Satou đây. Từ khi việc sử dụng chất độc trong các bộ phim trinh thám trở nên lỗi thời, một người bạn từng kể với tôi rằng họ có thể đoán được năm sáng tác của tác phẩm gốc chỉ bằng cách nhìn vào loại chất độc được sử dụng. Ngay từ đầu, hiếm có bộ phim trinh thám hiện đại nào lại dùng chất độc cả.
“Vậy thì bọn anh đi đây.”
“Vâng, chúng em sẽ đi Mê cung, hãy liên lạc với bọn em nếu có chuyện gì khẩn cấp nhé.”
Tôi trao đổi vài lời với Arisa tại cầu tàu của chiếc tàu bay đang lượn vòng trên bầu trời phía trên lâu đài hoàng gia của Vương quốc Kiwolk. Rất nhiều quý tộc và thương nhân đã tề tựu ở bãi đáp tạm thời bên dưới mặt đất. Có rất nhiều người đến để chào đón chúng tôi. Có lẽ là do có sự hiện diện của Công chúa Sistina đi cùng.
Sau khi tiễn Arisa và mọi người trong Team Pendragon, tôi đi gặp Đội Tham quan vừa đến từ Đảo Cung điện. Công chúa đang mặc một bộ đầm hoàng kim óng ánh, trong khi Sera diện một bộ đầm màu ánh bạc. Zena-san cùng tiểu thư Karina đang đeo kính râm, mặc trang phục kiểu vệ sĩ SP với mái tóc búi cao. Cả hai đều trang bị một thanh kiếm mỏng để trang trí, trông họ khá là phong độ. Đây chính là hậu quả từ gu thẩm mỹ tồi tệ của tôi và Arisa.
“Cảm ơn ngài đã đợi, thưa Thứ trưởng.”
Tôi mỉm cười đáp lại lời chọc ghẹo của Sera và bắt đầu hạ thấp con tàu.
“Có nhiều người quá desuwane.”
“Họ chắc đang chào đón chúng ta đấy!”
Tiểu thư Karina thốt lên với vẻ ngạc nhiên, còn Zena-san thì tỏ ra thực sự ấn tượng.
“Vì một chiếc tàu bay là thứ hoàn toàn khác thường, có lẽ chúng ta nên thiết lập một số biện pháp bảo vệ nghiêm ngặt bên trong.”
“Ara? Nếu có chuyện gì xảy ra với tàu bay, họ sẽ bị coi là đang gây sự với Vương quốc Shiga phải không?”
“Đừng có hạ thấp cảnh giác, Tina-sama. Quốc gia nào cũng có những kẻ ngốc không thể hiểu nổi những sự thật hiển nhiên đâu.”
Đáp lại cuộc trò chuyện của Sera và Công chúa, tôi triệu hồi các Golem bảo vệ từ Đảo Cung điện đến đây. Ba con Gargoyle có cánh đứng gác trên boong ngắm cảnh, một hộ vệ đặc quyền có khả năng sử dụng các loại kết giới, cùng với tám Living Doll loại hiệp sĩ bảo vệ thang mạn sườn. Mỗi Golem chỉ khoảng Lv.30, nhưng thế này là quá đủ để ngăn chặn bọn trộm cắp hay buôn lậu.
Tôi nhìn thấy Nữ hoàng đang đứng ở trung tâm đám đông chào đón chúng tôi. Nữ hoàng Kiwolk là một mỹ nhân có ngoại hình hoàn toàn không giống với độ tuổi 40 của bà, đặc biệt là vòng một cực kỳ bốc lửa lấp ló sau bộ đầm đen.
Nghi thức chuẩn mực ở đây là tôi phải lập tức tiến đến diện kiến bà, nhưng vì hình như tôi sẽ bị coi thường nếu tỏ ra quá vội vã, nên tôi quyết định bước chậm lại vài nhịp. Quả là phiền phức.
“Vậy ra đó là Tử tước Pendragon ư, cậu ta khá là trẻ tuổi nhỉ.”
“Điện hạ, giọng của ngài hơi lớn rồi đấy.”
Tôi có thể nghe thấy những tiếng xì xầm trong đám người đang quỳ rạp. Người duy nhất có thể nghe được những lời này có lẽ chỉ có mình tôi nhờ Skill `[Căng Tai]`.
“Thiệt tình, tại sao ta, con trai cả của một Công tước, lại phải quỳ gối trước một thằng Tử tước dù cho hắn có là quý tộc ngoại quốc kia chứ.”
“Tử tước Pendragon là một gia thần của Tổng đốc Lãnh địa Bá tước Muno, hơn nữa cậu ta còn được công nhận để giao phó một báu vật như tàu bay. Một khi cậu ta kết hôn cùng Công chúa của Vương quốc Shiga, không nghi ngờ gì nữa, cậu ta sẽ trở thành một nhân vật đầy quyền lực ở Kinh thành. Tầm ảnh hưởng đó sẽ tương đương, hoặc có lẽ còn vượt qua cả Nữ hoàng Bệ hạ đấy.”
Hee, Thứ trưởng và Tổng đốc có nhiều quyền lực đến thế sao?
“Thằng ranh con đó mà..?”
“Đúng là như vậy. Nếu chẳng may chúng ta chuốc lấy cơn thịnh nộ của cậu ta và khiến quân đội bị phái tới đây, Vương quốc của chúng ta cuối cùng sẽ diệt vong, còn chúng ta có lẽ sẽ bị bêu đầu thị chúng trước cổng lâu đài.”
Ê ê, cái loại cảnh báo tình trạng chiến tranh gì thế kia.
“Nhưng mà, Vương quốc chúng ta có Rừng Tuyết. Bất luận quân đội nào dám tấn công…”
“Làm ơn đừng đánh giá thấp một cường quốc. Họ có Xích Quỷ đang trấn giữ phía tây Vương quốc, và một nhóm những kẻ dị thường được gọi là Shiga Bát Kiếm.”
“Biết là vậy, nhưng chúng ta cũng có các Tướng lĩnh và Đạm Tuyết Cơ cơ mà.”
“Đáng tiếc thay, họ chẳng hề sánh kịp với đám người kia đâu. Bọn họ là những chiến binh hùng mạnh có thể chiến đấu ngang hàng với cả Ma tộc đấy.”
“C-Chiến đấu với M-Ma tộc sao…”
Tôi không biết Xích Quỷ này là ai, nhưng hình như cái danh xưng "ngang hàng với Ma tộc" là một lời đánh giá rất cao. Tôi nghĩ ngay cả Zena-san và tiểu thư Karina, chưa kể đến các cô gái của tôi, cũng đã có thể dễ dàng đánh bại Ma tộc hạ cấp rồi. Giờ thì chắc có lẽ ổn rồi chứ nhỉ.
Tuy nội dung cuộc trò chuyện khá lý thú, nhưng tôi đã làm mất nhiều thời gian hơn dự kiến. Tôi có cảm giác nụ cười của Nữ hoàng bắt đầu trở nên gượng gạo rồi. Khi tôi bước tới phía trước trong khi vẫn giữ thái độ tinh tế, tôi thấy Nữ hoàng chậm rãi thở phào. Rõ ràng, tôi đã vô tình gây cho họ một áp lực không cần thiết.
Khi khoảng cách đã đủ gần, tôi cúi chào Nữ hoàng.
“Thần là Thứ trưởng Bộ Du lịch của Vương quốc Shiga, Satou Pendragon, xin tham kiến Bệ hạ.”
“Trẫm là Nữ hoàng Kiwolk, Heitana. Ta cho phép Tử tước Pendragon được gọi trẫm là Heitana.”
“Thật vinh dự, thưa Bệ hạ Heitana.”
Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mu bàn tay đang bọc trong chiếc găng tay trắng của Nữ hoàng. Tôi có cảm giác những người xung quanh đang nhìn chằm chằm bỗng tỏ vẻ nhẹ nhõm và buông bỏ sự căng thẳng. Theo Sách Du Lịch, hình như đây là một nghi thức thể hiện sự tôn trọng đối với một quý tộc có địa vị cao hơn ở các quốc gia phương đông, nên họ có lẽ cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy tôi đặt Nữ hoàng ở vị trí cao hơn. Đây dường như là một phong tục đã lạc hậu ở Vương quốc Shiga.
Tôi giới thiệu đoàn tùy tùng của mình, Công chúa và Sera cho Nữ hoàng, rồi chúng tôi di chuyển vào bên trong lâu đài.
“... Thật tuyệt mỹ.”
Một trong những thị nữ của Nữ hoàng nhìn thấy những món quà tặng liền thốt lên như nghẹt thở. Nơi đây không phải là sảnh thiết triều mà là tư thất của Nữ hoàng. Hai viên quan, một quý tộc, và một cô gái có mái tóc suôn thẳng đang đứng gần Nữ hoàng đã tập trung ở đây.
Các tác phẩm thủy tinh, lụa ngọc bích và vải lụa mộc Shiga, cùng các tác phẩm nghệ thuật và tranh họa mà tôi có rất nhiều ở Kinh thành. Tôi còn mang theo một ít nguyên liệu lạ lẫm đối với một quốc gia vùng núi như cá biển phơi khô và bào ngư. Không có bất kỳ món vũ khí nào.
Trong số đồ thủy tinh, tôi còn chạm khắc những ấn ký lên để biến chúng thành giả-ma-cụ. Chúng chỉ là những vật phẩm có khả năng ngăn cản thương tích nhẹ, và bảo vệ người dùng khỏi các vi sinh vật hay vi khuẩn yếu. Đám này chỉ giống như đồ chơi nếu so với những trang bị mà đồng đội tôi đang sở hữu, thứ thậm chí có thể chống lại được cả kịch độc của Hydra. Nhưng chừng này chắc cũng không thành vấn đề vì chúng chỉ là thứ tăng thêm giá trị cho mớ quà cáp thôi. Ngoài ra, tôi đã nhờ Sera và Công chúa Sistina tuyển lựa những món quà này.
“Mang những món quà tuyệt hảo như thế này tới một buổi gặp mặt xã giao, quả không hổ danh là gia thần của lãnh chúa một lãnh thổ lớn như Muno. Tử tước Pendragon chắc hẳn cũng đảm đương vai trò của một người cai trị ngoài chức Thứ trưởng ra nhỉ?”
Nữ hoàng, người đang trong tâm trạng vô cùng hài lòng nhờ những món quà, cất tiếng hỏi. Dù tôi chỉ cai trị trên danh nghĩa, nhưng mạng lưới tình báo của Nữ hoàng linh thông thật. Tôi quên mất tiêu tên của cái thành phố mỏ bị bỏ hoang đó rồi, thế nên tôi đành mở Map lên xem.
“Đúng vậy ạ, vừa mới ngày hôm kia, thần đã được Bá tước Muno bổ nhiệm làm người cai trị thành phố Brighton.”
Những người đứng cạnh Nữ hoàng lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nghe đến từ "Cai trị".
“Làm một Thứ trưởng ở Kinh thành, một người cai trị, hơn nữa, lại còn là một chiến binh có thể tiêu diệt một quái vật hùng mạnh như Floor Master ở Mê cung Selbira khi tuổi đời còn trẻ măng thế này. Liệu Tử tước Pendragon có chung dòng máu với Hoàng gia Shiga không?”
“Không hề, thần bẩm sinh chỉ là một thường dân mới nổi thôi ạ.”
Một lão quý tộc có bộ ria mép vểnh lên hệt như ghi-đông xe đạp đứng cạnh Nữ hoàng—ông ta hình như là Tể tướng của Vương quốc này—hỏi tôi, nhưng tôi lập tức phủ nhận. Dù rằng tôi đang nói sự thật, song ông ta lại bảo, ”Cậu cứ đùa”, trong khi cười nham nhở. Thật là huyền bí.
Thế rồi các thị nữ đẩy một chiếc xe chở bộ đồ dùng trà vào phòng.
“Ôi, thật là một hương thơm xuất thần.”
“Đây là trà xanh từ Vương quốc Rumooku. Là loại thượng hạng thậm chí có thể sánh ngang với đặc sản của Lãnh thổ Bá tước Zetsu ở Vương quốc Shiga.”
Người đáp lời Công chúa Sistina là cô gái có mái tóc gợn sóng. Cô ấy là Nhị Công chúa của Kiwolk, tên là Cruu. Cô ấy vẫn chưa kết hôn mặc dù mang dòng máu hoàng tộc và đã 21 tuổi, một người đẹp có khuôn mặt trẻ con nhưng lại sở hữu bộ ngực cực khủng. Cặp dưa hấu lấp ló sau bộ đầm trắng của cô ấy có lẽ cũng phải cỡ Nana đấy chứ.
Chưa hết, trái ngược với thái độ điềm đạm của mình, cô ấy thực chất là một Ma chiến sĩ Lv.37 sở hữu Skill `[Chùy Hai Tay]`, `[Băng Ma Thuật]` và `[Cưỡi Ngựa]`. Nếu bạn bị vẻ bề ngoài của cô ấy đánh lừa, cô ấy chắc chắn sẽ nhân cơ hội đó để hạ gục bạn.
“Điện hạ Đạm Tuyết rất thích trà Rumooku. Sao người không dùng chính loại trà của nước chúng ta để tiếp đãi những vị khách từ phương xa nhỉ?”
“Tướng Ganunu…”
Tể tướng lên tiếng khiển trách vị tướng lực lưỡng tóc đỏ. Hình như, Công chúa Cruu đây chính là Đạm Tuyết Cơ. Cô ấy là người mà điệp viên bí mật của Shiga đã cảnh báo tôi nên dè chừng. Các quân nhân khác vẫn giữ thái độ quan sát bọn tôi mà chẳng nói lấy một lời. Người kia có lẽ chính là Đông Tướng Quân. Anh ta là một người đàn ông tóc đen trông giống như một binh sĩ thiếu động lực, một thanh niên 29 tuổi, nếu đội thêm cái mũ nồi nữa thì sẽ rất hợp với anh ta. Anh ta đang quan sát xung quanh trong khi nhấm nháp trà.
Trà thì ngon, nhưng bánh trà thì quá ngọt và còn lợn cợn đường sạn. Hình như người dân nước này rất hảo ngọt, Tể tướng và vị tướng tóc đỏ kia đang ăn một cách vô cùng thích thú.
“Bộ món ngọt không hợp với khẩu vị của Tử tước Pendragon ư?”
“Không đâu, thực sự chúng rất ngon.”
“Nhưng mà trẫm thấy khanh có vẻ không được ngon miệng cho lắm.”
“Thần đang mải chiêm ngưỡng chiếc bánh có vẻ đẹp tinh khôi giống như những bông tuyết mới rơi ở Vương quốc này vậy.”
“Hohoh, Tử tước thật biết cách ăn nói.”
Tôi đáp lại Nữ hoàng bằng một lý do vu vơ. Nhờ sự trợ giúp của Skill `[Poker Face]`, tôi nở một nụ cười chuẩn mực kinh doanh và bỏ cái bánh quá-ngọt đó vào miệng. Ây cha, có sạn thật. Tôi không phải là người ghét đồ ngọt, nhưng cứng thế này thì ăn không thoải mái chút nào.
“Tuyết tuy đẹp với những du khách như chúng thần, nhưng chẳng phải nó sẽ gây khó khăn cho người dân sống ở đây sao ạ?”
“Tuyết rơi liên tục sẽ gây khó khăn cho những người sống trên núi trong việc chăm sóc gia súc, đừng nói chi là chuyện săn bắn.”
Sera hùa theo chủ đề mà tôi vừa gợi mở.
“N-Người dân ở đất nước tôi đã quen với tuyết rồi, không sao cả đâu.”
“Nhưng tôi nghe đồn rằng mùa đông năm nay kéo dài một cách bất thường…”
Sera lập tức chộp lấy cái cớ của Tể tướng.
“Fufufu, Sera-dono thật tốt bụng. Trẫm đã biết về tình trạng mùa đông kéo dài liên tiếp rồi, thế nên trẫm đã ra lệnh cho Tể tướng miễn toàn bộ thuế và lao động cưỡng bức.”
“Đ-Đúng vậy đó ạ, thưa Bệ hạ. Bọn thần đã cung cấp thức ăn cứu trợ cho những ngôi làng thực sự gặp khó khăn.”
Tể tướng thở phào nhẹ nhõm khi có Nữ hoàng chống lưng. Fumu, tôi không hỏi về thuế má hay lao động cưỡng bức, nhưng ít ra tôi chẳng thấy có đợt cứu trợ lương thực nào cả.
“Bệ hạ và Tể tướng-dono quá mềm lòng rồi! Chẳng đáng để bỏ công sức ra hỗ trợ bọn chúng! Bất luận là miễn thuế hay lao động, chiến tranh sẽ không bao giờ kết thúc. Một khi chúng ta hội tụ đủ lực lượng, thậm chí không cần đến mùa đông, chúng ta vẫn có thể đánh đuổi bọn mọi rợ phiền nhiễu của Vương quốc Kogeoku!”
“Tướng Ganunu!”
Tể tướng quát mắng lời lỡ miệng của ông tướng tóc đỏ. Coi bộ tôi thực sự có thể xem "Mùa đông" ở nước này là do nhân tạo rồi. Đông Tướng Quân tóc đen lộ vẻ mặt cay đắng, nhưng anh ta lập tức quay đi ngay khi bắt gặp ánh mắt của tôi. Có vẻ như vị tướng tóc đỏ không thích dùng "Mùa đông" để ngăn cản quân xâm lược, mặc dù lý do của ông ta coi bộ lại đi theo một hướng hoàn toàn khác.
“Satou-sama, làm ơn kể cho em nghe về Vương quốc Shiga với.”
“Ở Kinh đô hiện tại loại đầm nào đang là mốt thời thượng vậy?”
“Em đã có cơ hội chiêm ngưỡng Lụa Ngọc được tặng cho Nữ hoàng, chúng thật là tuyệt vời.”
“Satou-sama đã từng nhìn thấy thứ được gọi là biển chưa anh?”
“Em đọc trong sách nói rằng biển cát được gọi là sa mạc, có thực vậy không anh?”
Trong bữa tiệc khiêu vũ mà chúng tôi được mời tham dự sau buổi nói chuyện với Nữ hoàng, tôi đã bị bao vây bởi các cô gái quý tộc. Từng cô gái đều khoác lên mình những bộ đầm đắt tiền và trang sức cao cấp. So với đám dân chúng khốn khổ, tầng lớp quý tộc dường như vẫn đang sống rất thịnh vượng. Sera và Công chúa đã tình nguyện lo liệu mấy cô gái này, nên cuối cùng tôi cũng được thảnh thơi thưởng thức bữa tiệc.
Mà, đó quả là một bữa tiệc hoa mỹ đến mức khó tin đối với một đất nước dân dã như thế này. Những món ngon mỹ vị mà tôi chưa từng thấy trong thành phố được xếp đầy trên bàn buffet. Tôi thử nếm một vài món, galette và sữa chua hình như được làm từ sản vật địa phương, ngưu bàng lớn và cà rốt bọc thịt chim rưới sốt ngọt thực sự rất ngon. Những món khác thì giống như phiên bản lỗi của ẩm thực Shiga, chúng hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Vấn đề không nằm ở độ tươi ngon của nguyên liệu, mà cảm giác giống như đầu bếp chỉ đơn giản là không quen xử lý các nguyên liệu ấy.
“Cậu nghĩ thế nào, hả Tử tước-dono. Về nền ẩm thực của đất nước chúng tôi.”
Tên con trai cả của một Công tước, kẻ đã xì xầm về tôi lúc trước, tiến đến bắt chuyện trong khi tay vẫn cầm một ly rượu.
“Chúng rất là sang trọng. Món ăn ở đằng kia đặc sắc cực kỳ.”
“Chim Kiwolk bọc trong ngưu bàng đúng không, cậu dường như khá thích những món ăn quê mùa nhỉ.”
Tôi khen ngợi ẩm thực ở nước này vì tôi thực sự có ấn tượng tốt, vậy mà hắn ta lại coi nó là "món quê mùa". Dường như anh ta không thích món ăn của chính đất nước mình cho lắm.
“Đúng thế, đơn sơ nhưng thực sự rất ngon miệng. Đủ để lát nữa tôi muốn đích thân nói lời cảm ơn với đầu bếp cơ.”
“V-Vậy hả…”
Nếu được, tôi muốn đầu bếp chỉ dạy cho tôi công thức và bí quyết của món đó, người đó chắc chắn là một đầu bếp cừ khôi. Tên công tử giật mình lùi lại khi nghe tôi đáp. Có phải hắn đang cố ý khiêu khích tôi không nhỉ?
“Ngài đây rồi, Tử tước-dono!”
Người gọi tôi bằng một giọng điệu bạo dạn là ông tướng tóc đỏ, trên tay đang cầm một thanh kiếm cong. Mặt ông ta hơi đỏ, bốc mùi rượu nồng nặc. Có vẻ ông ta đã say rồi.
“Tôi nghe nói Tử tước-dono có rất nhiều tài năng đáng để tự hào! Xin hãy cho chúng tôi chiêm ngưỡng sự oai dũng của cậu bằng một trận kiếm vũ với tôi đi.”
Tướng tóc đỏ quăng một vỏ bao kiếm cong về phía tôi. Như thể đã canh me từ trước, những người đang khiêu vũ xung quanh lập tức dạt sang hai bên để dọn sạch võ đài cho trận múa kiếm. Một cách lịch sự, trận kiếm vũ giữa tướng tóc đỏ và tôi được tuyên bố cho tất cả mọi người xung quanh.
Coi bộ không thể nào từ chối lời mời này rồi. Tôi đảo mắt quanh hội trường để thu thập thông tin. Nữ hoàng giữ biểu cảm cứng đơ như mặt nạ Noh nên tôi không thể đọc được cảm xúc của bà; Tể tướng, Đông Tướng Quân và những quý tộc có vẻ tài năng đang tỏ ra không vui; Đạm Tuyết Cơ và phần lớn quý tộc thì trông có vẻ rất háo hức chờ xem. Xét theo tiếng reo hò, hình như tướng tóc đỏ rất nổi tiếng trong giới chức quân sự và giới nhà giàu.
Zena-san và tiểu thư Karina đang nhìn lén từ đằng sau những cột trụ tại hội trường, hướng ánh mắt đầy lý thú về phía này. Sera và Công chúa thì mang vẻ mặt như muốn nói, ”Cho hắn biết tay đi anh!”.
Đây không phải là một trận song đấu mà là múa kiếm đó, hiểu chưa?
Từ một âm thanh rung lên khơi mào, giai điệu hùng tráng từ dàn nhạc bắt đầu cất lên. Tôi không hiểu sao lại thấy nó thật thô tục, có lẽ là do tôi đã quá quen với âm nhạc của Mia rồi.
“Tôi tới đây, Tử tước.”
“Xin hãy nhẹ tay với tôi.”
Ông ta rút thanh kiếm cong ra và nắm vỏ kiếm bằng tay còn lại. Tướng tóc đỏ dường như là người theo phái song kiếm, nên ông ta dùng vỏ kiếm để thay thế.
Zazan.
Tôi đỡ hai nhát kiếm vung xuống bằng thanh kiếm cong trong khi phối hợp nhịp nhàng với giai điệu. Bởi lưỡi kiếm cong và mảnh mai, nó tạo ra một âm thanh đặc dị lúc tôi đỡ đòn. Tôi rê bàn chân trên thảm, xoay vòng một vòng trong khi vẫn gạt hai thanh kiếm của tướng tóc đỏ sang một bên, sau đó tôi mạnh mẽ hất văng cả hai thanh kiếm ra. Canh đúng lúc ông ta sửa lại thế đứng, tôi gõ kiếm vào người ông ta để tạo ra thanh âm za, zan nhịp nhàng theo điệu nhạc.
“N-Nhãi ranh!”
Vì đây là kiếm vũ, tôi đã bước ra khỏi những tiêu chuẩn kiếm thuật thông thường và cố gắng thực hiện một số động tác cầu kỳ, vậy mà hình như tướng tóc đỏ không ưng ý cho lắm. Tôi đang tưởng tượng vũ đấu phải giống như trong anime "Vị vua trở về", tôi sẽ nhờ Arisa ghi lại một bản khi chúng tôi trở về.
Ít ra trận đấu cũng được các cô gái và thị nữ ở hiện trường vô cùng ưa thích. Ở giữa chừng trận kiếm vũ, tôi thấy không chỉ Công chúa, mà ngay cả Nữ hoàng cũng tỏ ra thích thú, nên coi như cũng đáng bỏ công.
Khi âm nhạc chấm dứt, tướng tóc đỏ đang thở hổn hển. Coi bộ sự căng thẳng là quá sức chịu đựng đối với ông ta, dù nó chỉ ở trình độ mô phỏng theo đòn đánh khởi động của mấy cô bé thú nhân. Làm ơn đừng có nhìn tôi bằng con mắt ấy, đây là trận kiếm vũ mà ông tự ý ham hố đòi diễn cơ mà.
“Quả là một màn giải trí tuyệt diệu. Cả Tướng Ganunu và Tử tước Pendragon đều là đại diện cho những chiến binh quả cảm của từng Vương quốc. Trẫm sẽ ban thưởng cho các khanh.”
Nữ hoàng khen ngợi cả hai chúng tôi và ban tặng những chiếc vòng tay có đính Ice Stone. Chúng không phải là ma cụ nhưng trông rất đắt tiền. Dường như Tướng Ganunu là một kẻ sùng bái Nữ hoàng, mặt ông ta trông như đã quên khuấy đi sự hiện diện của tôi và vô cùng cảm động với chiếc vòng tay vừa nhận được.
Không một tiếng động, một thị nữ tiến đến bên tôi và dâng lên một cốc rượu đặt trên khay. Tôi uống cạn ly rượu mật ong và trả lại chiếc cốc rỗng cho cô ta. Vì hình như có một loại chất độc tê liệt phát tác chậm được pha bên trong rượu mật ong, tôi liền đặt một cái Marker (Đánh dấu) lên cô thị nữ. Thêm nữa, tuy tôi có thể tự mình chữa trạng thái tê liệt bằng phép thuật, nhưng cái loại thuốc gây hiệu ứng trạng thái bất thường này chẳng có chút xi nhê gì với chỉ số Kháng của tôi, nên đây hoàn toàn không phải là một mối đe dọa.
“Tử tước-sama, tôi có thể xin cậu một chút thời gian được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Tôi mỉm cười đáp lại gã thương nhân người chồn đội mũ trùm đầu vừa tiến đến bên cạnh.