Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 326: CHƯƠNG 325: XIÊN THỊT THƯỢNG HẠNG VÀ PENDRAGON

“Ông chú, cho bọn tôi năm xiên thịt thượng hạng coi.”

“Được rồi, cậu khá là chịu chi khi gọi thịt thượng hạng đấy. Mấy cậu mới trúng mánh lớn ư?”

“Ừa, chúng tôi đã hạ được con Thằn lằn Hai đầu mà cả nhóm đang nhắm tới!”

“Khá khen nhỉ.”

Vừa công nhận, chủ tiệm vừa bắt đầu nướng những xiên thịt thượng hạng mà cậu nhóc gọi. Xiên thịt thượng hạng không thường xuyên bán chạy như xiên thịt thường, do đó ông chú không có sẵn đồ đã nướng.

Chủ tiệm đang nói chuyện với một cậu trai tộc thỏ vừa chớm tuổi trưởng thành, dù nhìn bề ngoài chẳng ai nghĩ cậu ta là một Thám hiểm giả. Bạn bè của cậu là mấy thiếu niên nam nữ cùng lứa tuổi.

Họ có lẽ là những người tràn trề tài năng, xét tới việc có thể tiêu diệt Thằn lằn Hai đầu cư ngụ sâu trong Mê cung. Tương lai chắc chắn họ sẽ trở thành những Thám hiểm giả Thẻ Xích Sắt.

“Haha, chúng tôi vẫn còn thiếu kinh nghiệm lắm.”

“Cả đám Xích Sắt chính thống đều là quái thai cả, chú hiểu chứ?” Usasa nói.

“Tớ sẽ mách Pochi-san và Tama-san.” Rabibi trêu.

“A, không không, sao cậu dám hả Rabibi! Tớ sẽ bị giết bởi mấy gã Pendora khác mất nếu làm hai người đó khóc.” Usasa hoảng hốt.

Chủ tiệm nhớ lại những tin đồn về họ khi nghe cuộc trò chuyện. Xuất hiện như một thiên thạch rơi xuống Thành phố Mê cung Selbira, những người có liên hệ với Pendragon đã thăng tiến lên hàng ngũ Thám hiểm giả hàng đầu chỉ trong nháy mắt. Họ là những người tốt nghiệp từ trường đào tạo được thành lập bởi vị thủ lĩnh bác ái của Pendragon. Những ai tốt nghiệp đều được kể là mặc áo choàng có vẽ hình một con rồng cầm cây bút.

“Vậy ra bọn cậu là Pendora trong lời đồn đấy hả?”

“Ehe, đúng đó.” Usasa tỏ ra xấu hổ trong khi cọ cọ mũi mình. Đôi tai cậu dỏng lên đầy tự hào.

“Những người của Pendragon đó có tài giỏi như lời đồn không?”

“Họ đâu chỉ là tài giỏi thôi đâu!”

Chủ tiệm vốn thích hóng hớt liền đưa cho mấy đứa nhóc Pendora một ít xiên thịt thường để lôi cuốn chúng trong lúc chờ thịt thượng hạng nướng xong. Những xiên thịt thường này là phí đền bù cho việc thu thập thông tin. Nếu ông dành dụm những mẩu chuyện thú vị ở đây, ông có thể thu hồi chi phí từ những gã bợm nhậu sẽ đãi ông uống ở quán rượu.

“Đòn của Pochi-san có thể phá vỡ yếm của một con Bọ ngựa Lính dễ dàng, chú hiểu chứ?”

“Tama-san nữa chi, cậu ấy tiêu diệt Goblin Sát thủ cứ như chúng là côn trùng thiêu thân vậy.”

“Phép thuật của Mia-sama cũng tuyệt hết sức. Phép chữa trị của cậu ấy không để lại vết sẹo nào luôn.”

Đám thiếu niên không ngừng khoe khoang về Pendragon, thậm chí ngay cả sau khi mùi mỡ nướng từ thịt thượng hạng bắt đầu lan tỏa.

“Tớ nghĩ cũng là nhờ sức phòng ngự của Nana-san nữa. Cô ấy chưa từng dính thương tích nào kể cả sau khi bị tấn công dồn dập. Cùng là người mang khiên, nhưng sự khác biệt quá lớn đến nỗi tớ còn chẳng biết bắt đầu từ đâu để được như cô ấy.”

“Y như tớ là người phụ trách tấn công vậy. Liza-san đã chỉ tớ thương thuật nhưng tớ không thể tưởng tượng ra ngày mình có thể bắt kịp đẳng cấp của cô ấy.”

“Ờ, người đó thật là phi thường.”

Mặc dù đã đặt mình vào thế của một người lắng nghe dễ chịu, nhưng chủ tiệm không thể ngăn được sự hứng thú và hỏi họ một câu.

“Cậu nói phi thường nghĩa là sao?”

“Chú biết [Ma Nhận] không?”

“Phải chăng đó là một bí thuật được dùng bởi những người như Bát Kiếm Shiga? Ta từng là Thám hiểm giả khi còn trẻ. Ta đã tập luyện ba năm ròng khi tự mình kiếm được Kiếm bạc Kiến cánh, nhưng ta cảm thấy mình chẳng bao giờ làm được điều đó.”

“Hể, chú cũng là Thám hiểm giả ư.”

“Dầu gì thì ta cũng đã dừng lại ở Thẻ Đồng.”

Có rất nhiều người đã bỏ cuộc và chuyển nghề khỏi công việc Thám hiểm giả nguy hiểm như chủ tiệm ở đây. Thật khó đo lường sức mạnh của một Thám hiểm giả nếu chỉ nhìn bề ngoài, có cả đống chủ tiệm ở Mê cung thành này mạnh ngang ngửa một hiệp sĩ. Vì thế, hiếm có kẻ lang thang nào dám ăn trộm từ quầy thức ăn. Nguy cơ là quá lớn.

“Vậy, [Ma Nhận] thì sao?”

“Liza-san có thể dùng nó đấy.”

“[Ma Nhận]? Vậy ra còn có người khác ngoài Tứ Xích Thiên Vương có thể dùng nó ở Mê cung thành sao.”

Chỉ có bốn người dùng [Ma Nhận] vang danh ở Mê cung thành này: Hồng Công tử, Xích nha Sư tử, Chu kiếm lang, Phi Diễm Ma nữ. Bốn người có chữ "Đỏ" trong danh hiệu của họ được ca ngợi là Tứ Xích Thiên Vương. Hắc Thương Liza thì nổi tiếng là người thứ năm đứng ngang hàng với họ, nhưng thực tế còn có nhiều hơn ba người trong Pendragon có thể dùng [Ma Nhận], và tất cả các cô gái khác đều có thể dùng kỹ thuật [Ma Luyện] cao cấp hơn, chỉ là sự thật đó không hề được công chúng biết tới.

Chủ tiệm khéo léo lật xâu thịt thượng hạng vừa đổi màu. Đám thiếu niên lẽ ra đã dằn bụng bằng xâu thịt thường nay không thể đợi lâu hơn nữa khi ngửi thấy mùi hương thơm lừng ấy.

“Ồ phải rồi, Thiếu chủ đó là người ra sao?”

“Dịu dàng!” Đám con gái đồng thanh.

“Anh ấy mang rất nhiều bánh ngon khi ghé trường đào tạo!”

“Anh ấy được con gái yêu thích lắm.” Đám con trai tiếp lời.

“Nhưng mà hình như anh ấy không quá mừng rỡ dù được yêu mến.”

“Đó là tại vì Hiệp sĩ-sama chỉ thích ngực bự mà thôi.”

Những lời của bọn nhóc hoàn toàn phù hợp với tin đồn trong thành phố. Mọi người thường nhận xét cậu ta là một "quý tộc ăn chơi trác táng nhưng tốt bụng", hay gọi là "Thiếu chủ". Đó không phải sự nhạo báng, những lời đồn đãi về cậu ta luôn pha lẫn đôi chút kinh ngạc và khen ngợi.

“Xong chưa vậy chú?”

“Mấy tay nghiệp dư im lặng đi, để ta cho mấy đứa xem Kỹ năng của ta.”

Chủ tiệm nhìn chằm chằm vào thịt nướng, lắng nghe cẩn thận âm thanh xèo xèo. Đây là tuyệt chiêu nướng thịt tuyệt ngon được dạy bởi một hầu gái của Thiếu chủ mà ông tình cờ quen ở chợ. Dạy một bí quyết kinh doanh cho người chỉ vừa mới gặp, chủ tiệm nghĩ điều này thật giống với phong cách của những người phục vụ cho vị Thiếu chủ tốt bụng kia.

Chủ tiệm canh đúng thời điểm hoàn hảo nhất, nhanh chóng rút xiên thịt từ lưới thép ra, rồi đưa nó cho đám thiếu niên đang chờ mong.

“Eei, chờ mãi!”

“Trông ngon tuyệt.”

“Kuh, tớ đã hóng thứ này mãi!”

Đám thiếu niên nhiễu dãi ròng ròng, háu đói cắn vào xiên thịt nướng nóng hổi. Răng họ xuyên qua lớp thịt thơm ngát. Lưỡi họ thưởng thức trọn vẹn vị nước thịt đậm đà trào ra. Hương vị thơm ngon hoàn toàn đánh gục vị giác, chúng gật gù với nhau trong câm lặng.

“Ngon cựccccc.”

“Quả là một xiên thịt đáng giá một đồng xu lớn.”

Đám thiếu niên khen ngợi nức nở sau khi cắn một miếng. Chúng liếm cả mỡ rớt trên tay. Không cần phải nói, chúng không thể để mùi vị ngon lành này phí phạm được.

“Aah, ngon hết sức.”

“Không biết bọn mình thành Thám hiểm giả Xích Sắt rồi có phải ngày nào cũng được ăn như vậy không nữa?”

“Chắc chắn rồi! Ý tớ là, Pochi-san và Tama-san nói rằng đồ ăn ở nhà Hiệp sĩ-sama thậm chí còn ngon hơn thế này nữa.”

“Tớ không thể hình dung ra còn ngon được tới cỡ nào.”

Mấy cô gái cuối cùng đã nuốt xong phần thịt trong miệng cũng tham gia vào việc khen ngợi. Ăn xiên thịt sau khi nó nguội sẽ là một sự lãng phí, vậy nên chúng không tiếp tục tán gẫu lâu mà bắt đầu nhắm nháp lại.

“A ha? Là Usasa và mọi người. Mấy cậu đang ăn thứ gì trông có vẻ ngon lành ghê.” Arisa đột ngột xuất hiện.

“Yo, Arisa. Cái này cực kỳ ngon phải biết!”

“Arisa-chan, chào. Xiên thịt ở đây ngon lắm.”

“Cái quầy mà Lulu đề nghị phải đây không? Vẫn còn thời gian cho tới bữa tối nhỉ. Vui lòng cho tôi thêm một cái.” Arisa quay sang chủ tiệm.

“Có ngay. Một đồng xu lớn, có được không?”

“Tôi đủ khả năng mà.” Arisa đáp gọn.

Có những trường hợp mấy đứa trẻ ăn vận tươm tất, thực chất là đám trẻ quý tộc đi loanh quanh mà không có tùy tùng vì ao ước muốn làm Thám hiểm giả. Thường thì chúng không thể tự mình trả tiền, vì vậy việc hỏi giá trước là rất quan trọng.

Chủ tiệm không hề nhận ra rằng cô bé nhỏ nhắn đang nói chuyện với đám thiếu niên này chính là một thành viên cốt cán của Pendragon mà họ vừa tán phét nãy giờ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!