Satou đây. Tôi vốn luôn tìm kiếm sự tự do, nên cực kỳ ghét việc bị ép phải đi theo các event bắt buộc như trong game RPG, dù rằng tôi thấy điều đó hoàn toàn ổn nếu là trong Visual Novel. Tuy nhiên, khi đứng ở góc độ của người tạo ra chúng, tôi mới hiểu việc thiết kế event theo kịch bản nhàn hạ đến mức nào.
Sau khi dùng bữa tối cùng mọi người và Đội Zena, tôi đi tới Thương hội Echigoya dưới thân phận Kuro.
Bữa tối do cựu đầu bếp hoàng gia chế biến thật sự tuyệt vời. Bản thân hương vị món ăn không khác biệt quá nhiều so với đồ tôi hay Lulu nấu, song món cá hấp được trang trí bằng hoa ngâm chua đã mang lại một niềm vui nho nhỏ về thị giác. Việc đan xen những món ăn nhẹ cân bằng giữa vị chua và đắng giữa các món chính giúp chúng tôi không bị ngán, tạo nên một trải nghiệm ẩm thực vô cùng sảng khoái.
Sự tinh tế và cách sắp đặt tỉ mỉ này chắc chắn đến từ kinh nghiệm dày dặn của một đầu bếp hoàng gia, thứ đã vượt qua giới hạn của hệ thống Kỹ năng. Thực sự là một trải nghiệm đáng giá.
“Kuro-sama, có chuyện gì tốt đẹp sao ạ?”
Quản lý hỏi han khi thấy tâm trạng phơi phới của tôi. Tifaliza đang lật tài liệu bên cạnh cô ấy thì vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, miễn nhiễm với mọi sự quấy rầy như thường lệ.
“Không có gì to tát đâu. Bỏ qua chuyện đó đi, đưa tôi báo cáo về ngày thứ hai của buổi đấu giá xem nào.”
“Vâng ạ.”
Những vật phẩm được đem ra đấu giá trong ngày thứ hai chủ yếu là các loại Magic Potion.
“Vật phẩm triển lãm lần này gồm 64 lọ thuốc mọc tóc, 288 lọ thuốc sinh lực, 24 lọ thuốc thể lực trung cấp, 24 lọ thuốc ma lực trung cấp, 144 lọ dinh dưỡng, 20 lọ thuốc chữa đau lưng, 20 lọ thuốc chữa cứng vai, 144 lọ thuốc nhức đầu. Tổng cộng là 952 mục.”
Thuốc mọc tóc hiện đang được phân phối giới hạn mỗi tháng một lần nên chỉ có một ít được đem ra đấu giá. Thuốc thể lực thì tồn kho cả đống nên lần này tôi cho xả hàng hết.
“Chúng ta cũng đem cả thuốc chữa đau lưng và cứng vai ra đấu giá sao?”
“Vâng thưa ngài. Chúng ta đã nhận được phản hồi rất tích cực khi em gửi bốn mẫu dùng thử cho các quan chức dân sự, những người phải làm việc dưới áp lực cao quanh năm, thế nên em đã quyết định đưa chúng lên sàn.”
Tôi vốn chỉ tiện tay làm mấy loại thuốc ấy như một trò đùa và chẳng có mục đích sử dụng cụ thể nào, nên đem cho các quan chức cũng chẳng sao. Toàn bộ thành phần của thuốc đều có thể thu thập dễ dàng ở thượng tầng Mê cung, việc pha chế cũng chẳng vất vả gì. Có lẽ tôi nên sản xuất thêm nếu chúng có lượng khách hàng ổn định. Hồi còn ở thế giới cũ, tôi cũng từng khổ sở vì chứng đau mỏi vai gáy, nên tôi rất hiểu nỗi khổ của họ.
“Tổng doanh thu chúng ta thu được từ buổi đấu giá là 3.592 Đồng vàng.”
Fuhn, được chừng đó cơ à. Khoảng 10% giá trị của một thanh Ma kiếm… Khoan đã. Có gì đó sai sai.
Ma khí đắt đỏ là vì chỉ có tôi mới có thể sản xuất hàng loạt, nhưng với Magic Potion, bất cứ ai cũng có thể làm được miễn là họ có nguyên liệu và công thức cơ mà?
“Con số đó cao hơn dự tính nhiều. Có chuyện gì xảy ra à?”
“Vâng thưa ngài, chúng ta đã dự đoán sẽ có sự cạnh tranh gay gắt đối với thuốc mọc tóc và thuốc thể lực, thế nhưng…”
Nếu cô đã dự đoán được như vậy, sao không báo trước để tôi thức đêm sản xuất hàng loạt luôn cho rồi.
“Trong suốt phiên đấu giá, đại diện của Công tước Bishtal và Hầu tước Lloyd đã đẩy giá lên cực kỳ kịch liệt, khiến những người khác bị cuốn theo và đấu giá điên cuồng cho toàn bộ lô thuốc. Hơn nữa, cả hai loại thuốc đó đều là những mặt hàng hot, bình thường phải đặt trước hơn một tháng mới có hàng đấy ạ.”
Ra là vậy. Mà nghĩ lại thì, cả Công tước Bishtal lẫn Hầu tước Lloyd đều đâu có bị hói, họ định dùng thuốc mọc tóc để làm gì nhỉ? Hay là mua cho người nhà dùng?
“Thuốc thể lực đã được mua trọn bởi các gia tộc Hiệp sĩ chuẩn bị ra chiến trường, nhưng thuốc ma lực thì lại rơi vào tay người của Tam thập tam Trượng Shiga.”
“Có vẻ như thị trường đánh giá loại thuốc đó có hiệu quả khôi phục tương đương với thuốc ma lực cao cấp ạ.”
Tifaliza bổ sung thêm cho báo cáo của Quản lý. Thuốc ma lực cao cấp gần như không bao giờ được bán công khai trên thị trường, nên tôi có thể hiểu tại sao cuộc cạnh tranh lại khốc liệt đến vậy. Rốt cuộc thì, chẳng có giả kim thuật sư nổi tiếng nào chịu nhận làm chúng, bởi vì việc thu thập nguyên liệu là một cơn ác mộng.
Trên hết, để có được `[Huyết Ngọc]`, bạn sẽ phải lết xác tới `[Mê cung Tử vong]`, hang ổ của Undead, rồi đồ sát vài con Thượng cấp Hấp huyết quỷ (High Vampire). Hơn nữa, ngoài việc bọn Vampire là những đối thủ cực kỳ khó nhằn, `[Huyết Ngọc]` còn là một vật phẩm rớt ra với tỷ lệ cực hiếm. Thật sự rất khó để farm được chúng nếu chỉ đánh đấm bình thường.
“Thuốc dinh dưỡng được bán đúng như dự kiến, không có gì đặc biệt đáng nhắc tới. Thuốc đau lưng, cứng vai và nhức đầu đã được gia đình Tể tướng mua sạch.”
“Một lá thư liên quan tới chuyện đó đã được Tể tướng-sama gửi tới.”
Tôi nhận lấy lá thư từ tay Tifaliza. Có một dấu ấn sáp trang nhã niêm phong bên ngoài. Tôi dùng con dao rọc giấy mà Quản lý đưa để mở nó ra.
“Tể tướng viết gì vậy ạ?”
“Đó là một yêu cầu từ Tể tướng, muốn được mua chúng thường xuyên.”
Thay vì để Tể tướng tự mình dùng thuốc, tôi nghĩ họ nên thuê vài Pháp sư Trị liệu nếu cần sử dụng thường xuyên đến vậy. Dường như đọc được sự băn khoăn của tôi, đôi mắt xanh lam lạnh băng của Tifaliza chớp nhẹ, cô ấy nói thêm:
“Hiệu quả của thuốc trị cứng vai và nhức đầu do Kuro-sama bào chế có tác dụng ngay lập tức và kéo dài rất lâu, tốt hơn hẳn ma thuật Trị liệu hạ cấp. Dù hiệu quả của nó có thể kém hơn ma thuật trung cấp một chút, nhưng nếu ai đó thuê một Pháp sư chỉ để dùng ma thuật trung cấp cho một việc cỏn con như vậy, Pháp sư đó chắc chắn sẽ mất việc ạ.”
Bộ Tifaliza cũng hay bị nhức đầu sao? Tôi nên sản xuất hàng loạt vì đằng nào tôi cũng đã có sẵn công thức pha loãng rồi.
“Hãy gửi cho Tể tướng một lời hồi đáp tích cực. Lát nữa tôi cũng sẽ đưa công thức của ba loại thuốc đó. Hãy thuê thêm những người có đủ năng lực và xem liệu họ có thể sản xuất ra thứ tương đương không.”
Nếu nhu cầu cao đến vậy, tội gì tôi không tăng nguồn cung. Tôi rất vui mừng khi Thương hội Echigoya có thể tự duy trì lợi nhuận bằng nhiều mặt hàng thương mại khác nhau mà không cần tôi phải nhúng tay vào.
Những món đồ được chế tạo trong xưởng ở trung tâm thành phố cũng được đem ra đấu giá trong ngày thứ hai, nhưng vì chúng được bán với giá bình thường nên tôi không bận tâm lắm. Miễn là chúng không dính dáng trực tiếp đến tôi thì mọi chuyện đều ổn.
Sau khi xử lý xong đống giấy tờ, tôi nhâm nhi tách trà đen do một nô lệ mới pha để giải khát. Tôi lấy thêm vài chiếc bánh Mont Blanc làm từ những hạt dẻ tuyệt ngon của Lulu để dùng kèm với trà và chia cho các Quản đốc.
“Kuro-sama, em xin lỗi vì đã đưa ra một yêu cầu tự phụ, nhưng ngài có biết vị trí hiện tại của một người tên Toril không ạ?”
Quản lý bất ngờ hỏi một câu khá lạ. Cái tên này nghe chẳng quen chút nào. Tôi mở Bản đồ, tìm kiếm trong phạm vi lãnh thổ do Đức vua trực tiếp cai quản. Có một người ở ngôi làng lân cận, một người ở khu thị trấn nối liền, và một người tại ngọn núi ở ngoại ô Vương Đô. Dường như chỉ có ba người mang cái tên đó.
“Không phải là tôi không biết, nhưng cô tìm người đó để làm gì?”
“Việc xác định vị trí của người đó là điều kiện cần thiết để đảm bảo sự hợp tác của một đối tác tiềm năng ạ.”
Ra vậy, người đó là mấu chốt để lôi kéo một cộng tác viên cho Echigoya. Thế thì không cần phải do dự nếu Quản lý đã đánh giá người đó là một "Cộng tác viên tiềm năng".
“Tôi không ngại giúp, nhưng Toril này bao nhiêu tuổi?”
“Vâng, đó là một cậu bé 11 tuổi ạ.”
“Thế thì cậu ta đang ở trong một cái hang tại ngọn núi phía Tây Bắc Vương Đô. Cô có cần bản đồ không?”
“V-Vâng ạ, nếu ngài có thể…”
Tôi vẽ phác thảo lên tờ giấy mà Tifaliza đưa. Vẽ thêm đường đồng mức thì sẽ chi tiết hơn, nhưng làm thế thì chẳng giống bản đồ của một thế giới Fantasy chút nào, nên tôi dừng lại. Tôi lấy một tờ giấy khác và vẽ sơ đồ bên trong hang động.
“Tôi không biết cô định dùng nó để làm gì, nhưng có những cạm bẫy chết người ở địa điểm này, hãy nhớ cảnh báo cho bên kia biết nhé.”
“Vâng, em hiểu rồi ạ.”
Tôi rõ ràng đã can thiệp hơi sâu, nhưng vì tôi có thể xóa sổ thân phận Kuro bất cứ lúc nào nên cũng chẳng sao. Nếu dính líu tới rắc rối gì quá phiền toái, tôi chỉ việc cho Kuro "tử trận" trong một cuộc chiến với Quỷ Vương là xong. Dĩ nhiên, tôi sẽ tự mình đóng vai Quỷ Vương để tiêu diệt Kuro.
Tôi vừa nghĩ vẩn vơ mấy chuyện ngớ ngẩn, nhưng Quản lý chắc chắn sẽ biết cách chắt lọc thông tin để cung cấp cho bên kia. Cô ấy biết tôi ghét rắc rối, nên chắc chắn sẽ xử lý êm đẹp.
Khi tôi đang phân vân xem có nên rót thêm tách trà nữa không, một âm thanh ảo giác vang lên bên tai tôi.
Pipiru, piru.
“Kuro-sama, đó là chim nuôi của ngài ạ?”
Quản lý áp tay lên má và hỏi. Có một chú chim màu ngọc bích đang đậu trên giá treo áo khoác ngay trong tầm mắt cô ấy.
“Kuro-sama, xin hãy cẩn thận.”
“Có chuyện gì vậy, Tifaliza?”
“Con chim đó đã xâm nhập vào văn phòng của ngài trong khi tất cả cửa sổ và cửa ra vào đều đang đóng kín.”
Quản lý nín thở sau khi nghe Tifaliza nói. Để chống gián điệp, tôi đã lắp đặt ma cụ thông gió trong phòng này, nên cửa sổ và cửa ra vào luôn được khóa chặt.
Piru, piru.
Hisui hướng về phía tôi, ríu rít một lần nữa, và y như lần trước:
[Unit Hisui muốn gia nhập Party của bạn. Bạn có chấp thuận? (YES/NO)]
Một cửa sổ hệ thống hiện ra. Tất nhiên là NO. Tôi cực kỳ ghét mấy cái event bắt buộc cứ lặp đi lặp lại cho tới khi bạn chịu chọn YES.
Piru.
Bị tôi từ chối lần nữa, Hisui trông sầu thảm như sắp khóc, sau đó nó bay vọt ra ngoài y hệt một thiếu nữ mới lớn bị bạn trai đá. Ngay lúc ấy, chính mắt tôi trông thấy nó bay xuyên qua lớp kính cửa sổ mà không hề làm vỡ kính.
Hơn nữa, khi kiểm tra chi tiết trên Radar, tôi phát hiện ra Status của Hisui đã thay đổi đáng kể so với trước đó. Level 10 thì bình thường, nhưng giờ nó đã được phân loại là `[Huyễn Thú]`, và chủng tộc đổi thành `[Thần Điểu]`. Dường như chủng tộc này sở hữu các Kỹ năng đặc biệt như `[Thẩm thấu vật chất]`, `[Dịch chuyển Cự ly ngắn]`, và `[Màu sắc bảo hộ]`.
Tôi có cảm giác nó sẽ trở thành một điệp viên xuất sắc nếu tôi thuần hóa được nó… Đợi đã, nó làm gì có cách nào để giao tiếp với tôi cơ chứ. Rốt cuộc thì tôi đâu có dịch được tiếng lích chích pirupiru của nó.
Truy theo dấu vết của Hisui trên Bản đồ, tôi nhận ra nó đang bay thẳng tới khu biệt thự của Hoàng gia. Có lẽ lần này nó lại trở về bên Công chúa Doris.
Sau một khoảnh khắc thở phào nhẹ nhõm, có vẻ như hôm nay tôi lại được rắc rối gõ cửa. Khi tôi vừa dùng ma thuật Dịch chuyển về lại Biệt thự Pendragon gần Echigoya, một tín hiệu báo động từ những con bù nhìn cảnh báo được bố trí ở ngoại ô Vương Đô vang lên.
Ton, tsu, tsu. Ton, tsu. Ton, tsu, ton…
Tôi mở Bản đồ và quét tìm Quỷ hoặc những kẻ có Level bất thường. Tìm thấy rồi, ngụy thể của con Quỷ Lục đang ở ngay biên giới lãnh thổ do Đức vua cai quản. Nó di chuyển với tốc độ cực nhanh, giống như đang cưỡi trên một con Wyvern đã được thuần hóa.
Tôi lập tức dùng `[Phối trí Unit]` dịch chuyển tới một dãy núi cách Vương Đô vài kilomet. Nếu tiêu diệt nó quá nhanh, khả năng dò tìm Radar của tôi chắc chắn sẽ bị lộ.
Dường như ngụy thể của con Quỷ Lục đã hạ cánh ở một nơi cách đây hai ngọn núi, và định đi bộ tiến vào Vương Đô. Giết nó ngay tại đây thì dễ quá, nhân cơ hội này, tôi sẽ thả rông nó một chút để tóm gọn toàn bộ bè lũ đồng lõa của nó trong một mẻ.
Tôi đánh dấu ngụy thể và con Wyvern trên Bản đồ, sau đó dịch chuyển tới nóc trại trẻ mồ côi của cậu nhóc Shin. Hikaru không có ở đây, trừ những lúc tôi có việc khẩn cấp không thể rời đi. Hiện tại cô ấy đang bận phân phát món thịt cá voi do tôi tự làm cho bầy Griffon và lũ Rồng. Tôi đã đưa cho cô ấy một thiết bị liên lạc tầm xa, nên không có vấn đề gì. Tôi sẽ đến ngay lập tức nếu nhận được tín hiệu từ cô ấy.
Và rồi, ngụy thể cuối cùng cũng thâm nhập vào Vương Đô lúc tối khuya, lọt vào tầm quan sát của tôi. Ngụy thể lần này mang hình dáng của một người ngoại quốc với làn da nâu sẫm.
“Khu ổ chuột hử…”
Ngụy thể luồn lách qua những con hẻm tồi tàn của khu ổ chuột, thỉnh thoảng lại chào hỏi vài gã ăn mày dọc đường. Để phòng hờ, tôi đánh dấu tất cả những kẻ mà gã đã tiếp xúc.
Sau khi băng qua khu ổ chuột, ngụy thể nhảy qua bức tường của một căn biệt thự trong khu nhà giàu và lẻn vào trong. Tôi kích hoạt Kỹ năng `[Ngụy trang Ma tinh]` và bám sát theo đuôi hắn.
Chỗ này là? Tôi nhận ra nơi này khi kiểm tra các dấu ấn bên trong biệt thự. Đây là dinh thự của gia tộc nhóc Souya, kẻ vẫn hay được gọi là "Điện hạ". Đừng bảo tôi, cậu ta thực sự là [Điện hạ] đấy nhé? Thật khó để liên kết một người tử tế đến bất ngờ (bất chấp thái độ ngạo mạn bề ngoài) với một tồn tại được gọi là Quỷ Vương.
Tôi thấy ngụy thể đi qua cửa sau, băng qua một hành lang và tiến vào một chái nhà biệt lập của dinh thự.
“Ta mang tới một tin nhắn từ Mirage.”
“Ngươi là ai?”
Một gã đàn ông gầy nhom, cởi trần nửa thân trên bước ra khỏi phòng, cau mày nhìn ngụy thể với vẻ đầy nghi ngờ. Xác thực thông tin trên Bản đồ, có vẻ như gã ốm nhom này là một quý tộc sa sút. Bỏ qua việc cha gã từng thuộc về tổ chức tín ngưỡng [Đôi cánh Tự do] ở Vương Đô, mối liên hệ giữa gã và lũ Quỷ vẫn còn là một ẩn số.
“Cùng với ánh sáng Tự do.”
“Truy cầu tự do, những đôi cánh cưỡi theo cơn gió.”
Tôi nghe lỏm được đoạn mật khẩu của chúng nhờ Kỹ năng `[Căng tai]`. Tốt lắm. Tôi sẽ báo lại đoạn này cho Tể tướng để dùng làm bằng chứng bắt giữ sau này.
“Coi bộ ngươi thực sự là Hyakumensou (Kẻ ngàn mặt). Khả năng ngụy trang của ngươi vẫn hoàn hảo như mọi khi.”
Hyakumensou? Chẳng lẽ bí danh của con Quỷ Lục là Kẻ ngàn mặt? Vậy ra con Quỷ Lục đã dùng các ngụy thể khác nhau để liên lạc với gã này nhiều lần trước đây.
“Rồi, lời nhắn là gì?”
“Kế hoạch không có gì thay đổi. Ngay khi ngươi có được Bảo châu, hãy bảo chúng hành động cùng với Người dụ rắn.”
“Vậy ta có nên tiếp tục phát thức ăn trộn thuốc từ bọn người Chồn cho đám dân nghèo nữa không?”
“Tất nhiên là có. Mirage không hề ra lệnh dừng lại.”
“Hiểu rồi.”
Thuốc à? Và còn, Người dụ rắn hử? Rõ ràng là chẳng có ai mang chức nghiệp đó ở Vương Đô khi tôi quét Bản đồ trước đây mà.
“Ta đã truyền đạt xong những gì cần thiết.”
“Ờ, chắc là vậy. À phải rồi, tiền quỹ dạo này cạn kiệt quá…”
“Hừm, lại nữa sao. Ta chẳng bận tâm việc ngươi nướng tiền vào rượu chè hay gái gú, nhưng đừng có bỏ bê công việc ta giao, nghe rõ chưa?”
“Dĩ nhiên rồi. Ta đâu có muốn bị Mirage giết.”
Một cái túi nặng trịch được ngụy thể ném xuống trước mặt gã còm nhom, những Đồng vàng lăn lông lốc ra ngoài. Rõ ràng, gã ròm này hợp tác với Quỷ chỉ vì tiền.
Sau khi ném cho gã ròm đang vồ lấy đống tiền một cái nhìn khinh bỉ, ngụy thể rời khỏi biệt thự. Tiếp đó, hắn đi qua ba điểm ẩn náu của bọn đạo tặc trước khi chui vào sào huyệt ngầm của Ropo.
Tôi thấy ngụy thể lấy ra vài loại ma cụ từ trong túi. Có vẻ đó là ma cụ tạo kết giới để giúp hắn ẩn nấp. Sau khi kiểm tra kết giới đã được kích hoạt, con Quỷ Lục ngã vật ra chiếc giường ọp ẹp. Quỷ mà cũng biết mệt sao?
“Fuu, cái thằng tóc trắng khốn khiếp đó đố mà tìm thấy ta ở đây zamasu.”
“Không hẳn vậy đâu.”
Tôi vung kiếm chém thẳng vào ngụy thể đang vội vàng bật dậy trên giường.
“K-Không thể nào! Bộ mày bám theo ta suốt từ nãy đến giờ sao zamasuka!”
Bộ tôi rảnh lắm chắc. Tôi chém bay đầu ngụy thể của con Quỷ Lục một cách gọn gàng. Dường như thể lực của ngụy thể đã cạn kiệt, phần xác còn lại đổ sụp xuống, hóa thành làn khói đen và tan biến.
Tôi đã định bắt sống để thẩm vấn con Quỷ, nhưng vì muốn buổi đấu giá ngày mai diễn ra trong yên bình, tôi ưu tiên việc tiêu diệt nó trước. Ngụy thể có lẽ sẽ lại xuất hiện sau khi nó hồi sinh, việc thẩm vấn những kẻ có liên quan tới Quỷ Lục chắc cũng đủ để moi thông tin rồi.
Dù sao thì tôi cũng đã hoàn thành việc thiết lập ma thuật truy vết lên bản thể chính của con Quỷ Lục, nên số phận của nó coi như đã được định đoạt ngay khi tôi lấy được `[Niệm Chú Châu]`. Thiệt tình, đã mang phận Trùm giữa thì nên ngoan ngoãn ngồi chờ Anh hùng ở Lâu đài Quỷ Vương chứ. Dù cho ở thế giới này chẳng hề tồn tại thứ gì gọi là Lâu đài Quỷ Vương.
Còn nữa, ma cụ tạo kết giới này là do con người chế tạo nên tôi tiện tay cất luôn vào Storage.
Tôi gửi danh sách bọn đạo tặc và ăn mày có liên hệ với Quỷ Lục cho chính quyền và để họ tự xử lý phần còn lại. Sau đó, trong vai Kuro, tôi quay lại chỗ gã ròm – kẻ có vẻ như nắm giữ rất nhiều bí mật. Tôi sẽ ép hắn phải phun ra bằng sạch.
Vì sự yên bình của ngày đấu giá thứ ba vào ngày mai, sẽ không có sự nhân từ nào hết!