Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 351: CHƯƠNG 350: SỰ BẤT CẨN CỦA VIỆN NGHIÊN CỨU HOÀNG GIA

Satou đây. Vứt rác thải trái phép là một vấn nạn ở Nhật Bản, và đó cũng là một vấn đề ở thế giới khác. Có một kiểu vứt rác bừa bãi cực kỳ tồi tệ trong số đó...

“V-Vậy rồi, ông đang nói là ông đã giao Ma Nhân Dược cho người thầu khoán xử lý rác sao!” – Cấp dưới

Cấp dưới của Tể tướng hét lên với Quản đốc chính của Viện Nghiên cứu Hoàng gia. Đứng đằng sau ông ta, tôi cũng cạn lời.

Sáng hôm sau, tôi trong vai Kuro đã nhập bọn cùng cấp dưới của Tể tướng đi tới Viện Nghiên cứu Hoàng gia để xem xét tình hình sự việc.

“K-Không có. Theo những gì tôi hiểu, nó đáng lẽ là thuốc Chiến Ý đã hết hạn sử dụng. Tôi không hề nghĩ rằng nó là một loại thuốc nguy hiểm như Ma Nhân Dược...” – Quản đốc

Quản đốc đang lau mồ hôi hột, thực sự nhìn như ông ấy không hề biết đó là Ma Nhân Dược.

Ở mặt khác, nữ nhân có vẻ là một thư ký, đứng đằng sau ông ấy, trông tái nhợt. Tôi hướng sự chú ý của cấp dưới Tể tướng vào người thư ký.

“Nữ nhân đằng kia, dường như cô biết gì đó. Nếu cô ăn ngay nói thật, tôi sẽ báo cáo cho Tể tướng-dono để sự việc sẽ không bị khép vào tội phản quốc.” – Cấp dưới

“Hả, phản quốc?! V-Việc như thế, tôi chẳng...” – Thư ký

Cô thư ký mặt trắng bệch, ngã quỵ gối xuống sàn.

Chúng tôi thành công nắm được hoàn cảnh từ Quản đốc và cô thư ký với sự giúp đỡ của một Thanh tra viên mà cấp dưới Tể tướng mang đến.

Ngu ngốc làm sao, bởi sai lầm của cô thư ký, tài liệu phế bỏ của [Ma Nhân Dược] đã bị đặt sai chỗ với [Thuốc Chiến Ý].

Bình thường, thuốc sẽ bị phá hủy bằng cách trộn với axit trước nhất, sau đó mới đổ bỏ vào cống nước thải, nhưng vì nó bị nhầm thành [Thuốc Chiến Ý], nó chỉ bị hòa tan trong nước trước khi bị đổ thẳng vào đường cống.

“—N-Nhưng mà, mặc dù nó bị vứt vào đường cống, thì nó không đủ để khiến hiện tượng quái vật biến hình xảy ra. Kể cả khi các anh uống trực tiếp [Ma Nhân Dược], các anh sẽ cần làm nó hàng chục lần trước khi triệu chứng quái vật biến hình diễn ra ở bề mặt. Theo ý kiến khiêm tốn của tôi, nguyên nhân quái vật quấy phá hẳn là do thứ gì khác...” – Quản đốc

“Phi lý hết sức. —Dẫn họ đi.” – Cấp dưới

Quản đốc cố gắng nhấn mạnh, nhưng cấp dưới Tể tướng cắt ngang lời biện hộ của ông ấy, ra lệnh cho lính của Tể tướng dẫn cả hai đi. Trông như họ sẽ giao hai người ấy cho chuyên gia điều tra.

Vì cấp dưới Tể tướng ra lệnh cho một nhân viên cấp thấp tới kiểm tra địa điểm vứt bỏ, tôi nhân cơ hội đó đi theo.

“Xử lý rác thải hả? Đó đâu phải việc mà đại quan-sama và quý tộc-sama cần quan tâm đâu.” – Phục vụ

“Chỉ cần trả lời câu hỏi thôi.” – Nhân viên

Nhân viên cấp thấp ép hỏi một người phục vụ mặc đồ sờn rách.

Người này không phải là một nhân viên chính thức, mà là người được thuê từ khu ổ chuột tới để làm công việc vứt bỏ động vật thí nghiệm và rác rưởi.

Người đầy tớ dẫn chúng tôi tới bãi rác.

Đó là một căn phòng hình trụ làm bằng vật chất giống như bê tông bằng phẳng.

Có một cái lỗ to 5m ở trung tâm gian phòng, và sâu 10m xuống bên dưới chạm tới mặt nước.

“Mấy người đừng có lại gần nó quá. Cách đây không lâu, một người mới đến đã té vào và thành mồi cho Slime đó.” – Phục vụ

Slime?

Có một số con ở đường hầm dưới lòng đất gần đó, nhưng không có vẻ như có bất kỳ con nào trực tiếp ở bên dưới chúng tôi.

“Huuh? Khách à? Tôi có thể vứt rác bây giờ không?” – Phục vụ B

“Quan-sama, có được phép không ạ?” – Nhân viên cấp thấp

“Để sau—” – Cấp dưới

“Đợi đã, chúng tôi không phiền đâu, vứt nó đi.” – Satou

Tôi can thiệp vào lời của nhân viên cấp thấp, rồi để người đàn ông đến sau vứt rác.

Đó là cái xác bị cắt xén của con quái vật hôm qua hả.

Hm? Xác của quái vật loại chuột không có chân sau. Tôi nghĩ thịt lưng và thịt ngực cũng bị lóc đi hơi quá nhiều nếu đó chỉ là để lấy mẫu phẩm.

Tôi nhìn cái xác bị đổ xuống trong khi chỉ liếc xéo người nhân viên cấp thấp đang nhăn nhó vì cái mùi thối rữa.

Khoảnh khắc máu quái vật chạm vào mặt nước, Slime trong đường cống lòng đất tụ họp lại.

“Ấy đừng, Sir!” – Phục vụ B

Tôi nhảy xuống mặt nước trong khi nghe giọng hoảng vía của người đầy tớ đằng sau tôi. Tôi kích hoạt [Vi Thiên] ngay trước khi chạm nước và cẩn thận không đụng vào xác chết và lũ Slime.

Tôi chiếu sáng bề mặt nước bằng một [Giọt Sáng].

Không có hoa văn hình lằn đỏ trên xác quái vật hay ở trên lũ Slime. Thay vào đó, có nhiều bọ đen bám trên chúng. Hình như lũ Slime ở đây chỉ ăn thịt thối.

Tôi thu thập mẫu mô từ vài con Slime rồi đặt nó vào trong ống nghiệm một cách có tổ chức. Tôi sẽ để Viện Nghiên cứu Hoàng gia xem xét mấy cái này để coi xem liệu họ có tính toán được dư lượng và tác dụng của Ma Nhân Dược không.

Trước khi rời đi, tôi sẽ xác nhận mấy thứ với người đầy tớ vừa nãy.

Anh ta có lẽ sẽ giả vờ ngây ngô hay thậm chí nói dối nếu chúng tôi kiểm tra chéo với anh ta, vậy nên tôi hỏi anh ta sau khi chắc chắn rằng quan viên cấp thấp đã đi về trước.

“Tôi sẽ không trách anh vì thịt quái vật cũng được ăn ở Thành phố Mê cung, nhưng có nhiều thứ ở đó bị hư thối và ủ độc. Còn có một số loại có thể lan truyền bệnh tật, vậy nên hãy cẩn thận được chứ.” – Satou

“Vâng, chúng tôi rõ ạ.” – Phục vụ

Ra là họ thực sự lấy thịt từ xác động vật thí nghiệm và bán nó theo ngõ sau hả... Dường như khu ổ chuột đã mắc một trận dịch bệnh cách đây vài năm, tôi tự hỏi liệu nguyên nhân có phải do thịt mang đến bởi mấy gã này không.

Chắc hẳn sẽ rất tốt nếu tạo ra tài liệu hướng dẫn ngăn chặn dịch bệnh.

“Chúng tôi để chuột lân cận và chuột hoang ăn thịt mà trở nên tệ anh rõ chớ. Nếu chúng chết, chúng ta chỉ cần quăng chúng vào hồ Sở Nước Sạch để lũ Slime ăn chúng là xong.” – Phục vụ

Có lẽ tôi nên xem xét luôn lũ Slime ở Sở Nước Sạch nằm gần rìa Vương Đô.

Phải rồi, nếu họ có thể mang thịt ra ngoài, họ ắt hẳn cũng mang được thuốc lý ra nên bị phế bỏ nữa.

Tôi đã xem xét Bản đồ và biết rằng Ma Nhân Dược không xuất hiện ở Vương Đô, nhưng phòng hờ thôi.

“Nếu có thuốc nào khó xử lý, tôi sẽ mua nó từ các anh—” – Satou

Tôi nói vậy với anh ta bằng giọng nhỏ, rồi chỉ cho anh ta một trong những quán rượu trong khu thị tứ được điều hành bởi nhân viên bí mật của Tể tướng.

Bằng cách này, hẳn sẽ dễ dàng thu hồi lại được thuốc đã lọt ra bên ngoài, tôi sẽ để phần còn lại cho Tể tướng lo.

Tôi đi tới Nhà máy Lọc nước trong thành phố, rồi thu thập Slime bị thu hút bởi xác quái vật tôi ném ra từ [Storage].

Tôi sẽ để bộ phận của Viện Nghiên cứu Hoàng gia phân tích việc còn lại.

Tôi nghĩ mình có thể tự phân tích với trang thiết bị trong Dinh thự Thường xuân, nhưng tự mình làm mọi chuyện thật hại não đúng không.

Hãy sắp xếp lại thông tin một chút.

Chung cuộc, điều tôi biết là:

1. Ma Nhân Dược bị tống tháo vào cống ngầm mà không được xử lý thỏa đáng.

2. Có một xác suất là nó đã lây lan cho sinh vật sống trong lòng đất thông qua Slime.

3. Ma Nhân Dược bị nhầm lẫn thành Thuốc Chiến Ý. Thuốc này có một ít tương tự như Ma Nhân Dược, vậy nên nó hẳn đã được bán bất hợp pháp trong thành.

4. Người ở khu ổ chuột chắc đã lấy Ma Nhân Dược.

5. Ma Nhân Dược hiện không có ở Vương Đô.

Tất cả chỉ có thế này sao?

Không, còn một việc nữa.

Quái vật náo loạn hẳn có thể không liên quan tới Ma Nhân Dược.

Vừa lúc tôi nghĩ mình đã giải quyết được nguyên nhân quái vật náo loạn, bí ẩn lại cứ thế sâu thêm.

Tôi tự hỏi liệu vụ án có nhanh chóng được giải quyết khi có một thám tử tuyệt vời tự dưng xuất hiện không.

Tên trộm hư ảnh sau cùng đã xuất hiện, ước chi đại thám tử cũng vậy.

“Anh tới trễ desuwa!” – Karina

“Xin lỗi, tôi có một số việc phải giải quyết.”

Tiểu thư Karina quở mắng tôi ngay khi tôi bước vào sảnh nhà khách lãnh địa nơi cô ấy đang tập huấn đặc biệt.

Những người trong phòng này là hầu gái của Tiểu thư Karina, giáo viên khiêu vũ, và các cô gái của chúng tôi. Arisa đang kèm cặp với Nina-san trong công việc của cô ấy, nên con bé không có ở đây.

“Karina-sama, làm ơn tập trung.” – Thầy dạy nhảy

“Satou sẽ là bạn thực hành của tôi. Ông cứ xem và chỉ dẫn chỗ đó đi.” – Karina

Tiểu thư Karina bảo giáo viên, đoạn cô ấy giơ tay về phía tôi.

Má cô ấy hây hây đỏ, nhưng mặt chả rõ sao mà sưng sỉa.

Thôi thì, vì tôi đến trễ, tôi cho là mình có thể làm bạn nhảy của cô ấy.

Tôi cũng sẽ khiêu vũ với các cô gái của chúng tôi nữa một khi bài thực hành của Karina xong.

“Rồi, tôi nghe lời cô là được.” – Satou

Tôi đón lấy tay Tiểu thư Karina và đi tới trung tâm sảnh có kích thước bằng một lớp học. Tôi dẫn dắt Tiểu thư Karina trong khi phối hợp với nhạc khiêu vũ mà Mia đang chơi.

Khi tôi khiêu vũ với Tiểu thư Karina, ngực tôi quá sung sướng, ý thức tôi cảm thấy như sẽ nhảy cẩng lên, nhưng tôi trấn an cơn bão lòng bằng sự trợ giúp của số nguyên tố và số pi.

Cách nhảy của cô ấy đơn giản và nam tính như thường lệ.

Tuy vậy, coi như cô ấy đã cố gắng lắm, cô ấy đã tiến bộ trong việc nhảy và gắn kết tốt hơn so với lần khiêu vũ trước đó.

“Cô thật chăm chỉ. Cô đã giỏi hơn trước nhiều rồi đấy.” – Satou

“—R-Rõ là thế rồi! Bởi vì tôi đã phải chịu đựng nó kể cả khi cả Hội Hiệp sĩ đang đứng nhìn lúc thực hành. Sa-Satou cũng sẽ phải nhảy với tôi lúc thực chiến đó!” – Karina

Un, không phải lúc nhảy thực thì vô phương cách sao.

Trong suốt tiệc đêm khiêu vũ trước Hội nghị Vương quốc, bữa tiệc nơi các quý tộc cao hơn bậc Tử tước tụ tập thì bị ngăn cách với tiệc của những quý tộc cấp thấp từ Nam tước trở xuống.

Không hề có luật lệ như vậy, nhưng giống như một thỏa thuận bất thành văn, dường như các quý tộc không có bậc cao không hòa mình với họ.

Cụ thể hơn, phần các quý tộc cao cấp là Công tước, Hầu tước, Bá tước và Tử tước, nhưng một số trường hợp Nam tước có phẩm cách cũng có thể tham dự. Một Hiệp sĩ như tôi bị cấm tham gia.

Quý tộc cấp thấp là Nam tước, phẩm cách và Hiệp sĩ, mà cả Tử tước cũng có thể tham gia. Quý tộc cao hơn bậc Bá tước chưa từng tham dự bên này.

Đương nhiên, Tiểu thư Karina sẽ đi hộ tống Nam tước Muno, người được coi như một Bá tước vì là chúa lãnh thổ, cô ấy sẽ tham dự tiệc quý tộc cao cấp, vậy nên vô phương để cho chúng tôi khiêu vũ với nhau.

Có lẽ sẽ là chuyện khác nếu tôi là hôn phu của cô ấy, nhưng nguyên do làm điều ấy chính xác đồng nghĩa với việc công bố chúng tôi hứa hôn, vậy nên tôi sẽ giữ mình.

“Tôi đâu thể tham dự tiệc khiêu vũ của quý tộc thượng lưu vậy nên—” – Satou

“Anh không được desuwa!” – Karina

Từ ánh mắt cô ấy mà có hơi cao hơn của tôi một chút bởi vì giày cao gót, cô ấy ngắt lời từ chối của tôi bằng giọng âu lo như trẻ con.

Dù cho cô nói vậy thì...

“Xin lỗi. Karina-sama, có khách đến gặp cô.” – Pina

Pina xuất hiện ngay lúc đó, báo cho chúng tôi về khách khứa. Canh chuẩn lắm.

“Họ đang đợi ở phòng khách, xin hãy đến cùng với Hiệp sĩ-sama ạ.” – Pina

“Khách hả? Không phải của Cha à?” – Karina

“Vâng ạ, họ là Sera-sama và Toruma Shimen-sama.” – Pina

Họ đến khá là nhanh chóng dù rằng tôi được báo là họ đang đến từ tối hôm qua bằng một Tàu bay.

Hai chấm sáng xanh lam đang ở phòng khách của nhà khách phải không nhỉ.

Tôi hoãn vấn đề lại rồi đi tới phòng khách chỗ hai người ấy đang đợi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!