Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 328: CHƯƠNG 327: MÀN DIỄN TẬP

Arisa

“Unn, dou, tro wa! Unn, Dou... ngừng! Pochi! Tay chân cậu để loạn xạ hết cả lên rồi! Chân bên phải trụ từ gót chân, còn chân bên trái từ đầu mũi chân! Tama nữa, tập trung hơn vào ngón tay! Hai cậu, khi đáp xuống sau cú nhảy và nhìn lẫn nhau, đừng quên xoay người lại hướng về phía khán giả chứ! Tuyệt đối không được chĩa mông về phía khán giả khi đáp xuống, rõ chưa!”

Tôi ngừng vỗ tay nhịp, và bắt đầu chỉ ra lỗi sai trong màn nhảy của Pochi và Tama.

Hoàn toàn đáng xem kể cả ở mức độ hiện tại, nhưng chúng tôi phải tăng chất lượng lên nếu muốn trình diễn trên sân khấu cho tất cả mọi người.

“Ngón tay ~meo?”

“Arisa, mình không hiểu nếu cậu nói quá nhanh nodesu! Làm ơn nói chậm thêm chút nữa nodesu.”

Trông như là chỉ dẫn của tôi quá dồn dập, Pochi than phiền ứa nước mắt. Tama thì cứ đứng chơi với mấy ngón tay của nhỏ.

Không ổn rồi, chuyện này có thể thất bại nếu tôi cứ hăng máu một mình giống như những gì từng xảy ra ở kiếp trước.

Bình tĩnh coi, Arisa.

Tôi giải thích lại cho Pochi và Tama thật chậm rãi theo cách dễ hiểu nhất. Tuy vậy, dường như nó chẳng truyền tải được tốt lắm.

A, trời ơi, dạy nhảy bằng lời nói thật khó khăn.

Kỹ năng [Dạy dỗ] có vẻ có chút hữu dụng. À phải ha! Hãy dùng [Quang Thuật] xem sao.

Tôi dùng Điểm Skill, thứ mà tôi không chắc đã dùng trong suốt quá trình cày Level, để tăng [Quang Thuật] lên Lv.1. Tôi cảm thấy hơi vô nghĩa nếu chọn lại cùng Kỹ năng mà tôi đã có trước khi reset, nhưng từ kinh nghiệm trong Mê cung, kể cả Skill Lv.1 cũng có rất nhiều công dụng.

Có phải tôi tưởng tượng hay chăng mà Điểm Skill cần thiết có vẻ ít đi. Tôi chẳng biết có phải vì tôi đã học Kỹ năng này trước đó, hay bởi tại Level của tôi đã tăng lên, nhưng hãy kiểm tra nó sau vậy.

Màn tập luyện lúc này quan trọng hơn nhiều.

“Hai cậu, nhìn đây.”

“Pochi nhỏ ~meo?”

“Còn có Tama tí nị nữa nodesu.”

“Mwu, không có.” Mia lên tiếng.

“Tớ sẽ đặt Mia vào lát sau, được chưa.”

Dùng [Quang Thuật], tôi tạo ra ảnh ảo biến dạng của Pochi và Tama với tỷ lệ đầu-thân 3:1 để mô phỏng điệu nhảy.

“Nhìn cái này kỹ vô, cái này là điệu nhảy mà Pochi và Tama vừa làm nãy, và cái này là động tác chính xác.”

Tôi sắp xếp hai cái ảo ảnh song hành để cho thấy sự khác biệt.

“Tớ có thể ~meo.”

“Hiểu rồi nodesu!”

Tốt. Thật đáng giá để dùng Điểm Skill cho...

“Nhưng mà, mình không biết làm sao cho đúng nodesu.”... hoặc là không.

Trời ơi là trời, tôi nên làm sao đây.

Người đến cứu rỗi tôi đang cạn lời chính là anh yêu thương mến.

Ồ! Áo choàng trắng! Đó không phải áo choàng trắng ư, Sensei!

Ua, ua...

Tôi lấy ra một cặp mắt kính từ [Inventory] và dâng lên cho anh ấy bằng cả hai tay.

“Tại sao lại là mắt kính?” Satou hỏi.

“Xin anh đấy, bằng mọi giá, hãy đeo nó vào.”

“Arisa, em đang đùa đấy à?”

Á, không không, đừng cất vào túi, hãy đeo lên mắt ấy! Tuy vậy, ép buộc phong cách đó cũng thật khó. Tôi thực sự muốn có một cái camera kỹ thuật số.

“Arisa, em đang nghĩ điều gì kỳ quặc phải không? Em đang có nụ cười ngớ ngẩn trên mặt đó, biết chưa.”

“Đâu có đâu?!”

Sau khi bị chỉ điểm, tôi hoảng vía vuốt má mình để trở lại bình thường.

“Vậy, anh chỉ cần dạy Pochi và Tama nhảy giống như hình ảnh này phải không?”

“Ừm, anh có thể làm không?”

“Dễ thôi. Nếu em làm thế này, thấy không.”

Uwa, Kỹ năng điêu luyện quá. Ai mà nghĩ tới việc dùng [Magic Hand] để dạy Pochi và Tama bước nhảy bằng cách điều khiển chúng như con rối dây chứ... bình thường ai mà nghĩ ra nổi.

“Rối dây ~meo.”

“Pochi và Tama phó mặc cho Chủ nhân nanodesu!”

“Ê này, ngừng nói mấy điều kỳ cục và ghi nhớ chuyển động đi.”

“Aye ~meo.”

“Vâng, nanodesu!”

Mà, mặc dù anh ấy khéo léo đủ để làm Pochi và Tama nhảy cùng lúc sau khi chỉ xem qua một lần, thì tại sao anh ấy lại không niệm chú nổi cơ chứ, quá ư là kỳ dị.

Tôi hưng phấn khi nghĩ đến cảnh anh ấy đi vào tận sâu Mê cung lâu lâu một lần để lén lút tập luyện. Đủ để khiến tôi muốn đè anh ấy ra!

“Arisa. Nước miếng kìa.”

Tôi nhanh chóng chùi mép sau khi nghe tiếng sửng sốt của anh. Cơ thể thanh xuân này thành thật quá quả ư là nguy hiểm. Thật nguy hiểm.

“Quần áo thì sao? Có muốn anh làm cái mới không?”

“Phải ha, chúng em có thể mặc đầm, nhưng mà Pochi và Tama sẽ nhảy...”

“Trang phục ninja ~meo?”

“Cái đó phải đợi chút.” Satou đáp.

“Vậy thì trang phục Pixie nodesu!”

À, mấy bộ đồ họ mặc khi khiêu vũ trên không ở quê của Elf hả. Coi bộ có vẻ được.

“Được rồi, hãy làm thế đi! Chủ nhân, xin thêm vào những hiệu ứng để cánh sẽ tỏa ánh sáng khi họ khiêu vũ trên không nữa!”

“À, cái đó dễ ấy mà. Anh sẽ xem coi liệu có thể dùng vật liệu không quá dị thường cho nó không.”

Phục trang thế là ổn.

“Nào! Mọi người! Hãy ôn lại lần nữa!”

“Nn.”

“Aye ~meo.”

“Rõ nanodesu!”

Pochi và Tama bắt đầu nhảy múa, hợp với điệu nhạc khi Mia bắt đầu biểu diễn, và phần hát mà tôi đã đặt cả linh hồn vào vang vọng khắp căn phòng.

Và rồi, màn biểu diễn thực sự đã bắt đầu. Trên sân khấu, trước hàng loạt người.

Tôi đã nghĩ nó sẽ trống trải hơn, nhưng mọi người coi bộ rảnh rỗi đến không ngờ.

Tôi hét lên những lời mở đầu với khán giả.

“Xin hãy lắng nghe ca khúc của tôiiii!”

A, tuyệt vời làm sao. Với điều này thì tôi có thể gạch thêm một mục nữa trong danh sách những điều muốn làm.

Kế đến, tôi muốn đè anh yêu thương mến của tôi ra.

Không đúng! Tôi chắc chắn sẽ đè anh ta ra!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!