Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 341: CHƯƠNG 340: TIẾP ĐÓN

Satou đây. Hình như từng có thời người ta gửi điện tín với nội dung "Sakurasaku" (Thi đậu) hay "Sakurachiru" (Thi rớt) để thông báo kết quả kỳ thi, nhưng thời nay khi bạn có thể đoán biết kết quả chỉ từ độ dày của phong bì, có lẽ cách đó đã lỗi thời rồi chăng? Chắc nó sẽ hồi sinh khi người ta vi tính hóa hệ thống thông báo kết quả.

“K-Kinh thành đang cháy kìa!” Arisa nín thở kêu lên bên cạnh tôi.

“Cháy ~meo?” Tama nghiêng đầu.

“Lửa ở đâu nodesu?” Pochi ngơ ngác.

“Mwu?” Mia chớp mắt.

Đương nhiên là các nhi đồng sẽ hoang mang rồi.

Hai má Arisa đỏ ửng. Con bé chắc định nói câu gì đó mơ mộng nhưng lại thất bại thảm hại.

“Đó là hoa Sakura, tôi xin báo cáo.” Nana đính chính.

“Đó là hoa Sakura ư? Trông chúng hệt như những hình ảnh trong sách tranh vậy.” Liza cảm thán.

Đúng như Nana và Liza vừa nói, Arisa đang ám chỉ những cây hoa anh đào nở rộ rực rỡ trong Vương thành.

Đại lộ dẫn tới Vương Đô và những con đường bao quanh thành phố được điểm tô bởi sắc hồng của hoa anh đào.

Tuy rằng hoa Milkvetch xanh lam cũng tuyệt đẹp, nhưng khung cảnh ở đây lại tráng lệ hơn nhiều.

“Nó thực sự tuyệt đẹp.” Lulu lẩm bẩm trong sự thích thú, hoàn toàn bị say mê bởi vẻ đẹp của hoa anh đào.

Cô ấy quá đỗi dễ thương làm tôi suýt nữa vô tình thốt lên: “Em còn đẹp hơn chúng gấp nhiều lần.”

Tất nhiên, tôi sẽ không nói những lời lãng tử sến súa như vậy đâu.

Và rồi, cây hoa anh đào khổng lồ nhất Vương quốc Shiga lọt vào tầm mắt khi con tàu bay đang lượn vòng hướng tới sân bay.

“Uegh, gì thế kia.” Arisa há hốc mồm.

“To ~meo?” Tama tròn mắt.

“Đẹp nanodesu.” Pochi reo lên.

“Nn, đẹp.” Mia gật gù.

Arisa kinh ngạc trước cây hoa anh đào khổng lồ đang nở rộ nằm khá gần lâu đài hoàng gia.

Nghe nói cây anh đào này là món quà do loài Elf trao tặng cho Cổ vương Yamato. Sắc hồng của nó tô điểm rực rỡ trên nền trắng của lâu đài.

“Nó đẹp thật, nhưng chả phải hơi quá to rồi ư?” Lulu thắc mắc.

“Dựa trên kích thước cửa sổ, tôi xin báo cáo kích thước của nó to hơn 100 lần. Không thể nghĩ là nó chỉ mới 700 năm tuổi, tôi suy luận.” Nana phân tích.

Sự nghi ngờ của Lulu là hoàn toàn hợp lý.

Một cái cây to bằng cả lâu đài hoàng gia là điều không tưởng kể cả ở thế giới cũ của tôi.

Nhưng mà...

“Có gì lạ sao? Cây Thế Giới còn lớn hơn thế này nhiều mà?” Liza bình thản nói.

Liza nói đúng, cú sốc khi nhìn thấy cái cây này thực sự quá yếu ớt nếu bạn đã từng chiêm ngưỡng Cây Thế Giới chọc trời.

“Nếu cầu nguyện dưới gốc cây đó, bất kỳ điều ước nào cũng sẽ thành hiện thực.” Arisa lầm bầm.

Vì tôi biết rõ cái reference (tài liệu tham khảo) đó, tôi chỉ có thể cười nhăn nhó nhìn Arisa.

Không may thay, nó không phải là một cây anh đào không bao giờ héo úa.

“Satou, nếu anh định đi ngắm cảnh khi chúng ta cập bến, hãy mời cả tôi nữa desuwa!” Karina lên tiếng.

Trái ngược với lời nói tự tin, tiểu thư Karina đang tạo dáng để khoe bộ váy như thể chính cô ấy tự mặc nó vậy. Cô ấy hiển nhiên đẹp đến mức làm người ta phải nín thở.

Cô ấy tỏa ra một sự quyến rũ mang tính bạo lực, thứ có thể khiến tôi vô thức buông lời cầu hôn nếu như tôi chưa có Aze-sama.

Chuyện này hơi nhạy cảm, nên trước tiên tôi quyết định khen ngợi Erina và Lính mới-chan đang đứng cạnh tiểu thư Karina vì công sức của họ.

“Cảm ơn hai người vì công việc, hẳn là vất vả lắm.” Tôi nói.

“Vâng, thực sự tuyệt làm sao nếu như ngày nào Karina-sama cũng mặc thế này.” Erina cười đáp.

“Đ-Đợi đã Senpai.” Lính mới-chan.

Lính mới-chan—một nữ nhân nghiêm túc—đang tỏ ra lo ngại trước những lời có phần bất kính của Erina.

Bản thân tiểu thư Karina có vẻ đang chờ đợi lời nhận xét từ tôi, hoàn toàn phớt lờ sự ồn ào xung quanh.

Tôi cảm thấy muốn trêu chọc một chút, nhưng rồi quyết định đưa ra một lời khen bình thường dành cho tiểu thư Karina, người đã vượt qua bao rắc rối để mặc được bộ đồ này.

“Cô quả là xinh đẹp, Karina-sama.” Tôi mỉm cười.

Vậy mà, tiểu thư Karina lại thẹn thùng đến mức không thốt nên lời.

Dường như cô ấy không quen với việc được khen ngợi, bởi bình thường cô ấy toàn mặc những bộ đồ thiếu tính thời trang mặc dù nền tảng cơ thể cực kỳ xuất sắc.

Tôi đã được thưởng thức "thung lũng" tuyệt đẹp khi nhìn lướt qua bộ đầm của cô ấy cho tới khi tiểu thư Karina cử động trở lại.

Arisa và Mia đang đá vào ống quyển tôi từ đằng sau, nhưng làm ơn bỏ qua đi vì đó chỉ là lời nói đầu môi thôi mà.

Tàu bay đã hạ cánh xuống sân bay bên ngoài Vương thành.

Chúng tôi thu dọn hành lý trong cabin rồi tụ tập ở đài quan sát một lần nữa.

“Waa, thực sự có nhiều người quá.” Arisa cảm thán.

“Người đông như rác ~meo?” Tama nghiêng đầu.

“Đông như kiến nanodesu.” Pochi phụ họa.

“Nn.” Mia gật đầu.

Liza khiển trách Tama vì câu nói hơi thiếu lịch sự của cô bé.

Sân bay có một không gian rất rộng rãi, nhưng hiện tại đang chật cứng người và xe cộ.

Tôi có cảm giác số người đến đây đông hơn hẳn số xe cộ được điều động để chào đón Công tước Bishtal.

Con tàu bay chậm rãi hạ độ cao, chân chống nhẹ nhàng chạm đất, hoàn tất quá trình hạ cánh.

“Mọi người, xin hãy đợi trong phòng hoặc đài quan sát. Hướng dẫn viên sẽ dẫn các bạn rời tàu.”

Một nữ phi hành đoàn thông báo qua ống nói.

Chúng tôi không cần phải vội vì đằng nào nhóm của Công tước cũng sẽ xuống trước, vậy nên chúng tôi quyết định xuống cuối cùng.

Khi tôi ghé mắt nhìn xuống thang nối boong tàu, có một tấm thảm màu xanh dương trải dài từ chân thang tới những chiếc xe sang trọng của nhà Công tước.

Ủa, không phải thảm đỏ sao?

Những binh sĩ tinh nhuệ của Công tước đang đứng xếp hàng hai bên thảm, ngăn chặn những kẻ khả nghi tiếp cận tấm thảm lam.

Công tước dẫn đầu với một khuôn mặt chán nản, theo sau là 11 quý cô. Tất cả những người phụ nữ đó đều là vợ của ông ta.

Ba người phụ nữ đi ngay sau Công tước trạc tuổi ông ấy, nhưng độ tuổi của những người tiếp theo cứ trẻ dần, người cuối cùng trông trẻ măng y như Nana vậy. Kiểm tra trên Bản đồ, cô ấy mới 17 tuổi.

Tôi suýt nữa đã buột miệng châm biếm: “Cách biệt tuổi tác từng ấy năm cơ à.”

Sau các bà vợ là 7 đứa con của nhà Công tước sẽ đến tuổi thành niên trong năm nay cùng những người chưa kết hôn, tiếp đó là hàng chục tùy tùng đi theo.

Khá là đông đảo. Phân nửa hành khách trên tàu là những người có quan hệ với Công tước.

Tuy vậy, lực lượng bảo vệ của ông ta chỉ có các hiệp sĩ riêng, mặc dù ông ta thừa biết có kẻ đang nhắm vào mạng sống của mình. Dù rằng Jeril và nhóm của anh ta hẳn sẽ lập tức đồng ý nếu ông ta yêu cầu bảo vệ.

Tôi đoán việc sử dụng những người đáng tin cậy còn quan trọng hơn là sức mạnh chiến đấu của họ.

Trong khi tôi đang suy nghĩ bâng quơ, những chiếc xe chở Công tước và nhóm của ông ta đã xếp thành một hàng dài hướng về Vương Đô.

Các quý tộc lần lượt theo sau họ. Vì sắp tới lượt các thám hiểm giả chúng tôi, tôi quyết định đi ra cửa tàu bay.

Khi Jeril và nhóm [Sư Tử Hống] xuất hiện ở thang lên xuống, những tiếng ré chí chóe vỡ òa từ đám đông chào đón. Tất cả đều là những fangirl trẻ trung, xinh đẹp.

Hầu hết bọn họ đang gào thét gọi tên [Hồng Công Tử] Jeril, nhưng khi tên của các thành viên khác được xướng lên, họ cũng vẫy tay đáp lại với một chiếc khăn tay cầm trên tay.

Tiếng reo hò dành cho những nhóm tiếp theo giảm dần từng chút một, nhưng khi nhóm chúng tôi xuất hiện, âm thanh lại bùng nổ trở lại... Tại sao tất cả những người chào đón chúng tôi không phải là những ông già dắt theo các bé gái, thì cũng là những cặp vợ chồng đã kết hôn vậy?

Khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra họ chính là những quý tộc mà tôi đã gặp ở Công Đô.

Trông họ không giống như đến để chào hỏi chúng tôi với tư cách là thám hiểm giả Mithril, mà giống như những người thân thiết lâu ngày gặp lại.

Tôi vẫy tay đáp lại với một cảm giác hoài niệm.

Tất nhiên, lẫn trong đám đông còn có vài quý tộc và bạn bè thương nhân từ Thành phố Mê cung nữa.

Một thám hiểm giả Mithril—một người đàn ông trung niên tên là Marmot hay gì đó—vừa bước xuống thang lên xuống có vẻ như đã nhìn thấy người quen trong đám đông. Anh ta chỉ tay về phía người đó và nói với bạn bè mình.

Tôi tò mò nên hỏi thử.

“Anh thấy ai nổi tiếng à?” Tôi hỏi.

“Ừ, nếu tôi không lầm, đó là Lãnh tụ của Bát Kiếm Shiga đấy.” Thám hiểm giả đáp.

Tôi tìm kiếm trên Bản đồ và đánh dấu ông ấy.

Ông ấy đứng khá xa, phải tinh mắt lắm mới nhận ra được. Quả không hổ danh là trinh sát của một nhóm thám hiểm giả Mithril.

Các thám hiểm giả khác dường như cũng đã nhận ra, sự ồn ào bắt đầu lan truyền trong nhóm.

Tôi đoán cảm giác này giống như một ngôi sao bóng chày chuyên nghiệp xuất hiện tại sân Koushien và đứng trước đám học sinh trung học vậy.

Sự ồn ào nhanh chóng chuyển thành những lời suy đoán vô căn cứ.

Giả thuyết số 1 là—

“Ông ấy hẳn tới đây để chiêu mộ Jeril.”

“Tôi chẳng thể nghĩ ra khả năng nào khác. Có lẽ ông ấy đang tìm người kế vị.”

“Không hổ là Jeril, thủ lĩnh xứng đáng của chúng ta.”

Thậm chí khi bị các thành viên của [Sư Tử Hống] trêu chọc, Jeril vẫn tỏ ra đầy tự tin với vẻ mặt "Chẳng tệ chút nào".

Mùi "cắm cờ" (flag) bốc lên nồng nặc, vì vậy Arisa đang đi bên cạnh tôi liền nở một nụ cười xấu xa.

Giả thuyết được bàn tán nhiều thứ hai là ông ấy đến để chiêu mộ tôi, hoặc nếu không thì là chiêu mộ cả nhóm tôi.

Như thể đang đi vào chốn không người, Lãnh tụ-san xăm xăm bước thẳng về phía chúng tôi.

Giống như Moses rẽ nước biển, đám đông tự động dạt ra nhường đường cho ông ấy.

Vì Jeril đã dừng bước, những thám hiểm giả khác vừa xuống tới chân thang cũng dừng lại và tạo thành một vòng tròn.

Cá nhân tôi muốn đi chào hỏi những người đã cất công đến đón chúng tôi, nhưng vì đám đông đang chắn đường, chẳng có khoảng trống nào để di chuyển cả.

À không, có cả một khoảng trống lớn ngay trước mặt bọn tôi, nhưng tôi không muốn làm kẻ thiếu tinh ý chen ngang vào đó.

Lãnh tụ và Jeril đang đứng trên một đường thẳng theo góc nhìn của tôi, vậy nên tôi chỉ có thể nhìn thấy lưng của Jeril.

Lãnh tụ hình như đã bước ra khỏi đám đông.

Tiếng ồn ào càng lúc càng lớn khi vị Lãnh tụ tiến lại gần Jeril.

Tôi thấy Jeril thoáng lộ vẻ tự mãn trong một khoảnh khắc.

Cả khu vực như đóng băng khi Lãnh tụ chỉ còn cách một bước chân.

Giống như thủy triều rút đi, mọi tiếng ồn đột ngột biến mất.

Lãnh tụ lướt qua Jeril, hoàn toàn phớt lờ anh ta.

Ông ấy đang tiến thẳng về phía này.

“Không thể nào, người được chọn là ngài Pendragon sao?!”

“Nhưng, Thiếu chủ còn không biết dùng [Magic Edge] cơ mà?”

Tiếng xì xầm sống lại từng chút một.

Và rồi, tôi nhìn thấy một Thánh hiệp sĩ mang theo một cây thương trắng đang đi theo sau ông ấy. Tôi lập tức hiểu ra ý định của ông ấy khi nhìn thấy khuôn mặt đó.

Tôi nhường đường cho vị Lãnh tụ đang tiến đến trước mặt mình.

Xin lỗi chú nha Jeril, nhưng tôi sẽ không tự biến mình thành thằng hề như chú đâu.

Ông ấy dừng lại trước mặt bọn tôi và dõng dạc tuyên bố.

“Ta là đệ nhất vị của Bát Kiếm Shiga, [Bất Đáo Không Ngã] Zeff Julberg. Ta mong muốn được đấu một trận với Hắc Thương Liza!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!