Satou đây. Trong các bộ manga chiến đấu, nơi diễn ra hết trận này đến trận khác, tôi cảm thấy những khung cảnh của cuộc sống thường nhật chỉ là một khúc dạo giữa. Tuy nhiên, khi tự đặt mình vào hoàn cảnh đó, tôi lại muốn tránh xa những trận chiến và nghỉ ngơi ở một nơi yên bình nào đó.
“Ten-chan, mình té mấtttt” -Mito
Trong khi Mito để lại tiếng hét như vậy, chị thiên long đã trở về núi Fujisan như thể đang bỏ chạy.
Nhìn những chấm sáng trên bản đồ, có vẻ như Mito và Homonculus Ten-chan cũng ở cùng.
Nếu họ không đến cho tới khi chúng tôi rời Kinh Thành, tôi sẽ tự mình đến gặp Mito.
Ồ phải rồi, tôi quên thu lượm những chiếc vảy rớt từ thiên long.
Tôi không bận tâm nếu để chúng ở đó, nhưng nếu gây ra một cơn sốt vàng kỳ lạ, thì nông dân địa phương sẽ gặp rắc rối, tôi sẽ đi thu chúng thật nhanh.
Fuffufu n, thế là tôi phơi phới trong khi dịch chuyển về Biệt thự Pendragon.
Thực ra, khi đang thu thập vảy, một cuộc gọi từ Aze-san lo lắng về tôi đã đến thông qua [Vô hạn viễn thoại].
Aze-san lo lắng thật dễ thương làm sao.
Các cô gái dường như vẫn còn ngủ, nên tôi thay đồ thường ngày rồi đi xuống cầu thang.
Ở đó, những người làm công đã tập hợp đầy đủ.
“”Chào buổi sáng, Chủ nhân.”” – người làm
“À, chào.” – Satou
Tôi đáp lại lời chào buổi sáng rõ ràng của họ, sau đó nói với quản gia già rằng không sao cả nếu cho họ một ngày nghỉ ở nhà vì đây là ngày sau biến cố hôm qua.
“Tôi rất cảm kích vì sự quan tâm của cậu.” – quản gia
Theo quản gia già, nhà của các người làm công đều ổn.
Một chấm xanh lam cho thấy bạn bè của tôi hiện lên trên radar.
Tôi chỉ thị quản gia già để các cô gái ngủ ở tầng hai cho tới khi họ tự thức dậy, rồi đi tới sảnh vào.
“Chủ nhân, có một vị khách đến thăm anh.” – hầu gái
“Satou-san, chào buổi sáng.” -Sera
Đến từ lối vào, cô hầu gái dẫn Sera-san đang mặc trang phục thần quan vào phòng.
Tôi ngạc nhiên là Công tước Oyugock và gia thần của ông lại để cô ấy đi ra ngoài sau một biến cố như vậy.
“Chào buổi sáng, Sera-san. Có chuyện gì xảy ra khiến cô phải đến sớm thế này?” – Satou
“Em xin lỗi vì đã đến quá sớm. Satou-san, thực ra em có điều muốn nhờ anh.” -Sera
Sera trông có vẻ khó nói, nhờ tôi đi cùng cô ấy quan sát thành phố.
Dĩ nhiên đây không phải là một chuyến đi nhàn nhã, mà là để chữa trị cho những người bị thương nghiêm trọng ở kinh thành.
Dù dân chúng kinh thành đã được Nanashi chữa trị hoàn toàn, nhưng tôi không thể nói ra điều đó trong vai Satou.
Gác chuyện đó sang một bên, ngay cả khi không cần nhờ tôi, Sera đã có bốn hiệp sĩ đi cùng cô ấy đến biệt thự của tôi.
Khi tôi hỏi Sera về họ, họ được chỉ định như một điều kiện nếu cô ấy muốn đi ra ngoài Khu phố Quý tộc bởi Công tước Oyugock, và họ sẵn lòng đi cùng tôi.
Nếu bạn chỉ nghe phần đó, có vẻ như Công tước Oyugock đang cố gắng để Sera được ở cùng tôi, nhưng thực tế là nếu tôi đi cùng cô, Liza, người có sức mạnh tương đương với một Bát Kiếm Shiga, và những người khác cũng sẽ đi theo, đó hẳn là tính toán ngầm của ông.
Tôi sẵn lòng đồng ý với yêu cầu của Sera, rồi đi quanh kinh thành trong khi nhận những cái liếc mắt đánh giá từ các nữ hiệp sĩ hộ tống.
“Dù có nhiều thiệt hại như vậy, nhưng hình như không có ai bị thương phải không.” -Sera
“Ừm, có vẻ là vậy.” – Satou
Tôi gật đầu với Sera, tỏ vẻ lúng túng.
Khu phố này là khu vực của người giàu, nên golem, nô lệ, và những người hầu đang tụ tập dọn dẹp mảnh vỡ và những thứ tương tự.
Tôi cũng thoáng thấy cảnh các pháp sư và pháp sư mặc áo choàng đang sửa chữa những hố trên đường.
Vừa liếc nhìn họ, chúng tôi vừa băng qua khu giàu có và tiến vào khu dân cư bình thường.
Tôi nhìn xung quanh, dù chưa được hai tiếng kể từ khi rạng đông, người dân đã bắt đầu phối hợp dọn dẹp những tòa nhà bị sập. Tôi không thấy nhiều golem hay pháp sư ở đây.
Dù chúng tôi chỉ ở đây để quan sát họ, những cư dân nhận ra chúng tôi đã ngừng công việc và khấu đầu, nên chúng tôi tiếp tục di chuyển trong khi quan sát nhiều nhất có thể để không làm vướng chân họ.
“Hime-sama, tuy rằng các ngôi nhà xung quanh bị phá hủy đến mức như vậy, nhưng không có lấy một mảnh vụn nào trên đường cả.” – nữ hiệp sĩ
“Phải, các kỹ sư quân đội của kinh thành thật xuất sắc phải không.” -Sera
Một trong các hiệp sĩ hộ tống nói với Sera như thể cô ấy đang kinh ngạc trong khi tiến lên bằng ngựa. Các kỹ sư quân đội chắc chắn là tuyệt vời, nhưng những việc này là do tôi làm đấy. Như dự kiến, nếu không có cheat, kinh thành thiếu nhân lực sẽ cần hai tiếng để dọn dẹp các mảnh vỡ sau sự cố.
Tôi cũng thấy cảnh các pháp sư đời sống được thuê bởi Thương hội Echigoya đang lau rửa vết bẩn cho người dân và phát thực phẩm ở công viên công cộng.
Các bà nội trợ lân cận dường như cũng đang phụ giúp.
Vì có một số người trông như mệt lả ở gần công viên, Sera xuống ngựa và gọi họ.
“Bà cảm thấy không khỏe à?” -Sera
“K-không đâu, thần quan-sama. Những người này là những người được cứu từ bên dưới đống đổ nát.” – bà lão
Một bà lão gần đó khấu đầu và kể cho Sera rằng họ chỉ đang ngủ vì kiệt sức.
“Anh hùng-sama đã cứu cháu của tôi bị mắc kẹt dưới đống đổ nát đó.” -dân
Sau khi nghe bà lão, những người xung quanh cũng ngẩng đầu lên và từng người một bắt đầu khoe về anh hùng.
“Tôi được cứu khỏi quái vật bởi phép thuật của Anh hùng-sama.” -dân
“Thật đáng kinh ngạc. Từ một nơi xa không thấy bóng anh ấy, hàng trăm mũi tên phép đã tiêu diệt các quái vật, mà ngay cả các hiệp sĩ cũng gặp khó khăn, trong nháy mắt.” -dân
“Tôi bị một vết thương lớn đủ để tay gần như đứt lìa, nhưng Anh hùng-sama trong bộ giáp hoàng kim đã chữa trị nó cho tôi.” -dân
Nhột quá, làm ơn dừng lại ở đây đi.
“Tôi sở dĩ sống được là nhờ anh hùng Nanashi-sama.” -dân
Khi những người xung quanh thấy bà lão chắp tay cầu nguyện, họ cũng bắt đầu cầu nguyện theo, nam mô nam mô... Như tôi đã nói, làm ơn đừng khấn nguyện nữa.
Không thể chịu đựng lâu hơn, tôi thúc giục Sera rời công viên, rồi lần này tiến tới khu người thu nhập thấp.
Càng đi sâu vào, người dân càng trông rối ren hơn.
Sự đông đúc gần quảng trường nơi có điểm phát thức ăn đặc biệt tệ.
Cũng có một điểm phát thức ăn ở khu dân cư bình thường, nhưng nó không đến mức sắp thành một cuộc bạo động như ở đây.
Họ không xếp hàng, chen lấn nhau, và dùng nắm đấm để nói chuyện vì những chuyện nhỏ nhặt. Biểu cảm của Sera, người không quen với bạo lực, bắt đầu u ám khi cô thấy cảnh tượng như vậy.
CLAP.
Tôi dùng tiếng vỗ tay của mình để dập tắt tiếng ồn trong quảng trường.
Bí mật là tạo ra Ma Nhận ngay trước khi hai tay chạm vào nhau.
“Ê-ê, những người đó là quý tộc-sama.” -dân
“Còn có cả hiệp sĩ nữa.” -dân
Những người bắt đầu nhận ra chúng tôi liền quỳ mọp xuống từng người một.
Điều này sẽ kết thúc với câu “Gì cơ, chỉ là quý tộc thôi hả” nếu đây là Thành phố Mê cung, nhưng ở đây lại giống như một vở kịch lịch sử vì quý tộc từ các dòng họ lớn có xu hướng vênh váo với xung quanh, và họ dễ dàng vứt bỏ những người họ cho là thô lỗ.
“Mọi người, thức ăn đã được Đức vua chuẩn bị, đủ để chia sẻ cho tất cả. Xin hãy hành động có trật tự, phù hợp với tư cách là người dân của Vương quốc Shiga.” – Sera
Cô ấy nói với cư dân bằng một nụ cười tôn quý.
“Ê nè, ‘một cách trật tự’ là cái khỉ gì vậy?” -dân
“Ai biết. Thay vì thế, ‘phù hợp’ nghĩa là sao mày?” -dân
Tôi nghe được những cuộc thảo luận như vậy bằng skill Tai Căng.
Thế nhưng, có vẻ như sắc thái thô tục đã được truyền đi, mọi người rụt rè trước nụ cười của Sera, và bắt đầu xếp thành nhiều hàng theo chỉ thị của các nhân viên đang phân phát thức ăn.
Chúng tôi vẫy tay chào các nhân viên đang cúi đầu với chúng tôi, và rồi chúng tôi lên đường trở về, kết thúc việc quan sát kinh thành.
Tôi chia tay với Sera trước biệt thự của Công tước Oyugock, kế bên lâu đài hoàng gia, sau đó ghé qua nhà khách của lâu đài nơi Nam tước Muno và những người khác đang ở. Tôi thấy nhẹ nhõm khi không có nạn nhân nào trong gia đình Nam tước, trừ một nữ hầu bị té cầu thang vì hoảng loạn.
Tiểu thư Karina dường như đã ghé qua chỗ chúng tôi trong lúc tôi vắng mặt, nhưng cô ấy không có vẻ có việc gì cụ thể với tôi.
Cô ấy có lẽ đã đến để kiểm tra sức khỏe của các cô gái của chúng tôi.
Tôi ăn trưa nhanh chóng với mọi người và giục họ bắt đầu chuẩn bị cho buổi tiệc tối sớm.
Tôi là một quý tộc hạng thấp, vì vậy tôi phải đến địa điểm trước các quý tộc thượng đẳng.
Bữa tiệc bắt đầu sau hoàng hôn, nhưng có vẻ như chúng tôi cần phải vào địa điểm trước 1 giờ.
Trong khi mọi người đang chuẩn bị, tôi hóa thân thành Nanashi để đi gặp Đức vua và tể tướng ở lâu đài.
Khi tôi xuất hiện ở văn phòng nhà vua, cả hai người họ cảm ơn tôi một cách mãnh liệt đến mức như thể họ đã khấu đầu rất nhiều lần.
Sẽ trở nên khó chịu nếu cứ tiếp tục như vậy, nên tôi buộc phải can thiệp và bắt đầu mục đích chính của mình—tôi kể cho họ chi tiết về biến cố và chân tướng của những đường kẻ đen.
Cả hai người họ đều bị sốc, nhưng dường như họ biết rằng tôi không phải là một tồn tại bình thường từ báo cáo của các gia thần, nên họ tin vào điều đó tương đối dễ dàng.
“Triệu hồi một phần của Quỷ thần.” -vua
“Ừ, đó là lý do tại sao tôi sẽ phải ẩn mình trong Thư viện Cấm.” – Satou
“Nhất định rồi. Chúng tôi sẽ chuẩn bị một thủ thư xuất sắc, nên xin hãy ra lệnh cho người đó nếu cậu cần những tài liệu cần thiết.” -vua
“Cảm ơn ngài.” – Satou
Tìm kiếm tài liệu có vẻ sẽ vui lắm nếu đó là một nữ hiệp sĩ “tsun”.
Sau khi tôi hoàn tất báo cáo của mình, tôi hỏi họ về việc xử lý những tội phạm trong vụ việc.
Tất cả những dư đảng của [Ánh sáng Tự do] và [Đôi cánh tự do] sẽ bị xử tử công khai sau Hội nghị Vương quốc. Quý tộc cung cấp căn cứ cho [Ánh sáng tự do] bị kết tội phản quốc, và từng thành viên trong gia đình bị hành hình.
“Cả những đứa trẻ nhỏ luôn sao?” – Satou
“Không. Theo luật lệ do Na-, à Cổ vương-sama ban hành, trẻ em 10 tuổi trở xuống sẽ được sống phần đời còn lại của chúng ở tu viện dưới chân núi Fujisan.” -vua
Hiểu rồi, luật đó nghe như là những gì mà gã đó ngày xưa sẽ khăng khăng ban hành.
Vì tôi đã hiểu rõ, tể tướng tiếp tục nói về việc xử lý những người khác.
Đối với các quý tộc khác hợp tác với tên quý tộc kia, họ sẽ bị xử lý với nhiều hình phạt khác nhau tùy thuộc vào mức độ hợp tác, từ việc xử tử người đứng đầu dòng họ, cho đến phạt tiền.
Gã hiệp sĩ Thần giáo tấn công Bát Kiếm Shiga dường như được cử đi bởi một Hồng Y chuyển đến từ Thánh quốc Parion ở phía tây lục địa, nhưng tên đó dường như đã tẩu thoát bằng cách lợi dụng sự hỗn loạn trong biến cố.
Tất cả những người liên quan đến Thánh quốc Parion bị hạn chế trong lâu đài dưới danh nghĩa che chở cho họ.
Và, về nhóm hội kín vô tư, [Ngọn gió tự do], các thành viên không được miễn truy cứu, một vài thành viên có những phát biểu và hành xử cực đoan đã bị trừng phạt nhẹ xem như cảnh cáo.
"Ja, Ja n!"
"Ja n?"
"Ja jan nanodesu!"
Vừa khi tôi đang thư giãn trong phòng khách của Biệt thự Pendragon sau khi xong việc khái quát; Arisa, Tama, và Pochi xuất hiện để khoe bộ váy của họ trong khi lên tiếng như vậy.
Đơn giản mà nói, váy đầm của họ giống kiểu Cinderella.
Có những chiếc khung gọi là pannier bên trong, làm tăng độ phồng của váy. Những chiếc ruy băng lớn ở hai bên trông rất dễ thương.
Màu sắc của những bộ váy là điểm khác biệt duy nhất giữa ba người. Của Arisa màu trắng, Pochi màu vàng và Tama màu hồng.
Các viên ngọc trên vòng đeo đầu ở trán họ cũng phù hợp với từng bộ váy. Mỗi cái là một viên kim cương khác màu, tôi đã phải rất vất vả để tạo ra những đường cắt giả đó.
Thánh kiếm Durandal đã hoàn toàn lập công trong quá trình này.
Thánh kiếm quả thực rất sắc bén.
“Mấy đứa trông tuyệt hảo.” – Satou
"Dehehee”
"Wa i"
"Nanodesu!"
Khi tôi khen cả ba, họ xoay tròn tại chỗ, biểu lộ niềm vui. Những tà váy bay bổng trông như những bông hoa đang nở.
“Chủ nhân, yêu cầu thanh tra trang bị mới.” -Nana
“Nana-sama, người thật tuyệt vời.” -Shiro
“Chủ nhân, váy của Nana-sama, khen đi khen đi?” -Crow
“Chủ nhân, em thực sự, nên mặc áo giáp.” -Liza
Ti