Satou đây. Trong quá khứ, vào cái thời mà anime về chiến tranh thiên hà đang làm mưa làm gió, có một khoảng thời gian trào lưu uống trà đen pha với brandy rất được ưa chuộng trong đám bạn bè của tôi. Mặc dù trào lưu đó nhanh chóng kết thúc bằng việc người ta chỉ nốc mỗi brandy không thôi.
“Ông luôn luôn đội cái mũ trùm đầu nhàm chán đó sao?”
“Xin thứ lỗi cho tôi. Đó là bởi vì có rất nhiều quý tộc không ưa gì khi nhìn thấy khuôn mặt dã thú của chúng tôi.”
Khi tôi đi được nửa đường ra bên ngoài hội trường bữa tiệc cùng gã thương nhân người chồn, tôi hỏi về chiếc mũ trùm đầu của ông ta và nhận được câu trả lời như vậy. Ông ta đang nói lưu loát một cách kỳ lạ khiến tôi phải thận trọng, nhưng nhìn kỹ hơn thì lý do có lẽ là nhờ chiếc Nhẫn phiên dịch mà ông ta đang đeo. Có lẽ nó giống với vật mà Vương quốc Rumooku đã đưa cho những người Nhật bị họ triệu hoán.
Không giống như bầu không khí ấm áp trong bữa tiệc, hành lang lát đá này tỏa ra một cái lạnh thấu xương, gần như có thể khiến một người khỏe mạnh bị cảm lạnh chỉ trong vòng nửa tiếng. Có một số động tĩnh của những cái bóng khả nghi bên ngoài hành lang. Chờ đợi ở một nơi thế này hả, công việc sát thủ đúng là nhọc nhằn ghê.
“Xin hãy nhìn vào cái kia.”
Thương nhân người chồn dừng lại ở giữa hành lang và chỉ tay ra bên ngoài một ô cửa sổ kính nhỏ. Tôi nhìn thấy phong cảnh tuyết rơi bên ngoài cửa sổ. Vương quốc Kiwolk đang bị vùi lấp dưới lớp tuyết và một cái hồ đóng băng. Ở giữa hồ có một tảng đá tựa như thạch anh tím—à không, một vật-như-ngọn-tháp nhô lên, đang tỏa ra ánh sáng nhạt.
Tôi có thể nhìn rõ nhờ vào Skill `[Farsight]`, nhưng người bình thường có lẽ chỉ thấy một luồng ánh sáng màu tím rất nhợt nhạt. Tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ phát ra từ đằng sau các trụ cột hành lang. Rõ ràng đám sát thủ có lẽ sẽ tấn công sớm thôi.
“Ánh sáng tím kia là thứ ông muốn tôi xem à?”
“Đúng vậy, tòa tháp tỏa ánh sáng đó là…”
Tôi đẩy gã thương nhân ra khi ông ta vẫn đang nói, và hất văng những con dao tẩm độc được ném về phía chúng tôi bằng một chiếc khăn quàng cổ được luân chuyển ma lực.
“Không thể nào.”
“Hắn đánh bật được cả 7 cái!”
Các sát thủ lộ diện từ đằng sau những cột trụ. Lời nói ngọng nghịu của chúng được tự động chỉnh sửa trong não bộ của tôi như thường lệ. Có 5 tên sát thủ đang lăm lăm dao độc. Dưới lớp mũ trùm, bề ngoài của chúng trông giống như người chồn, nhưng theo thông tin từ giao diện AR, chúng thực chất là người chuột (Ratkin). Tổ chức của chúng là…
“Sir Pendragon, cậu không sao chứ! Binh sĩ đâu! Đừng có để tên đạo tặc nào trốn thoát!”
“RÕ!”
Từ phía hành lang đối diện, tướng tóc đỏ và binh lính xuất hiện kịp thời một cách quái chiêu. Những tên sát thủ lâm vào thế bất lợi hình như định trốn thoát thông qua cái lỗ đằng sau cột trụ mà chúng đã dùng để xâm nhập tới đây. Tôi đã đặt Marker lên người chúng nên việc bỏ chạy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng bắt giữ chúng thì phiền chết đi được, vì vậy tôi vô hiệu hóa một tên sát thủ bằng cách ném một viên sỏi vào hắn.
“Tống tên này vào ngục và xét hỏi hắn.”
Binh lính do tướng tóc đỏ mang đến trói gô tên sát thủ lại và định dẫn hắn đi ngay lập tức. Úi chà, dở thật đấy nhỉ.
“Sir Pendragon, cậu có bị thương không?”
“Không có, tôi ổn.”
Tôi đáp lại tướng tóc đỏ—người đang cố che giấu tên sát thủ khỏi tầm mắt của tôi bằng một nụ cười trắng trợn—bằng một câu trả lời tích cực.
“Khoan đã, tôi có chút việc với tên đó.”
“Sir Pendragon, làm ơn đừng lại gần bọn đạo tặc.”
Tôi bước tới phía trước để ngăn binh lính định mang tên sát thủ đi, nhưng tướng tóc đỏ đã cản đường tôi.
“Mấy loại sát thủ này có rất nhiều cách thức tấn công chẳng biết đâu mà lần. Là một thượng khách danh dự của nước chúng tôi, chúng tôi không thể để cậu bị thương được.”
“À, hiểu rồi. Thực sự là thế đúng không…”
Tôi búng nửa đồng xu đang cầm trên tay ra, lột phăng chiếc mũ trùm của tên sát thủ.
“Tôi cứ nghĩ hắn là người chồn, hóa ra hắn lại là một người chuột cơ đấy.”
Khi tôi nói vậy với tướng tóc đỏ kèm theo một nụ cười khẩy, ông ta lầm bầm ”Gununu”, rồi nói, ”Hình như là vậy”, với một bộ mặt méo mó như đang cố vắt ra từng chữ, đoạn ông ta rút lui.
Giờ thì, về chuỗi tấn công bất ngờ đầy phức tạp này—
Người chuột tấn công tụi tôi thuộc về một binh chủng á nhân của Vương quốc Kiwolk chuyên làm những công việc bẩn thỉu. Dù rằng phương pháp Thẩm định thông thường sẽ cho thấy chúng thuộc về một băng đảng tội phạm. Chúng đang giả mạo tổ chức giống hệt như cách mà người của "Đôi cánh Tự do" đã làm.
Tiếp đến, tôi thử tra xét Map, tôi phát hiện vài người chồn đang trong tình trạng nguy kịch dưới hầm ngục. Đây là phỏng đoán của tôi: tướng tóc đỏ có lẽ sẽ xử tử những người chồn trong hầm ngục sau khi bắt giữ đám sát thủ và đổ tội ám sát tôi cho người chồn. Tướng tóc đỏ sẽ đuổi cổ người chồn khỏi Vương quốc, và bất kể là việc bán Ice Stone hay chấm dứt "Mùa đông" đều sẽ làm tái khởi động lại chiến tranh.
Ông ta có lẽ còn định giả vờ giúp đỡ tôi, người đáng ra đã bị suy yếu bởi độc tê liệt, để rồi sau đó đòi hỏi một sự đền ơn nào đó. Thêm nữa, cô thị nữ đã đưa ly rượu độc cho tôi hiện đang bị giam cầm trong một góc của khu vực quý tộc trong tình trạng bất tỉnh.
Trước khi chõ mũi vào sự việc giống như một kẻ mềm lòng sẽ làm, tôi sẽ hoàn thành những việc lẽ ra tôi nên làm vào lúc này đã. Tôi quay sang gã thương nhân vẫn còn chưa gượng dậy nổi.
“Nào nào, kể tôi nghe xem. Cái tháp ấy là sao…”
“Anh là người đã xúi giục Ganunu dẫm lên đuôi rồng phải không?”
“Thần không hề ban cho hắn mệnh lệnh nào cả. Bên cạnh đó, thần không nghĩ Tử tước sẽ sa chân vào cái vở kịch con nít ấy đâu.”
“Ái chà, anh quả nhiên đánh giá cao cậu ta nhỉ?”
“Một thường dân mới vừa trưởng thành, lại sở hữu tước vị của một Vương quốc lớn, thậm chí còn trở thành Thứ trưởng ở Kinh thành. Chỉ có những kẻ ngu ngốc mới dám coi thường người như vậy.”
Khi tôi lẻn vào phòng của Đông Tướng Quân, tôi đã nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ta và Đạm Tuyết Cơ.
“Tôi cứ nghĩ anh muốn chấm dứt 'Mùa đông', tôi có lầm không đấy?”
“Thần chính là người đã đề ra ý tưởng 'Mùa đông' cho Nữ hoàng, Công chúa biết mà? Mặc dù thần biết việc ấy sẽ cắt đứt đường sống của những ngôi làng xa xôi, nhưng thần không thể nghĩ ra kế sách nào khác.”
Đông Tướng Quân nói với Đạm Tuyết Cơ như thể đang tự chế giễu chính bản thân mình.
“Quân đội của chúng ta yếu kém đến vậy sao.”
Đạm Tuyết Cơ lẩm bẩm và đứng dậy.
“Nếu 'Mùa đông' không dừng lại thì tôi không thể chiến đấu cho đất nước này được nữa. Thay vì thối rữa trong cái lồng băng này, có lẽ tôi nên đi quyến rũ Tử tước-sama và để cậu ta dẫn tôi tới những quốc gia đang có chiến tranh chăng?”
“Bộ Snow Leopard và [Rocket Wolf] hết làm người hứng thú rồi sao?”
“Ta phát mệt với chúng rồi. Ta muốn chiến đấu với quỷ dữ vì hòa bình thế giới. Kể cả khi ta không thể đứng sóng vai cùng Anh hùng, thì ta cũng muốn được trở thành một chiến binh ngang tài ngang sức với Shiga Bát Kiếm kia.”
Tôi cứ nghĩ Đạm Tuyết Cơ là một người chỉ biết truy cầu khoái lạc, hóa ra không ngờ cô ấy lại có một mục tiêu rõ ràng như vậy. Sau khi Đông Tướng Quân trầm lặng gửi một cái liếc mắt kiềm chế, Đạm Tuyết Cơ nhún vai và rời khỏi phòng. Đông Tướng Quân hớp một ngụm trà tảo biển pha với rượu khoai lang với vẻ mặt âm trầm.
“'Mùa đông' sẽ phòng thủ cho chúng ta khỏi quân thù cùng lắm là vài năm nữa. Quốc vương Kogeoku rất xảo quyệt, ông ta tuyệt đối sẽ tìm ra cách để quân đội của mình có thể di chuyển trên tuyết. Việc thu thập Ice Stone và chuẩn bị vũ khí cho tới khi điều ấy xảy ra…”
“Có khả năng không?”
“Thưa Bệ hạ.”
Nữ hoàng trong bộ đầm đen bước ra từ một cánh cửa khác với cái mà Đạm Tuyết Cơ vừa dùng để đi ra ngoài. Tôi cứ mong đợi bà ấy sẽ mặc một bộ đồ thiếu vải trong suốt gợi cảm cơ, nhưng bà ấy lại đang mặc một bộ đầm kiểu công sở với vòng một được kiềm hãm chặt chẽ.
“Chúng thần có thể chuẩn bị một con số cố định trong 5 năm nếu như chúng thần cắt giảm phần đã lãng phí cho quý tộc sử dụng, nhưng hiện tại bây giờ…”
“Điều đó là không thể. Đã có rất nhiều quý tộc phản đối 'Mùa đông' cho tới tận bây giờ rồi. Nếu chúng ta ngừng mua chuộc họ bằng tiền bạc và hàng hóa, sẽ xảy ra những cuộc tranh chấp nảy lửa để tuyển chọn Quốc vương kế nhiệm, điều đó thậm chí sẽ không mang lại tiến triển nào.”
Nữ hoàng rót một ít rượu khoai lang vào tách trà và nhấm nháp một cách duyên dáng.
“Mọi chuyện đã đơn giản hơn nếu như Vua của Kogeoku chịu dừng cuộc xâm lược…”
“Điều đó là không thể phải không. Luồng gió lạnh thổi từ nước này đang giết chết những đồng cỏ của đất nước ấy. Với cách mà 'Mùa đông' đang tăng tốc thế này, Vua Kogeoku sẽ không bao giờ nhân nhượng.”
Hm? Kể cả khi nước này giữ nhiệt độ như mùa xuân suốt cả năm, xung đột với nước láng giềng cũng sẽ không dừng lại sao?
“Thực sự không còn cách nào ư?”
Đông Tướng Quân giữ im lặng trước câu hỏi của Nữ hoàng. Có phải lòng kiêu hãnh đã ngăn anh ta lên tiếng không, hoặc phải chăng là…
“Có một cách. Nhưng mà, sự giúp đỡ của Sir Pendragon là điều bắt buộc trong kế hoạch này.”
“Nói đi. Nếu có gì mà ta có thể làm, ta thậm chí sẽ hiến dâng cả tấm thân này.”
“Chúng ta hãy cầu xin cậu ta và tùy tùng tiêu diệt Ma tộc đang bị phong ấn trong hồ.”
Ma tộc bị phong ấn trong hồ. Thực sự, gã thương nhân cũng đã nói điều đó với tôi hồi nãy. Để duy trì phong ấn của Ma tộc này, mùa đông của nước này bắt buộc phải được kéo dài. Chướng khí thoát ra từ Ma tộc đang biến đổi tảo trong hồ thành quái vật, và băng tủy thu được ở ngọn tháp nơi nó bị phong ấn được dùng để sản xuất thành Ice Stone.
Dường như lý do gã thương nhân người chồn tiết lộ cho tôi nghe là vì "đảm bảo lợi nhuận". Hắn đã gom đủ nguồn cung cấp Ice Stone, vì thế hắn muốn một bên thứ ba kết thúc chuyện này để dẹp bỏ nỗi lo sợ giá thị trường sụp đổ nếu như sản phẩm không ngừng tuôn ra. Thật là ích kỷ, nhưng thực sự đó đúng là phong cách của một gã thương nhân người chồn.
“Nếu Ma tộc ở hồ bị giết, thế thì việc nước này giữ được mùa xuân vĩnh viễn sẽ không phải là điều bất khả thi.”
“Fumu, quả là hơi khó, nhưng chỉ đơn giản là giữ một nhiệt độ ấm áp đủ để ngăn khí lạnh thổi tới nước láng giềng chắc có lẽ sẽ làm được. Không có gì đảm bảo điều ấy sẽ ngăn chặn được cuộc tấn công của Vương quốc Kogeoku, nhưng cũng đáng để thử chứ.”
Coi bộ câu chuyện đã tiến triển trong khi tôi đang chìm đắm trong suy nghĩ.
“Rất tốt, ta sẽ đi câu dẫn Tử tước bằng sự quyến rũ của ta. Hãy đợi tin tức tốt lành đi!”
Nữ hoàng bước ra khỏi phòng sau khi để lại một lời tuyên bố nghe giống hệt như đoạn preview cho tập phim kế tiếp. Tôi nghĩ bà ấy sẽ đụng mặt Đạm Tuyết Cơ, người đang hóng chờ trên giường ngủ trong phòng của tôi, nhưng cứ để họ vậy chắc cũng chẳng sao đâu.
Tôi gõ cửa phòng và bước vào mà chẳng hề đợi vị tướng đáp lời.
“Chào buổi tối, Tướng quân.”
“Thật hân hạnh, Tử tước-dono. Liệu cậu có nguyện ý tiêu diệt Ma tộc ở hồ không?”
Tôi cứ nghĩ sẽ có một màn giải thích dông dài, nhưng hình như Đông Tướng Quân đã biết được việc tôi nghe lén.
“Nếu anh hứa sẽ kết thúc kịp thời 'Mùa đông' và giao nộp phân nửa số Ice Stone mà đất nước này đang tích trữ.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi hứa sẽ đem sinh mạng này ra để đổi lấy sự chấp thuận của Nữ hoàng.”
Anh ta nhanh chóng chấp nhận mặc dù điều kiện của tôi hoàn toàn là phi lý. Ma tộc bị niêm phong ở hồ là một Mid-level Demon Lv.50. Nó sở hữu Skill `[Hôi Hóa]`, `[Triệu hồi Nô bộc]` và còn nhiều thứ khác. Cái `[Hôi Hóa]` này dường như là phiên bản cao cấp của `[Thạch Hóa]`.
Khi tôi sắp sửa nếm thử ly rượu được Đông Tướng Quân mời, cánh cửa bỗng bật mở một cách bạo lực.
“Tướng quân ơi! Chúng ta vừa nhận được báo cáo quân đội Kogeoku đã phá xuyên phòng tuyến!”
“C-Cái gì! Ta đi ngay! Tử tước-dono, xin thứ lỗi cho tôi.”
Đông Tướng Quân vội vã rời khỏi phòng sau khi nghe sĩ quan báo cáo. Đất nước này chắc chắn chứa đầy những màn kịch tính phải không. Cố lên nhé, Đông Tướng Quân à.