng gòi, vậy thì mau chà đạp cái cơ thể chưa chín muồi này đê~” - Arisa.

“Rồi rồi, 10 năm nữa tôi sẽ sẵn sàng chấp nhận nhé.” - Satou.

Trong khi gỡ Arisa ra - người đang ôm lấy mặt tôi và định cướp đi đôi môi của tôi - tôi mơ hồ đáp lại con bé.

“Tama chơi ăn gian quá đi? Em thấy cậu ấy chơi không đẹp. Anh xem, không cho người khác độc chiếm trong khi bản thân mình lại độc chiếm, thế là xấuuu đúng không? Thế nên, anh nhường chỗ đó cho em một lần đi? Nhường đii.” - Mia.

“Nyu~? Đây là chỗ của Tama. Bởi vì, rất an tâm~?” - Tama.

Mia đang nói một tràng dài thật hiếm có, nhưng Tama lên tiếng đáp trả lại càng hiếm hơn.

Cô bé cứ nói độc chiếm suốt, nhưng Mia thường xuyên ngồi lên đùi tôi trong lúc Tama không có mặt mà.

“Liza! Miếng thịt bạch ngân này thật sự quá mạnh nanodesu!” - Pochi.

“Cái này hoàn toàn hết sảy! Pochi, nghe chị nói này. Đầu tiên em phải truyền ma lực vào răng. Nhưng mà, phải cẩn thận đừng truyền nhiều quá, nếu không răng em sẽ nhức buốt luôn đấy.” - Liza.

“Aye nanodesu! Răng Ma Thuật nanodesu!” - Pochi.

Như một trò đùa, tôi đã chuẩn bị bộ phận cứng nhất của cá voi mà thậm chí dao bếp của Lulu cũng không thể cắt đứt được bằng cách thái nó bằng một thanh Thánh kiếm, làm nó trông giống như sashimi để trang trí chứ không phải thức ăn, nhưng mà...

Rõ ràng, không hiểu sao nó lại đánh động cơ tim của Liza và Pochi.

“Kunyunyu, em không thể nhai nổi nó nodesu.” - Pochi.

“Độ dai này là thứ chị chưa từng gặp trước đây. Hương vị giống như cá voi nhưng dạ dày sẽ không thể tiêu hóa nổi nếu không nhai cẩn thận.” - Liza.

“Kẻ địch thịt này quá mạnh nanodesu!” - Pochi.

Liza và Pochi có lẽ say thật rồi.

Họ đang cầm miếng thịt khổ bằng chiếc dép lấp lánh ánh xanh và cắn nó bằng hết sức bình sinh, nhưng có vẻ như họ không thể nhai đứt nó.

Thật kinh ngạc là họ còn có thể để lại vết răng trên đó.

Lát nữa tôi sẽ kê cho họ một số loại thuốc tiêu hóa để họ không bị đầy bụng.

“Báo cáo Chủ nhân, một chướng ngại trong mạch ma lực của tôi vừa xuất hiện. Yêu cầu được bảo trì!” - Nana.

“Chờ đã, Nana-san, cậu không được làm thế! Đừng có cởi quần áooo!” - Lulu.

Lulu đang cầm một tấm chăn lao vào can thiệp người say Nana đang ở giữa chừng việc lột sạch đồ của mình.

Hành động của Lulu đã trở nên quá nhanh nhẹn kể từ khi Level của cô ấy tăng lên, tôi cảm thấy Tỷ lệ May mắn Lộ hàng đã giảm đi hẳn.

Các sư phụ và những người đóng vai trò như cầu nối cho bữa tiệc cũng đang tự thưởng thức đồ uống và thức ăn trong hội trường.

Các sư phụ say xỉn đang kêu ca về việc họ muốn thử nghiệm kỹ thuật mới, nên tôi đã đưa họ tới một khu săn bắn ở tầng trên.

Rõ ràng họ đã bị kích thích bởi trận đấu của mấy cô gái.

Ngay cả khi say, họ vẫn cho tôi chiêm ngưỡng nhiều bí kĩ ở khoảng cách gần, rồi sau đó tôi mang họ về lại bữa tiệc trong khi họ đã thấy thỏa mãn, nhưng chẳng hiểu sao, Mia và Arisa lại dán mác tôi có tội.

Tôi đoán việc để cô Poltomea bán khỏa thân nửa thân trên là một sai lầm chăng?

Khá là khó chịu vì không đời nào tôi lại đi thèm muốn một cô gái ở độ tuổi học sinh trung học cả.

Gác chuyện đó sang một bên, bữa tiệc tiếp diễn cho tới tận sáng, chúng tôi uống thâu đêm bằng cách tự đày đọa mình với nhiều thứ xa xỉ như Long tửu hay rượu Giết Lùn.

Quả thật là hoan hỉ khi có nhiều người cùng chung vui trong một bữa tiệc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!