“Chúc cô năm mới vui vẻ.” – Satou
“Satou! C-chúc cậu năm mới vui vẻ!” - Aze
Nhận được lời mừng năm mới của tôi, Aze-san chúc mừng lại với vẻ mặt trông như đang kinh ngạc.
Tận dụng sự chênh lệch thời gian giữa Kinh thành và vùng ngoại ô Boruenan, tôi đã tới Rừng Boruenan để thực hiện việc chúc mừng năm mới.
Tôi đã chuẩn bị sẵn cái cớ là dùng [Đặc Kĩ] mới [Phối trí Đơn vị], song mọi người đã ngủ say từ sớm sau khi đón Giáng sinh cho tới tận khuya suốt buổi tiệc tối hôm qua.
Hôm nay Aze-san thậm chí còn đáng yêu hơn thường lệ.
Không đúng, tôi lẽ ra nên nói rằng cô ấy trông thật xinh đẹp trong trang phục Miko mới phải.
“Tôi thích y phục thường ngày của cô, nhưng trang phục Miko đó cũng thật dễ thương ấy nhỉ.” – Satou
“C-cảm ơn…” - Aze
Cô ấy nói lí nhí khúc cuối, xấu hổ và bẽn lẽn tới nỗi tôi không thể nghe rõ, nhưng chỉ cần thấy Aze-san thẹn thùng như vậy là quá đủ tuyệt vời rồi.
“Hôm nay cô không dùng ảnh ảo bé gái à?” – Satou
“Đ-đó là! K-không phải như vậy! Đó thì…” - Aze
Lua-san bước đến trong trang phục Miko khi tôi đang đùa giỡn với Aze-san.
“Ara, Satou-san. Cậu đi xa khỏi Vương quốc Shiga như vậy có ổn không?” - Lua
“Được chứ, nhờ may mắn cả thôi.” – Satou
Tôi đã kể cho họ nghe về Thượng cấp Quỷ và bộ phận triệu hoán của Ma Thần từ trước thông qua [Điện Đàm].
“Sắp tới giờ cử hành lễ rồi, đi tới Cây Thế Giới thôi.” - Lua
“Satou cũng sẽ đi cùng phải không?” - Aze
“Có chứ, dĩ nhiên tôi sẽ quan sát mà.” – Satou
Sau cùng thì tôi đến đây vì mục đích đó mà.
Họ bảo rằng sẽ thực hiện điệu nhảy cúng tế vào lúc mặt trời mọc tại đài quan sát của Cây Thế Giới, nên họ cần chuẩn bị nhiều thứ khác nhau.
Một bệ thờ giống như trong đền Shinto được chuẩn bị sẵn ở đài quan sát. Bao gồm cả Aze-san, có hơn 100 Miko và Fugeki đang chuẩn bị mọi thứ. Ánh sáng được dập tắt khi mọi người vào vị trí, cả căn phòng chìm trong sự yên tĩnh.
Khi tia sáng mặt trời đầu tiên bắt đầu ló rạng ở chân trời xa xa, âm thanh sáo ngang và đàn organ bắt đầu vang lên.
Âm điệu ‘shan-shan’ thỉnh thoảng tôi nghe thấy có lẽ phát ra từ chuông Kagura mà các Miko và Fugeki đang cầm.
Rồi khi ánh mặt trời soi sáng đài quan sát, Aze-san đang đứng đợi bắt đầu khiêu vũ điệu Kagura với thần thái vô cùng nghiêm trang.
Các Miko khác cũng lần lượt khởi động điệu nhảy từng người một, trong khi âm thanh êm dịu từ các Fugeki lấp đầy bệ đài bằng một bầu không khí trịnh trọng.
Chuyển động của họ chính xác như thể đã được lập trình sẵn vậy.
Vậy mà, họ chẳng hề trông giống máy móc chút nào. Nhìn từ góc độ của một Elf, có lẽ đây là một điệu nhảy mà họ đã trình diễn trong hàng trăm, hàng ngàn năm rồi, nên nó đã trở thành bản năng tựa như hơi thở.
Điệu nhảy tiếp diễn trong khoảng 30 phút và tôi đã ghi hình hoàn hảo từ đầu cho tới lúc kết thúc.
Tôi sẽ cho Mia và mọi người xem sau.
Khi tôi đang chăm chú nhìn mode hoàn hảo và chín chắn của Aze-san, cô ấy dường như nhận ra tôi và bước đến, dẫn theo Lua-san đi cùng.
“Satou.” - Aze
“Làm giỏi lắm Aze-san. Đó là một điệu nhảy hết sức tuyệt vời.” – Satou
Tôi đưa một chiếc khăn lông cho Aze-san.
Vừa nhìn cô ấy lau mồ hôi ở một bên, tôi vừa hỏi cô câu hỏi mà mình đang bận tâm.
“Aze-san, trước đó tôi quên hỏi, nhưng vũ điệu ấy là dành dâng lên vị Thần nào vậy?” – Satou
“Là cho Long Thần-sama.” - Aze
Long Thần Akon Kagura?
“C-chẳng lẽ người Elf tôn sùng Long Thần sao?” – Satou
Nếu là như vậy, thì chắc tôi phải thú nhận rằng mình đã lỡ tay giết chết Thần linh của họ mất rồi…
“Không, không phải như thế. Đúng hơn là, người Elf chỉ duy nhất tôn sùng chúng tôi và Sáng Thế Thần đã tạo nên 7 Vị Thần Trụ Cột.” – Aze
Ôi chao, có một cái tên mang dáng dấp Boss cuối vừa thốt ra từ miệng Aze-san kìa.
“Đây là lần đầu tôi nghe nói đến Sáng Thế Thần…” – Satou
“Đó là điều đương nhiên. Đấy là một vị Thần đến từ một thế giới xa, rất là xa cùng với 7 Vị Thần Trụ Cột mà.” - Lua
Lua-san trả lời nghi vấn của tôi.
Nghĩ lại thì, một điều tương tự cũng được viết trong cuốn sách tranh về thần thoại dạo trước nhỉ.
“Ngài ấy hoạt động độc lập chứ hả?” – Satou
“Phải, khoảng cỡ 100 triệu năm đã trôi qua kể từ khi họ đến thế giới này, nhưng chẳng có đến một lời tiên tri nào đến từ Sáng Thế Thần cả. Có nhiều Thần linh đã bỏ thế giới của họ, và đặc biệt Thần thì có nguyên tắc không-can-dự.” - Lua
Vòng đời thật kì quái.
Hơn nữa, hóa ra còn có rất nhiều Thần ở các thế giới khác hử.
Ui, câu chuyện đi lạc đề rồi.
“N-nhưng, vậy tại sao điệu múa lại dành cho Long Thần?” – Satou
“Đó là tại vì…” - Aze
Điều Aze-san kể cho tôi gần giống với nội dung của cuốn sách tranh thần thoại mà tôi đã đọc trước đây.
Như một lời cảm ơn Long Thần đã chào đón các vị Thần khác tới thế giới này, họ thực hiện điệu múa dâng tặng trải qua nhiều thế hệ trong suốt vòng đời cả 100 triệu năm.
100 triệu năm hả…
Vậy nếu cứ im lặng thì tôi quá ư là không trung thực rồi.
Tôi cứng rắn lên, đoạn yêu cầu được gặp gỡ Á-thần mode Aze-san, người kết nối với tàng thư của Cây Thế Giới, rồi thú nhận rằng mình đã giết chết Long Thần.
“…với Long Thần?” - Aze
Á-thần Aze-san trông có vẻ bấn loạn vào lúc đầu.
“Rõ ràng cậu không nói dối.” - Aze
Sau một chốc, cô ấy thở hắt ra nặng nhọc và hướng đôi mắt tĩnh lặng nhìn tôi.
“Satou, tôi đã bị kinh ngạc bởi cậu quá nhiều lần rồi, nhưng đây là lần đầu tôi sốc đến thế này trong suốt 100 triệu năm sau khi đến mảnh đất này đó.” - Aze
Tôi muốn gập đầu mình xuống trước giọng điệu uy nghi của cô, nhưng tôi trấn tĩnh lại và nhìn thẳng vào khuôn mặt nghiêm trang của Á-thần Aze-san.
“Dù vậy, nếu cậu chỉ giết Long Thần thì không có chuyện gì cả.” - Aze
WHAT?
“Khi các Thần mới tới thế giới này, Thần Zaikuon và Thần Garleon đã khiêu chiến Long Thần để rồi chính họ bị giết, nhưng họ đã sống lại trong 1000 năm. Cơ mà nếu là Long Thần thì ngài ấy có lẽ sẽ sống lại trong 100 năm.” - Aze
Quả đúng là Thần.
Hay đúng hơn, thế có nghĩa là ngài ấy sẽ tìm kiếm sự báo thù trong 100 năm nữa?
Ờ mà tôi cho là cũng được. Chẳng hề có khác biệt đáng kể nào vì đằng nào mạng sống của tôi cũng sẽ cạn kiệt trong 100 năm nữa.
“Fufufu, Satou chắc hẳn đang nghĩ mấy điều thú vị.” - Aze
Eo ơi, Á-thần Aze-san có thể đọc tâm trí bạn chỉ duy nhất tại căn phòng này phải không.
“Long Thần rất ghét thua cuộc, nhưng ngài ấy không bận tâm về phương thức chiến đấu. Nếu cậu không muốn đánh bằng sức lực, thì cậu có thể đánh nhau bằng trí tuệ hay trò chơi.” - Aze
“... À, ra là có chuyện đó hả.” – Satou
Vậy thì tôi phải phát triển PC và máy game cầm tay trong 100 năm nữa trước khi Long Thần sống lại.
Còn tốt hơn nữa, nhắm tới game VR có vẻ như cũng vui đấy.
“Làm ơn cho tôi tham gia khi đến lúc đó nhé.” - Aze
“Vâng, dĩ nhiên rồi.” – Satou
Tôi bày tỏ lời cảm ơn tới Á-thần Aze-san, rồi sau đó tôi quay về nhà cây thường lệ với Aze-san bình thường.
“A phải rồi, tôi có mang tới những món ăn năm mới vì tôi nghĩ sẽ ăn cùng mọi người.” – Satou
“Ara, vậy chúng ta gọi Nea thôi.” - Lua
Lua-san đang đi theo cùng bọn tôi nhờ một Pixie đang bay gần bên làm người nhắn tin.
Nea-san là một nhà nghiên cứu ẩm thực người Elf, người đã cược cả đời cô ấy vào việc tái hiện những món ăn Nhật Bản được kể lại bởi Anh hùng quá cố.
“Nè, Daisaku nói rằng cậu sẽ ăn món năm mới cùng với gia đình, điều đó có thực không vậy?” - Aze
“Có, thực vậy mà.” – Satou
Dĩ nhiên, bạn cũng thết đãi bạn bè đến thăm viếng bằng đồ ăn, nhưng hầu hết là ăn cùng gia đình mà nhỉ?
“…Vậy à.” - Aze
Dường như Aze-san rất vui vẻ với câu trả lời của tôi, cô ngồi xuống đầy hạnh phúc bên cạnh tôi. Chỉ vừa đủ chỗ cho Mia ngồi giữa bọn tôi thôi.
…Cô thiệt tình có thể ngồi sát hơn kia mà?
“Ôi! Những cái đó là món ăn năm mới hả?” - Nea
Khi tôi bày hộp thức ăn sáu tầng ra, Nea-san bay tới từ cửa sổ bằng Phong thuật và hỏi với ngữ âm đặc thù.
“Chúc mừng năm mới, Nea-san.” – Satou
“Ấy chết, tôi với mọi người…” - Nea
Nea-san xin lỗi vì sự thiếu lễ độ.
Mà không, sự căng thẳng của Nea-san luôn thế này khi liên quan tới đồ ăn mà.
“Satou-san, chúc mừng năm mới. Xin hãy chăm sóc tôi trong năm nay nữa nhé.” - Nea
Nea-san đang giữ bộ dạng của một quý cô thùy mị, nhưng đôi mắt thì đang sáng rực bốc lửa như thể cô ấy thấy con mồi vậy, kĩ lưỡng dò xét món ăn năm mới.
Tôi yên lặng trao cho cô bộ sưu tập công thức mà không đòi hỏi hối lộ gì.
Cô ấy ắt hẳn có năng lực hoàn thiện món năm mới ‘faux’ mà tôi và Lulu đã làm.
“Vậy thì dùng bữa thôi.” - Lua
"Wa~i" - Aze
Đối với tín hiệu của Lua-san, Aze-san tán thành như một đứa trẻ con.
Y như rằng cô ấy luôn yếu đuối trước những đồ ăn ngon như thường lệ.
“Omelet này ngon lắm!” - Aze
“Cái đó gọi là Datemaki.” – Satou
Tôi giải thích đơn giản cho Aze-san, người đang ngốn Datemaki vào miệng.
Aze-san đang lắng nghe vui sướng, ”Ừ hử”, nhưng khi mà cô ấy bị hấp lực vào việc ăn thức ăn, cô có lẽ sẽ quên sạch nó vào ngày mai thôi.
“Daisaku nói: Nếu cậu hét lên tình yêu của mình khi ăn Datemaki, cậu sẽ học được kiếm kĩ lục-kiếm phải không?” - Aze
Anh hùng Daisaku ơi! Làm ơn nhẫn nhịn hơn nữa khi ông chơi đùa với Aze-san coi!
Tôi phàn nàn với vị Anh hùng quá cố trong đầu.
“Canh này có rõ là canh không?” - Aze
“Cái đấy là Ozouni.” – Satou
“Eh… Mochi này! Có kem đậu đỏ bên trong! Ozouni ngọt lắm. Tôi yêu nó.” – Aze
Yêu kìa!
Làm ơn lặp lại đi!
“Aze-san, Ozouni có hợp với khẩu vị cô không?” – Satou
“Có chứ, ngọt lắm lắm, tôi thích nó quá chừng.” - Aze
…Thích quá chừng.
Tôi sẽ biên soạn lại file ghi âm giọng nói lần này, rồi làm thành vật phẩm để nghe mỗi khi tôi thấy mình hụt hẫng.
Tôi muốn tự khen bản thân mình ở quá khứ đã quyết định không làm Miso Ozouni nâu nhạt mà Arisa đề xướng, mà là Ozouni mà Aze-san thích.
Thường thường Lua-san sẽ trông như là cổ muốn ói ra đường, nhưng hôm nay cô ấy hình như bận rộn với những món ăn cổ thấy lần đầu, không có vẻ như là cô ấy sẽ để tâm đến việc tôi và Aze-san tán tỉnh nhau.
Đúng hơn việc gọi nó là tán tỉnh, cảm giác giống mối quan hệ giữa một vị thực khách và bồi bàn thì hơn, nhưng cái đó không thực sự đúng.
Sự chủ quan thì rất quan trọng vào những thời điểm thế này.
“Bóc vỏ tôm sao ta…” - Aze
“Nếu cô giữ nó như vầy và làm thế này, cô có thể tháo nó ra dễ dàng phải không.” – Satou
“Đúng đúng! Đúng là Satou nha.” - Aze
Vừa dạy cách bẻ cá tráp thành từng mảnh, tôi vừa chỉ Aze-san, người đang vất vả với con tôm, cách lột vỏ chúng, thời gian của bọn tôi trôi qua trong khi nói về những chuyện khác nhau.
Như tôi nghĩ, ghé thăm vùng quê Boruenan thiệt sự xoa dịu tâm hồn tôi.
Khi những hộp thức ăn nhiều tầng đã trống rỗng, Aze-san lẩm bẩm ”Tôi hết ăn nổi rồi” đầy sung sướng trong khi ưỡn người trên đùi tôi trông vô cùng thỏa mãn.
Tôi muốn hưởng thụ sự hạnh phúc này thêm chút nữa, nhưng khi mà Arisa liên lạc với tôi ”Sắp sửa tới lúc cử hành Hội nghị Vương quốc rồi” thông qua [Vô hạn Đàm thoại], tôi đành nói lời từ biệt tới Aze-san và mọi người.
Tôi sẽ đi tích trữ tôm tươi ở Kinh thành, rồi làm một ít cà ri tôm. Món năm mới thật ngon, song cà ri cũng tuyệt chứ nhỉ.