Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 327: CHƯƠNG 326: CHUYỆN KỂ VỀ SIR PENDRAGON

Barido

Tai tôi bắt được câu chuyện về cậu ta từ lời càu nhàu của một số Thám hiểm giả Thẻ Đồng mãn kiếp ở quán rượu.

Vị quý tộc trẻ tuổi đó đã trở thành một Thám hiểm giả Thẻ Xích Sắt ngay sau chuyến thám hiểm Mê cung đầu tiên. Đó là một thành tích đầy nghi ngờ, nhưng họ bảo tôi rằng họ nghe nó trực tiếp từ nhân viên Hội Thám hiểm giả sau khi tôi mời họ một chầu rượu.

Tôi quyết định đi gặp gã nhân viên Hội đã kể cho họ câu chuyện đó để thu thập thêm nhiều tin sốt dẻo đáng tin cậy hơn.

Xin lỗi vì đã chậm trễ giới thiệu, tôi là người kiếm sống bằng cách ca ngâm những câu chuyện về Thám hiểm giả và các vị anh hùng ở Thành phố Mê cung Selbira, người hát rong Barido.

Việc thông tin này sẽ trở thành một bản trường ca hào hùng hay một vở hài kịch rẻ tiền đều phụ thuộc vào những gì cậu ta đã làm.

Giờ thì, không hiểu chuyện này sẽ đi về đâu đây...

[Lời khai từ một nhân viên Hội Thám hiểm giả]

“Phải, tôi biết họ, nhóm Pendragon ấy phải không?”

Một nhân viên Hội mà tôi quen biết đã nói cho tôi nghe tên Party của họ khi tôi gặp anh ta ở quầy. Khi tôi tra hỏi thêm, anh ta khẳng định tin đồn nói rằng Pendragon đạt được Thẻ Xích Sắt sau khi thám hiểm Mê cung đúng một lần là sự thực.

Có vẻ như chất cồn đã làm môi đám nhân viên Hội lỏng lẻo hơn, vài người trong số họ bắt đầu bu lại kể chuyện cho tôi.

“Thủ lĩnh là một quý tộc trẻ tuổi.”

“Ờ, cậu ta coi bộ rất giàu, mấy nữ nhân xinh đẹp, con gái và cả bé gái cũng phục tùng cậu ta.”

“Sức chiến đấu chính có lẽ là đám nô lệ Á nhân, mấy Thú nhân và một Vảy nhân ấy.”

“Nhớ còn một hầu gái chẳng thu hút gì mấy nữa mà?”

“Họ nói là cô gái xinh đẹp và bé gái kia là pháp sư.”

Có hai pháp sư trong một Party quả là khá chơi ngông. Đổi lại, họ dường như chẳng có lấy một tu sĩ nào, nên có lẽ đây là một nhóm chuyên lợi dụng Á nhân làm bia đỡ đạn lãnh thương tích rồi vứt bỏ. Chuyện về việc làm sao mà họ mang về 100 Ma hạch sau chuyến thám hiểm đầu tiên bởi thế có thể đoán ra được.

Theo đề nghị của gã nhân viên Hội, tôi gảy đàn hát bản "Dozon-sama kẻ bóc lột vĩ đại", cùng với bài "Trảm phạt Hydra của Hồng Công tử".

Mà, Pendragon hở? Dùng tên của một anh hùng hư cấu như vậy, khẩu vị của họ cũng khá đấy.

[Thông tin đầu tay thu được từ những nữ Thám hiểm giả xinh đẹp]

“Vâng tôi có biết cậu ấy, sau cùng thì cậu ấy đã cứu bọn tôi trong Mê cung mà.”

“Cậu ta có mạnh như ông hỏi không hả? Cậu ấy cực kỳ giỏi, cậu ấy chẻ đôi con Kiến Mê cung cứng như đá chỉ với một cú vung kiếm.”

“Phải thanh kiếm trông đắt tiền đó không?” Tôi hỏi.

“Phải, cây kiếm hết sức xinh đẹp ấy.”

Với tôi, dù chỉ có một nửa phần mẩu chuyện về việc Pendragon cứu họ khi bị rượt đuổi bởi hàng tá Kiến Mê cung, thì cũng đã khá đủ tư liệu cho một bài ca anh hùng rồi. Cây kiếm mà cô gái nhắc tới dường như là một thanh kiếm Mithril xuất sắc được rèn bởi bậc thầy thủ công người Lùn, Già Dohar.

Tôi hiểu rồi, thảo nào mà cậu ta có thể xẻ đôi Kiến Mê cung bằng một thanh kiếm tuyệt vời đến thế.

[Lời khai của mấy người khuân vác]

“Hiệp sĩ-sama hả? Anh ấy cho em việc làm! Lau dọn và nhổ cỏ!”

“Anh ấy cho em ăn rất nhiều bữa ăn ngon!”

“Em cũng được ăn! Thật là kinh ngạc!”

Hình như cậu ta đã mướn những phu mang vác thất nghiệp tới dọn dẹp và gặt cỏ cho căn biệt thự cậu ta mới mua. Họ kể lại với vẻ thực sự hạnh phúc về việc cậu ta đã thết đãi những kẻ đang chết đói như họ cho tới khi căng bụng. Họ còn bảo rằng cậu ta chiêu đãi mấy đứa trẻ đang tìm việc ở trước cổng bằng thức ăn ngon nữa cơ.

Thật là hay nếu cậu ta là một nhà từ thiện như Dozon-shi, nhưng tôi có hơi lo ngại khi có tin đồn cậu ta giữ mấy bé gái chưa trưởng thành làm vợ lẽ.

[Lời khai của mấy cô hầu gái]

“Ehehe, thật đẹp phải không? Những cái này là đồng phục làm việc đó, chú thấy không?”

“Ừm, Hiệp sĩ-sama đưa cho tụi em. Đây là phần thưởng khi tụi em trở thành những hầu gái thuần thục.”

Nụ cười của mấy cô hầu gái trẻ thật sáng lạng. Tuy vậy, nhìn vào đường may và chất liệu vải, chúng hoàn toàn là hàng đắt tiền. Thông thường, hầu gái phải tự mang quần áo của họ tới. Chuyện chủ nhân mua cho họ quần áo xịn như ở biệt thự này là rất hiếm có.

Tôi nghe nói cậu ta giàu lắm, nhưng tôi có hứng thú muốn biết cậu ta kiếm khối tài sản đó từ đâu.

“Eh? Ai giới thiệu bọn em à?”

“Chẳng có thứ gì gọi là giới thiệu đâu.”

“Bọn em được cứu khi đang hấp hối trong chuồng ngựa của biệt thự.”

Gì cơ! Cho dù họ chỉ là quý tộc danh dự, thì quý tộc bình thường cũng chỉ thuê những người có lai lịch phù hợp làm người ở. Để thuê mấy phu hành lý vô giáo dục, và thậm chí còn cứu chữa cho bọn trẻ đang hấp hối rồi biến chúng thành người làm...

Nhiều người nghe chuyện này sẽ nói bóng nói gió rằng cậu ta có động cơ mờ ám khi cứu các cô gái, nhưng bản năng của một người du ca như tôi bảo rằng không phải vậy. Bằng chứng là nụ cười của những cô gái này. Chẳng có bất cứ ai cười tươi sáng như vậy nếu họ bị lạm dụng.

[Thông tin đầu tay của những Thám hiểm giả trung cấp]

“Tôi cho là sớm muộn gì Pendragon cũng sẽ giành được Thẻ Mithril thôi.”

Người đang nói là một Thám hiểm giả trung cấp thường tiến sâu vào Mê cung cùng Party của anh ta.

“Nó thật kỳ diệu anh biết không, bọn tôi đang ở trong một tình cảnh vô vọng, bị bao vây bởi cả đàn Gián Mê cung. Ngay lúc ấy, tùy tùng của cậu ta xuất hiện và làm thịt lũ Gián lần lượt từng con một.”

“Cái đó thật sự kinh ngạc hả. Tôi nói mấy cô gái đó chắc chắn dùng Ma kiếm, vì họ dễ dàng cắt qua lớp vỏ trơn tuột của Gián Mê cung.”

Fumu, không chỉ chính Hiệp sĩ-dono, mà tùy tùng của cậu ta thậm chí cũng sở hữu Ma kiếm hả. Có lẽ là nhờ vào khối tài sản đồ sộ của cậu ta.

“Nhưng mà, điều thực sự kinh khủng nằm ở sau đó cơ.”

“Tôi đã nghĩ mình chết chắc khi một con Bọ ngựa Thợ săn thò cái mặt xấu xí của nó ra khỏi Lỗ Phun.”

Gì cơ! Có rất nhiều quái vật bọ ngựa ở Mê cung, nhưng nếu nói về Bọ ngựa Thợ săn, thì chỉ có Thám hiểm giả Xích Sắt mới có thể đối phó được. Hơn nữa, những Thám hiểm giả đó chắc chắn sẽ chọn cách tẩu thoát nếu đụng độ nó bất ngờ. Bởi vì con quái vật ấy là một địch thủ mà bạn chỉ nên thách thức sau khi đã điều nghiên địa hình triệt để và chuẩn bị bẫy rập tỉ mỉ.

“Tôi hiểu anh bất ngờ thế nào. Thay vì lui bước, mấy cô gái nhỏ đó hành cho con Bọ ngựa Thợ săn ra bã từ đầu tới cuối, haizz.”

“Tôi nghĩ đó là lần cuối cùng tôi thấy mấy người của Pendragon truy đuổi Bọ ngựa Thợ săn rồi lủi luôn vào trong Lỗ Phun cơ đấy.”

Còn đâm đầu vào cả Lỗ Phun, thiệt không thể tin nổi. Có tin đồn nói rằng Lỗ Phun là nơi nối liền với Âm Phủ, nơi mà Quỷ Thần cai trị. Thực sự chưa có ai đi tới Âm Phủ cả, nhưng đấy là "Sự Thật" được lưu truyền đã lâu. Vậy mà, theo lời kể, mấy cô gái của Pendragon đã trở về bình an.

Tôi muốn hỏi mấy cô gái đó đã được ban phước bởi loại may mắn nào, nhưng trong việc sáng tác một bài ca anh hùng, nó sẽ thành rác rưởi nếu tôi không để dành phần cao trào cho khúc cuối. Tôi phải nhẫn nại.

Không may là, Hiệp sĩ-dono được nhắc tới lại không hề tham gia trận đánh. Người ta nói rằng cậu ta và nàng hầu đi kèm hiếm khi vào Mê cung, thay vào đó, chỉ có mấy cô gái Á nhân là thường xuyên thử thách bản thân trong đó.

Chẳng hiểu cậu ta đang làm gì nếu không vào Mê cung?

[Ở biệt thự của một quý tộc]

“Nghĩ sao hả, tuyệt vời quá phải không? Tôi được tặng cái này khi đến tiệc trà của phu nhân Hầu tước.”

Vị Nữ Nam tước khoe một chiếc nhẫn đính viên mã não nhỏ nhưng có thiết kế xuất sắc trên ngón tay bà. Trình độ thủ công chi tiết đã nâng tầm vẻ đẹp của nó. Tôi chẳng rõ đây có phải là tác phẩm của một thợ thủ công bậc thầy hay không, nhưng với độ hoàn thiện như thế, hẳn nó phải rất đắt giá.

“Nàng hầu của cậu ấy rất giỏi nấu ăn đó, ông biết không?”

“Ông sẽ không thể ăn loại bánh nào khác một khi đã nếm thử Castella.”

“Cái sự ngọt ngào thanh tịnh và mềm mại ấy, thực sự là vi diệu.”

Tôi khá hứng thú với món Castella nhận được những lời khen tâng bốc từ các phu nhân khó tính này, nhưng dường như tôi đã biết rõ ai là người làm ra thứ khiến họ thèm thuồng.

Đúng thật là có rất nhiều người tài năng làm việc cho cậu ta. Cậu ta chắc đã dùng lượng tài sản khổng lồ để thu nạp nhân tài.

Tôi cũng nghe chuyện từ phu nhân Hầu tước thông qua sự giới thiệu của các Nữ Nam tước. Tôi bị xem là một kẻ đáng ngờ đang đánh hơi chuyện về vị Hiệp sĩ ưa thích của bà, vì vậy tôi bị cảnh báo rằng sẽ trở thành kẻ thù nếu có ý đồ xấu.

Tôi không biết cậu ta đã dùng thủ đoạn nào để kiếm được ân huệ của bà, nhưng cậu ta dường như không chỉ có sức mạnh vũ lực, mà còn xuất sắc trong chính trị để có thể khiến người điều khiển xã hội quý tộc ở Mê cung thành trở thành hậu thuẫn vững chắc như thế.

Cậu ta lẽ ra nên tìm cách kết hôn với con gái thứ ba hay thứ tư của Hầu tước nếu ước muốn tước vị, nhưng hình như không phải vậy. Tôi không thể đơn giản nuốt trôi câu chuyện của một con cáo già gian xảo như bà ấy chỉ với bấy nhiêu thông tin được.

Tôi nghe thêm vài mẩu chuyện từ người làm khi rời khỏi biệt thự Hầu tước. Như mong đợi về người làm của một gia tộc có thế lực, họ đeo trang sức san hô rất hiếm thấy ở Mê cung thành.

“Ý anh cái này à? Chúng tôi nhận nó từ phu nhân.”

Cô thị nữ lặng lẽ thì thầm vào tai tôi rằng chúng được tặng bởi phu nhân, nhưng nguyên bản đó là quà tặng từ Hiệp sĩ-sama cho nhà Hầu tước.

Hơn nữa, mỗi khi cậu ta tới tiệc trà, dường như cậu ta chưa bao giờ quên mang bánh trái và bánh mật ong cho người làm. Thường thì người ta làm thế này để moi móc tin đồn xấu về chủ nhân của họ, nhưng coi bộ cậu ta chỉ nói: "Xin hãy thân thiết với các hầu gái của chúng tôi." Nàng hầu của cậu ta chỉ muốn tạo ấn tượng tốt qua quà bánh, cô ấy chưa hề dò hỏi bất cứ thông tin gì từ nhà Hầu tước.

Tôi tự hỏi cậu ta đang nhắm tới cái gì với âm mưu chu đáo và sắc sảo như vậy...

[Ở biệt thự của một quý tộc khác]

“Fuhn, thằng nhóc tóc đen đó sẽ kích động nổi dậy để lật đổ Mê cung thành này vào một ngày nào đó.”

Sau khi kết thúc việc la cà ở các salon để tìm kiếm những người không có thiện cảm với Hiệp sĩ Pendragon, tôi nghe được câu chuyện này từ một quý tộc đã qua thời phong độ.

“Cậu ta tụ tập người nghèo bằng tiền bạc, cho họ vũ khí, sau đó quăng họ vào Mê cung. Cậu ta biến những kẻ sống sót thành lính tư, cậu ta ắt hẳn đang thu thập sức mạnh để nổi loạn chống lại Vương quốc!”

Lời ông ta không có bằng chứng hay vật chứng, nhưng tôi lại cảm thấy một sức thuyết phục kỳ lạ trong đó. Cái "người nghèo quăng mình vào Mê cung" có lẽ chính là tổ chức trong tin đồn của vị Hiệp sĩ, Pendora.

Tôi sẽ thử đi tới trường đào tạo mà cậu ta thành lập để liên hệ với những Pendora đó.

[Pendora]

Tôi nhìn lén vào trường đào tạo từ trong bóng tối, và y như vị quý tộc vừa nãy lo sợ, họ đang tập luyện theo trật tự của một quân đoàn.

“Đừng có quên vai trò của mình! Ba thương thủ đâm từ hai bên sườn của khiên thủ! Thám thính không cần tham gia vào trận đấu. Cống hiến mình để xem xét chung quanh để 5 người khác có thể an tâm tập trung vào kẻ địch!”

Giảng viên đang đóng vai quái vật và đưa ra chỉ dẫn cho 6 tập sinh. Có ba nhóm đang làm việc y hệt nhau ở trong sân. Dường như còn có mấy giảng viên không tham gia vào việc tập luyện, có lẽ họ được bố trí để phòng hờ các cuộc tấn công bất ngờ.

“Người đáng ngờ ~meo?”

Tim tôi hầu như đã ngừng đập vì giọng nói thình lình và cảm giác lạnh lẽo nơi cần cổ. Một cô bé tộc mèo mặc đồ ninja màu hồng kỳ lạ xuất hiện từ hư không, đang kề một thanh kiếm ngắn ngang cổ tôi.

Tôi rất yếu trong chiến đấu, nhưng lại cực kỳ nhạy bén trong việc cảm nhận hiện diện. Vậy mà tôi chẳng hề hay biết gì về sự tiếp cận của cô bé.

“Dừng lại, anh ta chỉ là một người hát rong.”

Tôi đã nghĩ tim mình thực sự nhảy vọt ra khỏi miệng ngay lúc ấy. Trước khi tôi kịp nhận ra, một cánh tay xuất hiện từ đằng sau, kẹp chặt lưỡi kiếm ngắn bằng những ngón tay thon thả.

Khi tôi dè dặt ngoái đầu lại, đập vào mắt là hình ảnh mỉm cười của Hiệp sĩ Pendragon. Cậu ta xin lỗi về sự bất lịch sự của cô bé mèo và bảo tôi phải xin phép văn phòng nếu muốn xem việc huấn luyện.

Chậc, cậu ta xuất hiện từ khi nào? Có lẽ là ngay từ đầu.

Tôi xoay người nhìn về hướng cậu ta vừa bước đi, nhưng chẳng còn ai ở đó cả.

Mà, cái nụ cười vô tận ấy sẽ in đậm trong tâm trí tôi vĩnh viễn.

Tôi tự hỏi liệu có ngày tôi sẽ được hát một khúc ca về cậu ấy không. Như thể đang trách cứ trái tim nhút nhát của mình, tôi vỗ nhẹ lên cây đàn ôm trước ngực.

Ngay lúc này, tôi đã hiểu được cảm giác của một hiệp sĩ khi đối mặt với một con rồng.

Tôi là Barido, một người hát rong liều mạng ở Mê cung thành. Ngày nào đó, tôi nhất định sẽ kể một câu chuyện được lưu truyền lại cho thế hệ mai sau.

Tên của câu chuyện đó là—

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!