Satou đây. Y như rằng có một thể loại [Hiểu lầm] rất phổ biến trong manga. Nhân vật chính không có quyền lực bị nhầm thành một nhân vật nổi tiếng quyền lực nào đó, rồi sau đó anh ta bị cuốn vào vòng xoáy của những rắc rối, có rất nhiều câu chuyện kiểu như thế.
Tôi có một cuộc nói chuyện với Nhà vua vào buổi tối hôm quái vật xuất hiện ở Vương Đô.
Họ phóng đại khen ngợi tôi vì đã thảo phạt Quỷ Vương Đầu Chó, đoạn cố ép tôi nhận một tước vị gọi là Công tước Mitsukuni gì đó.
Nhà Công tước Mitsukuni hình như là một gia tộc được thiết lập sau khi Cổ Vương Yamato trao lại ngai vàng cho thế hệ thứ hai, vào lúc đó nó là một hội đồng quốc gia nổi tiếng với những cải cách xã hội.
Y như rằng tước vị Công tước Mitsukuni vẫn được phong tặng cho tới sau khi Đời Vua thứ 4 nghỉ hưu, nhưng bởi một số hoàn cảnh, sau này, không ai được trao tước vị đó nữa.
Chung cuộc tôi được nghe những giai thoại khá thú vị nhờ chuyện này, nhưng vì tôi không có hứng thú với chức tước hay đại loại thế, tôi đã từ chối nó một cách thích đáng.
Nhà vua dường như nghĩ là tôi không mãn nguyện chỉ với tước vị, lần này ông cầu xin tôi nhận lấy Lam Địa ở vùng phía tây nam của vương quốc.
Lam Địa dường như là nơi bảy thành phố đã bị hy sinh cho Vua Heo Rừng – kẻ đã hủy diệt Đế quốc Furu.
Ở phía tây của Thương Thành và phía nam của Thành phố Mê cung, có một biển cây nơi các thành phố ấy đang ngủ vùi, giờ nó đã trở thành hang ổ của quái vật.
Trong quá khứ, họ đã xoay xở để giành lại các thành phố bằng cách gửi quân đội đến nhiều lần, nhưng họ không thể nào tổ chức đương cự lại lượng quái vật tuôn trào từ biển cây và kết quả là phải di tản.
Nanashi hẳn có năng lực dễ dàng đánh bật quái vật khỏi các thành phố, nhưng giữ vững chúng mãi mãi dường như là một chuyện hoàn toàn tốn công sức.
Tôi thực sự đâu có hứng thú với chuyện quản lý lãnh địa và điều hành.
Tôi thường chơi game xây thành, nhưng trong thế giới thực thì có quá nhiều chuyện phiền phức, nên tôi xin kiếu vậy.
Thế là, tôi nhẹ nhàng từ chối, nhưng Nhà vua và Tể tướng công khai tỏ vẻ thất vọng.
Họ có lẽ muốn tôi, người có sức mạnh tiêu diệt Quỷ Vương, giành lại những thành phố đó bằng sức mạnh của mình.
Sau một lúc tán gẫu, tôi đi vào chủ đề chính.
“Bệ hạ, tôi nhận được một số báo cáo từ người của Echigoya về việc quái vật xuất hiện ở Vương Đô hỉ.” – Satou
Thực ra tự tôi đã chạm trán một con, nhưng hãy coi đây là chuyện đã cũ.
“Quả là Nanashi-sama. Cậu nắm bắt thông tin thật nhanh nhạy. Tể tướng.” – Vua
“Vâng. Xin để thần giải thích từ đây. Chúng thần đã nhận được những báo cáo về quái vật khổng lồ xuất hiện ở khu vực thủ đô trong mấy ngày qua. Từng con quái vật đột ngột xuất hiện từ lòng đất, rồi sau khi phá hủy nhà cửa và tấn công con người ở nơi chúng xuất hiện, chúng lại biến mất vào lòng đất.” – Tể tướng
Vậy ra thực sự chúng đến từ lòng đất.
“Các vị có thử truy kích quái vật bỏ trốn mô?” – Satou
“Có chứ, khi chúng tôi cử lính Vương Đô tìm kiếm dưới lòng đất, họ đã tìm thấy phần còn lại của những quái vật kể trên. Có ba quái vật đã chết vì suy nhược, một con do phân hủy, và một con chết từ loại vũ khí sắc bén hay phép thuật.” – Tể tướng
“Phân hủy và suy nhược?” – Satou
Bỏ qua con quái vật bị giết đi, thì bốn con khác tự chết đấy à?
Orc Ga Hou ở Công Đô từng nói với tôi rằng có những Orc khác sống ở Vương Đô, nên hẳn họ đã diệt trừ chúng như những quái vật dưới lòng đất.
“Chúng tôi đã giao cho Viện Nghiên cứu Hoàng gia nghiên cứu về quái vật, nhưng chúng tôi không thu được bất kỳ thông tin hữu ích nào.” – Tể tướng
“Vậy để tôi nói cho mà nghe hỉ, tôi có một người quen có Kỹ năng Thẩm định ở Vương Đô, và người quen đó xác nhận rằng quái vật có trạng thái [Ma Thân Phụ Dư] khi họ nhìn thấy những quái vật ấy.” – Satou
“[Ma Thân Phụ Dư] sao? —Không thể nào.” – Tể tướng
Tể tướng-san dường như nhớ lại sự xuất hiện của Ma Nhân Dược, ông ấy cạn lời trong khi tỏ vẻ cay đắng.
Ông có lẽ nhớ lại vụ việc sản xuất trái phép ở Thành phố Mê cung dạo trước.
Hầu tước Kelton – tội phạm chính trong vụ đó – đã tránh né được sự trừng phạt bằng cách dùng ảnh hưởng bè phái của ông ta nếu tôi nhớ không nhầm.
Sau đó, tôi phát hiện ra một nhóm tôn thờ Quỷ Vương gọi là [Ánh Sáng Tự Do] đang cố gắng buôn lậu Ma Nhân Dược ra bên ngoài vương quốc.
“Tể tướng, việc xử lý Ma Nhân Dược ra thế mô?” – Satou
“Vâng, Viện Nghiên cứu Hoàng gia chịu trách nhiệm xử lý nó.” – Tể tướng
“Ông có nghe về loại phương cách nào mà họ xử lý thuốc mô?” – Satou
“Không có, tôi đã chỉ thị họ thực hiện sao cho thuốc không thể dùng lại được nữa, nhưng tôi không nghe báo cáo chi tiết.” – Tể tướng
Thảo nào, lẽ bình thường thôi.
Tể tướng có lẽ không có nhiều thời gian rảnh rỗi.
“Phải chăng họ hòa tan Ma Nhân Dược bằng một số loại thuốc đặc biệt hay axit rồi trút tuột nó vào hệ thống cống?” – Satou
Hay có lẽ họ còn chẳng thèm xử lý nó.
Chân mày của Tể tướng-san giật giật khi ông nghe tôi nói.
Mặt ông nhìn hơi xanh xao nhưng ông kiểm soát bản thân khá tốt.
“Thần sẽ gọi Giám đốc Viện và người phụ trách tới ngay lập tức.” – Tể tướng
Tể tướng-san tự mình cáo lỗi rồi đi sắp xếp cuộc triệu tập.
“Nè, Bệ hạ. Có tài liệu chi tiết gì về Ma Nhân Dược hông?” – Satou
“Có đấy. Viện Nghiên cứu Hoàng gia đã mượn nó một lần, nhưng ngoài lúc đó ra, thì nó được cất giữ trong Thư viện Cấm bên dưới Lâu đài.” – Vua
Mượn một quyển sách ra khỏi Thư viện Cấm cũng được à?
Mà thôi, có lẽ nội dung đó có mức độ bảo mật thấp.
“Có thứ tôi muốn nhìn xem ngài thấy rứa, sao ngài không cấp phép cho tôi vào Thư viện Cấm hỉ?” – Satou
“Nanashi-sama nói chuyện lạnh lùng gì vậy. Lâu đài này cũng là lâu đài của Nanashi-sama nữa. Cậu có thể ra vào bất cứ nơi nào cậu muốn.” – Vua
Không không, luật lệ đó quá sức cẩu thả rồi.
Đức vua dẫn tôi đi sâu hơn vào khu vực riêng của Hoàng gia, hướng tới Thư viện Cấm.
Thư viện Cấm nằm ngay bên cạnh phòng kho báu, và một cánh cổng to đùng với ma thuật chống xâm nhập mạnh mẽ được gắn vào lối đi dẫn tới cả hai nơi.
Hiệp sĩ gác cổng là những Hiệp sĩ Cận vệ Hoàng gia (Ngự lâm quân) có Level ở nửa sau giai đoạn 30 (Lv.35+), họ tỏ ra rất mẫn cán và kiên định.
Mặc dù tôi đi cùng Nhà vua, họ vẫn hỏi tôi mục đích và yêu cầu tôi gỡ mặt nạ theo đúng luật định.
Tôi cho họ xem khuôn mặt dưới lớp mặt nạ rồi sau đó chúng tôi đi qua cổng.
Hành lang chia ngã rẽ tới phòng kho báu và Thư viện Cấm ở giữa chừng, chúng tôi tiếp tục đi theo hành lang tới thư viện.
Nhà vua đi bộ khá tốt do ông ấy từng là một Thánh Hiệp sĩ thời còn trai trẻ, nhưng tôi cảm thấy tệ khi để một ông già đi bộ xa quá, nên tôi lấy ra một cái ghế từ [Storage], mời ông ấy ngồi, rồi tôi mang nó đi bằng [Magic Hand].
Chúng tôi băng qua 13 cổng trước khi đến được Thư viện Cấm, nhưng người gác cổng ở cổng thứ ba trở đi không phải con người, mà là các sinh vật ma thuật như Golem và Giáp Sống.
Cổng được đặt ở những khoảng cách cố định trong hành lang, cho thấy sự quan trọng của Thư viện Cấm vượt ngoài sức tưởng tượng.
Sau khi băng qua một cánh cửa hai lớp dường như là lá chắn ma thuật, chúng tôi rốt cuộc cũng vào được Thư viện Cấm.
Mùi giấy. Bên trong khá tối, và chừng như họ đã thiết lập nhiệt độ và độ ẩm ở mức tốt nhất cho việc bảo quản sách.
Khi Đức vua giơ một mề đay dùng như giấy thông hành, ánh sáng trong tòa nhà được thắp lên. Chúng tôi băng qua sảnh vào, rồi tới một căn phòng có những kệ sách xếp hàng cao đụng trần.
Tôi xem trên Bản đồ, duy chỉ có một người đang đọc sách, số còn lại không phải người giữ thư viện, mà là khoảng 20 Golem và Búp bê sống đang làm việc.
“Con tự hỏi là ai vậy, hóa ra là Phụ thân.” – Công chúa
“Umu, con khỏe chứ? Luôn luôn là mọt sách mà thôi, chưa bao giờ con tới dự tiệc tối cả.” – Vua
“Dạ, may mắn nhờ vậy mà thư cầu hôn gửi tới Bá tước Lesseu đã bị trả về bằng một tờ giấy trắng.” – Công chúa
Người đang nói chuyện với Đức vua là Đệ Lục Công chúa. Cô ấy 18 tuổi, nhỏ hơn Tiểu thư Karina 1 tuổi.
Cô ấy có mái tóc màu đen hơi ngả nâu, đang đội một chiếc vương miện gọn gàng.
Bá tước Lesseu chắc là vị thiếu-chủ-lãnh-chúa-san, người từng là đề tài bàn tán về sự liểng xiểng của anh ta trong những cuộc trò chuyện xàm xí trước đó.
Lục Công chúa hướng đôi mắt ngọc bích mang ý chí mạnh mẽ đằng sau cặp kính bạc thanh mảnh về phía tôi.
“Người trong bộ đồ khả nghi này là ai? Cận vệ mới hả Phụ thân?” – Công chúa
“Cẩn trọng với lời nói của con. Người này là Anh hùng Nanashi-dono.” – Vua
“Hân hạnh được diện kiến người, Ojou-sama.” – Satou
Chuyện Nanashi bị nhầm nhọt thành Cổ Vương Yamato dường như là một bí mật chỉ có Đức vua và Tể tướng biết.
Tôi chào hỏi Lục Công chúa một cách thân thiện, cô ấy lịch sự chào lại sau khi tỏ vẻ không mấy hài lòng, đoạn cô quay lại với việc học riêng của mình.
Sau đó, Đức vua dẫn tôi tới một Golem Tám tay ở sâu bên trong.
“Nanashi-sama, đây là [Ty Thư] của Thư viện Cấm này.” – Vua
“Bệ hạ. Hôm nay, Loại, Sách gì?” – Golem
Thủ thư Golem hỏi bằng một giọng nói không đồng bộ.
“Hỡi [Ty Thư], với thẩm quyền là Vua của Vương quốc Shiga, ta ban cho Nanashi-sama đây sự cho phép tiến vào tầng thứ ba của kho lưu trữ. Tiến hành đi.” – Vua
“Rõ, Thực hiện, Xử lý.” – Golem
Có 4 tầng trong Thư viện Cấm này.
Đó nghĩa là tầng cuối không được phép vào hả. Mà thôi, dù gì tôi cũng có thể tìm ra tựa sách bằng chức năng tìm vật trên Bản đồ, tôi chỉ việc tự mình xâm nhập vào nếu có thứ mình muốn đọc.
“Nanashi-sama, tôi nghĩ hẳn cậu đã biết rõ điều này rồi, nhưng tầng cuối chỉ có thể được ra vào bởi Nhà vua hiện tại của vương quốc. [Ty Thư] đã ghi nhớ hết danh mục sách, nên tôi sẽ đi lấy nó cho cậu nếu có bất kỳ sách nào cậu cần, làm ơn thứ lỗi cho tôi.” – Vua
Không không, đời nào tôi có thể để một ông vua làm chân sai vặt chứ.
Tôi không thể nói là tự mình sẽ đột nhập vào, nên tôi nhẹ nhàng đáp lại, “Tôi trông cậy vào ngài nếu đụng chuyện ấy vậy.”
Sau khi tiễn Đức vua về lại mặt đất, tôi nhanh chóng quay lại thư viện, và bắt đầu nghiên cứu về Ma Nhân Dược với sự giúp đỡ của [Ty Thư] và Búp bê sống.
Sau khi hoàn tất vấn đề nghiên cứu, tôi [Dịch chuyển] tới xưởng trong lớp ngụy trang Kuro.
Có một lối đi dẫn tới cống ngầm ở ngay bên cạnh.
Tiến vào cánh cửa bị khóa bằng móc khóa, tôi đi xuống cống ngầm.
Bầy dơi và chuột tấn công tôi, nhưng tôi hờ hững xua chúng đi bằng [Choáng Nhẹ].
Đã lâu lắm rồi tôi mới dùng lại phép này.
Tôi bay xuyên qua cống ngầm bằng cách dựa vào Bản đồ để thu thập nước bẩn bằng [Magic Hand] từ 128 điểm bao gồm cả những chỗ xảy ra sự cố.
Tôi tìm thấy phần còn lại của hai quái vật có hoa văn lằn đỏ.
Cả hai đều đã bị ăn bởi chuột và sâu bọ, nhưng có một viên Ma hạch sót lại ở một trong hai cái xác. Đó là một viên Ma hạch mà sắc trắng nhiều hơn sắc đỏ.
Tôi thu thập cả hai tàn dư để đề phòng.
Tôi sẽ giao chúng cho Viện Nghiên cứu Hoàng gia sau.
Vì đã ở gần, tôi đổi thành Nanashi rồi đi gặp Ga Hou, quấy rầy chỗ những Orc cư ngụ.
“Heya, rất vui được gặp cậu. Tôi không phải kẻ địch, nên làm ơn cậu có thể bỏ cây giáo nguy hiểm kia xuống không?” – Satou
“Ngươi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc chết bây giờ bởi ngươi đã nhìn thấy nơi này. Liệu hồn đi.” – Orc
Một nam Orc trẻ đeo mũ trùm che một mắt đang cầm một cây ma thương cảnh báo tôi như thế đó.
Tôi chụp lấy cây giáo vừa thọc tới, để lại một vệt đỏ đằng sau nó.
Đó là một cú đâm sắc sảo, dù không ở cấp độ của Liza hay Đệ Nhất Vị Bát Kiếm Shiga. [Ma Nhận] cũng khá là cương quyết đấy, mấy cái ma khiên xoàng xĩnh sẽ không thể nào đỡ được đòn này.
“Không thể nào! Ngay cả Ga Hou cũng chỉ có thể xoay xở né được cây giáo của ta! Ngươi là thằng khốn nào!” – Orc
Tôi ước gì cậu ta hỏi han trước khi ra tay.
“Tôi là Nanashi, một người bạn của Ga Hou sống dưới Công Đô.” – Satou
“V-Vậy ra anh là Nanashi-dono ư! Tôi đã nghe về anh từ Ga Hou. Làm ơn tha thứ cho tôi vì tội vô lễ khi nãy.” – Orc
“Ừ, chả phiền đâu.” – Satou
Ri Fuu là một Orc trẻ hơn Ga Hou 200 tuổi.
Cậu ta dẫn tôi vào làng của người Orc. Có ít hơn 20 Orc ở trong đó. Hầu hết đều cùng lứa với Ri Fuu, nhưng còn có 3 Orc nhỏ.
Giờ thì đêm đã khuya rồi, nhưng với Orc sống dưới lòng đất, thời gian khi người trên mặt đất ngủ mới là lúc để họ sinh hoạt.
“Chúng tôi chỉ sinh lứa Orc kế cận khi thành viên của chúng tôi giảm xuống. Thật ra, họ là những đứa trẻ mới sinh sau 150 năm, mọi người đang làm hư chúng, thật đáng xấu hổ.” – Ri Fuu
“Thực không phải thế! Ri Fuu thật xấu!” – Orc nhỏ
Ngoài đôi chút khác biệt về thể lực, trẻ con Orc nhìn hệt như trẻ con loài người.
“Cảm ơn vì đã đợi. Đây là bữa tiệc mang đến bởi Nanashi-san. Mọi người, mọi người có thể ăn sau khi cảm ơn.” – Ri Fuu
““““Vâng!”“““ – Các Orc
Tôi cho họ nguyên liệu tôi đã mua ở Công Đô, dù còn có rất nhiều loại thịt khác nhau và hải sản từ Mê cung. Họ hầu hết hài lòng nhất với Củ Cải Nhật Bản từ Lãnh thổ Bá tước Kuhanou.
Tôi hỏi các bà vợ Orc đang nấu ăn xem liệu có thứ gì lạ lẫm trong đường hầm không.
“Ừ hử, quái vật chuột mà chúng tôi chiến đấu khi trước là một quái vật khó chơi bất thường. Thậm chí bọn tôi còn có người bị thương.” – Orc
Thế thì thực sự quái vật dưới lòng đất đã bị giết bởi người Orc.
“Phải à, nếu Ri Fuu không ở đó thì mọi sự nguy hiểm rồi.” – Orc
“Tên này còn nhầm nó là quỷ nữa chớ.” – Orc
“Ý tôi là, làm gì có quái vật nào có thể dựng loại tường phòng ngự đó hả.” – Orc
Tường phòng ngự mà mấy trai tráng Orc trẻ nhắc tới có lẽ là thứ đã chặn đứng ngọn giáo của Liza trong giây lát.
Mà quả thực không lạ gì nếu có thương vong với Level của họ.
“Kỳ lạ hả, tôi đoán đấy là sinh vật dưới lòng đất đang tăng lên trong tháng rồi?” – Satou
“Ngay cả chuột cũng trở nên tuyệt vời và núc ních, chúng ngon lắm.” – Orc
Fumu, hẳn phải có mấy loại nguồn dinh dưỡng... ê ê, tôi hy vọng đừng có là Ma Nhân Dược.
Tôi kể cho Ri Fuu và vài thủ lĩnh làng khác về xác suất thuốc nguy hiểm hòa lẫn vào cống thoát nước, và yêu cầu họ không ăn sinh vật sống ở lòng đất nào trong một thời gian.
Đương nhiên, tôi cho họ phần thực phẩm cần thiết để bù đắp. Tôi có một lượng lớn nguyên liệu chẳng ăn dứt nổi trong [Storage], vậy nên tôi cho họ thực phẩm giá trị đủ dùng trong một tháng mà có thể bảo quản được.
“Nanashi-sama, sao anh lại đi xa tới nhường này vì chúng tôi?” – Ri Fuu
Ri Fuu hỏi như vậy, tôi cho là bởi vì tôi quá đa mang.
Tôi ngẫm nghĩ nó dành cho mục đích gì?
“Un, tôi đoán mình chỉ là kẻ tọc mạch. Mà còn, vì tôi là bạn của Ga Hou.” – Satou
Nếu tôi bỏ mặc ruột thịt của bạn bè tôi, rồi ai đó trở thành nạn nhân bởi vì điều ấy, tôi chắc chắn sẽ thấy hối hận.
Cộng thêm, nếu tôi lăng xăng ở đây, họ hẳn sẽ nguyện ý đi canh gác đường hầm hay gì đó dùm.
“Ồ phải rồi, vì tôi đã lắm chuyện ở đây và hết thảy, hãy lấy mấy cái này luôn. Dù rằng nó không như Thánh kiếm mà tôi cho Ga Hou.” – Satou
“Đ-Đây là ma kiếm đó sao?” – Orc
“Có cả ma giáo này!” – Orc
“Cả hai loại chỉ là vũ khí có thể dễ dàng vận ma lực, nhưng tôi nghĩ chúng sẽ có ích chống lại quái vật.” – Satou
Rất tiếc chúng chỉ là sản phẩm sản xuất hàng loạt, tôi tặng cho người Orc một ma kiếm, một ma giáo làm từ Thương hội Echigoya. Lực chiến đấu của họ giờ đã tăng lên. Sau khi nhận lời cảm kích từ người Orc, tôi rời khỏi nơi ở của họ.
Giờ thì, tới lượt Viện Nghiên cứu Hoàng gia vào ngày mai.
Tôi sẽ rất ghét nếu các cửa tiệm chúng tôi dự định tham quan phải tạm thời đóng cửa hay đổ nát bởi vì quái vật quấy phá do mình không sớm xử lý.
Bây giờ, vì lợi ích đi chơi vui vẻ, chúng ta hãy cùng nỗ lực hơn nữa!
Trong khi phơi mình dưới ánh mặt trời, tôi tự lên tinh thần như vậy đấy.