Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 446: CHƯƠNG 445: VƯƠNG QUỐC TUYẾT (6)

Satou đây. Dọn dẹp sạch sẽ sau khi làm xong mọi thứ thì mệt mỏi đến không ngờ phải không. Nghĩ lại về chuyện ấy, lý do tại sao tôi ngừng tự nấu ăn hồi còn sống một mình là bởi vì việc dọn dẹp sau đó phiền phức chết đi được.

Khi Đông Tướng Quân và viên sĩ quan đi tới phòng tham mưu cùng nhau, tôi điềm nhiên mở Map lên và xem xét tình hình trong lúc nhâm nhi ly rượu khoai lang. Hình như quân đội nước Kogeoku đã xâm lược khu vực miền núi phía đông nam. Hoàn toàn nằm ở phía nam của trục đường chính thông thường.

Tộc Centaur à? Có vẻ như Vương quốc Kogeoku không phải là một đất nước của con người. Centaur bằng xương bằng thịt hử… có lẽ bọn tôi nên tới tham quan một chuyến chăng?

Vừa nghĩ vậy và vừa nhìn thông tin trên Map, chuyển động của một đội ngũ hình như đang tấn công một ngôi làng gần đó trông có vẻ kỳ lạ. Như thể họ đang bỏ chạy khỏi thứ gì đó, hướng thẳng về phía quân đoàn chính. Bộ họ chạm trán [Rocket Wolf] à? Nhưng không, không có người chết trong quân đội Kogeoku. Chỉ có những người bất tỉnh và bị bỏng lạnh mà thôi.

Tôi phát động Skill `[Clairvoyance]` và `[Farsight]` để quan sát hiện trường thực tế.

“M-Một Ma tộc! Một Ma tộc tuyết đang tấn công!”

“Chạy đi! Bằng không sẽ bị dẫm bẹp đó!”

Tôi nhìn thấy những Centaur đang mặc áo giáp lông trông-rất-ấm-áp tuyệt vọng bươn chải trong tuyết. Tiếng nói của họ dường như là ngôn ngữ của các Quốc gia Phương Đông.

“Uwaaaaaaa!”

“Tommy!”

“Hắn xong rồi. Nhanh chạy đi!”

Ồ? Vật thể màu trắng đang rảo bước với tiếng thình thịch kia nhìn trông quen ghê. Đó là Golem tuyết mà chúng tôi đã dùng để vận chuyển thực phẩm. Chúng là dạng xài-xong-rồi-vứt nên không có Ma hạch, vì vậy tôi đã cắt cử chúng bảo vệ ngôi làng sau khi chúng hoàn thành việc vận chuyển tới ngôi làng cuối cùng. Chúng đáng nhẽ chỉ có mặt ở ba địa điểm, những Centaur kia chắc chắn đã quá xui xẻo mới bốc phải lá thăm tồi tệ này.

“Ta là Tam Hoàng tử của Vương quốc Kogeoku, Retaromi! Con Ma tộc kia! Hãy hóa thành bụi cám trước cây thương báu của ta đi!”

Ồ, ghê gớm chưa. Anh ta thi triển một đòn Đâm Thương gia tốc như thể đang bay, dù đó có lẽ là do sức mạnh của Phong Thạch gắn trên đầu mũi thương. Với một âm thanh đục ngầu, bụng của Golem tuyết bị xuyên thủng.

“Thấy chưa hả! Người mạnh nhất Kogeoku…”

Giữa chừng tiếng la thắng lợi của vị hoàng tử, Golem tuyết dộng nắm đấm của nó từ trên cao xuống, vùi Hoàng tử Retaromi ngập sâu trong tuyết. Cái lỗ trên bụng Golem tuyết khôi phục lại tình trạng nguyên bản y như tua ngược một bộ phim, và nó tái khởi động việc tấn công những Centaur khác một cách hăng hái.

Trông có vẻ hài hước khi nhìn họ từ hình ảnh trong đầu tôi, nhưng những Centaur đang bỏ chạy thì hoàn toàn nghiêm túc. Tôi đã thiết lập chế độ không-gây-chết-người cho mọi thứ ngoại trừ quái vật, nên tới giờ vẫn chưa có ai bỏ mạng cả.

“Cứu giá Hoàng tử! Mang hỏa thú tới mau!”

Một tên chỉ huy trông hơi kiêu ngạo vung một cây roi ngắn có đính búi tua, và rồi tám con quái vật nhìn như những con thú ăn kiến phun lửa từ mồm ra tiến đến từ vị trí quân tiên phong. Dường như chúng là quái vật đã được thuần hóa. Họ có lẽ dùng những quái vật đó để hỗ trợ hành quân trong tuyết.

“ĐỐT CHÁY NÓ CHO TA!”

Tuyết bị thắp sáng bởi màu đỏ rực, còn Golem tuyết thì bị bao phủ trong ngọn lửa. Thế nhưng, Golem tuyết không dễ dàng tan chảy như thế.

MVA.

Từ cái miệng đã cháy thành than của Golem tuyết mở ra, nó phun ra đồng loạt hơi thở bão tuyết lẫn với những trụ băng sau một tiếng gầm.

KUGYWEEEEEE. KYSHUUUUUUW. MVA.

Lửa và băng tuyết xáo trộn vào nhau, hình ảnh lập tức bị bao phủ bởi một màn sương trắng xóa.

“Noóónggg!”

“Laạnh quá. Tôi đang tê coóóngg.”

Rõ ràng, hơi nước nóng và bão tuyết lạnh đã gây ra một số thương vong cho các Centaur xung quanh. Thật là tốt nếu như họ trở nên chán ghét chiến tranh sau vụ việc này. Một số nhân vật thượng tầng chẳng rõ mặt của Vương quốc Kiwolk có lẽ sẽ trải qua một đêm mất ngủ mà không hề biết được rằng lực lượng quân sự của Vương quốc Kogeoku đã bị đánh đuổi chỉ bởi một con Golem.

Trước khi ngả lưng đi ngủ, tôi bí mật cứu những người chồn trong hầm ngục và cô thị nữ bỏ độc tê liệt đang trên bờ vực bị chết cóng, rồi bỏ họ lại ở một nơi an toàn trong tình trạng ổn định. Họ sẽ không chết vì lạnh ở đây, và họ có lẽ sẽ tự mình trốn thoát được. Với lại, tôi đã xác nhận việc người chồn trong hầm ngục bị vu cáo thông qua cuộc trò chuyện giữa lính gác và kẻ tra tấn.

Sau khi quay trở về phòng, tôi chìm vào giấc ngủ trong cảm giác hơi bức bối bởi mùi hương nước hoa sực nức và nhiệt độ ấm áp của cơ thể người trên giường.

“Trông như có thể đi bộ trên bề mặt đóng băng của mặt hồ nhỉ.”

“Đúng vậy, nhưng vì gấu bông tuyết không thể đi trên đấy, mọi người phải xuống thôi.”

Sáng hôm sau, khi quân đội nước Kogeoku đã nháo nhào chạy về quê hương của họ. Cùng với Đạm Tuyết Cơ, tôi cưỡi một loài động vật chở khách giống gấu bắc cực để tới Purple Tower ở giữa hồ. Có vài kiến trúc hình vòm cỡ-ngôi-nhà làm bằng băng nằm cạnh tháp, chúng có lẽ là cơ sở ma thuật mà các kỹ sư người chồn đang dùng để sản xuất Ice Stone. Nơi này nhìn có vẻ là một điểm tham quan hay ho nếu như không có Ma tộc bị phong ấn ở Purple Tower.

Thuộc hạ trực tiếp của Đạm Tuyết Cơ, White Lily Knights bao gồm 15 nữ hiệp sĩ đi theo chúng tôi tới đây. Level bình quân của họ là 8, nên có lẽ họ chỉ đóng vai trò như những bông hoa trang trí.

“Thần nghe nói có một nước láng giềng đã tấn công, vậy thì Công chúa dẫn đường cho thần có ổn không vậy?”

“Được chứ, tôi thấy không phiền đâu. Quân đội Kogeoku hình như đã bị đánh bại bởi một Ma tộc không rõ danh tính và đã triệt thoái rồi. Lúc này Tướng Ganunu chắc có lẽ đang cho người đi điều tra Ma tộc đó rồi.”

Đạm Tuyết Cơ trả lời tôi bằng một giọng nhẹ bẫng như không. Golem tuyết chắc đã sụm bà chè sau khi cạn kiệt toàn bộ ma lực của nó vào hôm qua, nỗ lực tìm kiếm của tướng tóc đỏ sẽ chỉ tốn công vô ích. Hình như, tin tức về sự rút lui của quân đội Kogeoku đã được truyền tới vào sáng nay thông qua tháp truyền tin mà Đông Tướng Quân xây dựng. Chỉ có duy nhất một cơ sở như vậy hướng về phía Vương quốc Kogeoku, nhưng tốc độ truyền tin nhanh như vậy cũng khá ấn tượng.

MUWOOOOWN.

Tiếng thét của quái vật bên dưới lớp băng truyền tới đây. Killer Algae quằn quại ở dưới băng ngó phát ớn. Mặc dù tôi biết chúng không thể vượt qua lớp băng dày, nhưng vẫn tởm chết đi được.

“Cái đó, đúng vậy.”

Đạm Tuyết Cơ chỉ vào một tế đàn khả nghi nơi có một vòng tròn ma thuật dạng-phong-ấn được chạm khắc. Có 6 tế đàn như thế này được đặt xung quanh Purple Tower. Hôm nay chỉ là một cuộc điều tra sơ bộ. Việc diệt trừ Ma tộc bị phong ấn sẽ diễn ra vào hai tuần sau. Chúng tôi sẽ mang đội thám hiểm giả Mithril [Pendragon] từ Thành phố Mê cung đến đây bằng tàu bay.

“Mà Điện hạ ơi.”

“Gì thế?”

“Thần tự hỏi những Băng Trượng oai vệ mà các vệ sĩ đang mang cùng với khẩu đại pháo trên xe trượt ở đằng sau chúng ta dùng để làm gì vậy?”

“Ufufu…”

Đạm Tuyết Cơ lảng tránh câu hỏi của tôi bằng một tràng cười.

“Anh nghĩ chúng dùng để làm gì? Nếu anh đoán trúng, ta sẽ cho anh quyền muốn làm gì với ta thì làm.”

Đạm Tuyết Cơ, người vừa bước tới tế đàn, nhìn tôi với một nụ cười đầy nữ tính. Cây Chiến Chùy to cộ mà cô ấy đang vác trên vai trông cực kỳ lạc điệu với cô. Đừng bảo là, cô ấy định phá hủy phong ấn ngay bây giờ luôn đấy nhé?

“`[Phá Thành Chiến Chùy]`!”

Sau khi Công chúa đọc thánh văn trong khi mỉm cười, cây búa chiến `[Phá Thành Chiến Chùy]` phát sáng đỏ rực. BOOM, xé toạc khí lạnh, cây búa của Công chúa đập tan tành vòng tròn phong ấn.

Tôi hoàn toàn có thể chặn Công chúa hung hãn này lại nếu dùng `[Shukuchi]` và `[Magic Arm]` vô niệm, nhưng quả thật, làm mấy cái đó sẽ vạch trần thân phận của tôi. Nếu tôi có thể dùng mấy thứ đó, chứng tỏ rằng việc tôi nhào vô chơi tay đôi với một Mid-level Demon cũng không thành vấn đề.

Dùng phép `[Điện Đàm]`, tôi ra lệnh cho các đội viên trên tàu bay thực hiện cuộc hạ cánh khẩn cấp và triển khai đội Gargoyle tới đây. Họ chắc sẽ đến sau vài phút nữa ở cự ly này.

Rắc.

“Giờ thì, Satou-sama. Chúng ta hãy cùng nhau chiến đấu đi.”

Đạm Tuyết Cơ chìa bàn tay ra như mời gọi tôi, kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Tôi nên nói thế nào nhỉ, cô nàng này là một kẻ hiếu chiến ở cùng đẳng cấp với Hắc Long vậy.

Rắc rắc rắc.

Purple Tower đang rạn nứt. Những kỹ sư người chồn đang làm việc trong nhà vòm băng gần đó vội vã chạy trốn ra xa trong khi dò dẫm trên mặt hồ băng. Các tiểu thư của White Lily Knights hình như đã giữ một khoảng cách an toàn và hoàn thành việc chuẩn bị Băng Trượng. Có vẻ việc lắp đặt đại bác trên xe trượt gặp một số khó khăn, các nữ kỹ sư đang vận hành trong sự hoảng hốt. Cố gắng lên, tôi âm thầm cổ vũ họ trong đầu.

Purple Tower vỡ nát trong khi phát ra một màn bụi sương trắng. Thứ xuất hiện là một Mid-level Demon với nửa phần dưới là một con bạch tuộc và nửa phần trên là một cái cây mục nát. Có một cấu trúc giống như tổ chim nằm trên cái phần lẽ ra là đầu của nó. Hình như các xúc tu ở hạ thân vẫn đang chìm dưới băng cho tới đoạn giữa.

TWAKWUUUUUUUOW.

Mid-level Demon gầm lên, lớp băng bên dưới nứt vỡ và sau đó các xúc tu trồi lên từ những tảng băng vỡ. Không hiểu sao cảm giác giống như lúc chân bạn bị vướng phải gốc rễ của dây khoai lang vậy. Thoạt nhìn thì tôi nghĩ nó đã được tự do rồi, nhưng chỉ có những xúc tu bên ngoài mới hiện diện trên mặt băng. Tôi bảo xúc tu nhìn như của bạch tuộc, nhưng lại có những cành nhánh mọc ra ở giữa chừng các xúc tu, cách chúng uốn éo trông tởm lợm lắm.

Trước khi Ma tộc có thể hoàn toàn thoát ra, Đạm Tuyết Cơ đã nhảy tới gần.

“Dwoseeeeeeeeeeeeeeei!”

Với một tiếng la chẳng hề mang dáng dấp của một thục nữ, cô đập thẳng vào người con Ma tộc bằng cây `[Phá Thành Chiến Chùy]`. Nhờ có Skill `[Cường hóa Thân thể]` và `[Tăng Sức mạnh]`, tốc độ vung búa của Công chúa coi như là khá ấn tượng.

DWAGWWWUUUUOWN.

Tiếng rống của con Ma tộc có vẻ là một câu thần chú, một kết giới muội tro xuất hiện đón đỡ cây búa của Công chúa. Bột tro tản mác dường như mang theo hiệu ứng trạng thái xấu, áo giáp của Công chúa khi tắm trong lớp tro bắt đầu bị thoái hóa.

Rút Tiên Kiếm ra từ đằng sau áo choàng, tôi chém đứt xúc tu đang định giật ngã Công chúa. Xúc tu cố tấn công tôi bằng cách vung vãi máu tro khi uốn éo, nhưng nó tắt đài ngay khi tôi đạp lên.

“Satou-sama, cảm ơn anh desuwa.”

Cái đầu tổ chim của con Ma tộc bắt đầu sản sinh ra tro sương.

“Đội Băng Trượng đâu! Nhắm bắn vào đầu nó!”

“RÕ!”

Theo lệnh của phó đội trưởng, các tiểu thư của White Lily Knights bắt đầu kích hoạt trượng phép. Cơn mưa đá trắng đóng băng lớp tro sương ở phía trên con Ma tộc, thổi bay nó đi. Hình như con Ma tộc không thích điều đó, nó moi thêm những xúc tu bên dưới băng lên mà chẳng thèm quan tâm gì tới những xúc tu đã bị chặt đứt.

DWAGWWWUUUUOWN.

Con Ma tộc giống như định phát động một ma thuật diện rộng, nên tôi sút cái xúc tu đang định tấn công Công chúa vào người nó, chặn đứng việc niệm chú. Trong khi đó, những xúc tu mảnh của con Ma tộc đã vươn tới đội White Lily Knights, trói buộc họ. Tiếng la hét, chân tay bị kéo căng, giáp ngực vỡ nát; ái chà, cứ như Hentai vậy, nhưng không giống như trong game, họ chẳng bị làm nhục tại chỗ, mà là bị diệt sát luôn. Con Ma tộc tấn công bằng xúc tu, nhắm thẳng vào trái tim dưới làn da trần của họ.

“Làm như tao cho phép vậy!”

Để cứu thuộc hạ, Đạm Tuyết Cơ nhắm cây búa chiến vào gốc rễ của xúc tu của con Ma tộc, cô ấy có quá nhiều khoảng cách do đang cầm một vũ khí hạng nặng. Một xúc tu lao đến từ đằng sau bắt lấy chân cô, giật ngược người cô lên không trung. Trong khi la hét, Công chúa bị treo lộn ngược đầu.

Tôi không thích cảnh đổ máu, vì vậy tôi cản những xúc tu bén nhọn của Ma tộc bằng `[Magic Arm]`. Các tiểu thư của White Lily Knights khi thấy xúc tu nhọn hoắt dừng lại ngay trước mắt liền đổ mồ hôi lạnh trong khi mặt mày xanh lè. Tôi rất là xin lỗi, nhưng viện binh sẽ tới ngay thôi, làm ơn chịu đựng thêm chút nữa.

“`[Air Slasher]`!”

Một giọng nói thanh thoát vọng xuống từ trên trời, rồi sau đó những lưỡi dao vô hình chém đứt phăng những xúc tu. Dư lực của những lưỡi dao cắt đứt xúc tu cũng xé toạc mặt băng, làm bao phủ vùng xung quanh trong băng trắng và khói tuyết. Trở nên vô hình đúng là một lợi thế, tôi lấy ra vài viên sỏi từ Inventory và ném chúng vào gốc rễ của xúc tu của con Ma tộc. Phong thuật vừa nãy chỉ cắt được mặt ngoài xúc tu, mà không cắt đứt hoàn toàn chúng.

Đang bay trên trời với một cây trượng sáng màu ngọc bích trên tay chính là Zena-san.

“Eemm không dừng đượcccc!”

Tôi chụp lấy Zena-san đang sắp sửa đâm sầm vào mặt băng bằng `[Magic Arm]`. Tôi cứ nghĩ cô ấy bay nhanh một cách quái lạ, hóa ra cô ấy đã dùng máy bắn đá trên tàu bay để gia tốc. Bắt chước Pochi với Tama là một điều cực kỳ nguy hiểm, làm ơn suy xét kỹ thêm chút đi có biết không.

“C-Cảm ơn anh Satou-san.”

“Em có bị thương không?”

“Không có, em ổn.”

Đằng sau những lời cảm động đó, con Ma tộc đang ngã nhào vật lộn để gượng dậy và trượt dài trên mặt băng. Những Gargoyle bay đến dường như đã giải cứu thành công cho các thiếu nữ White Lily Knights. Đạm Tuyết Cơ đang ưỡn ẹo để thoát khỏi cái xúc tu đang quấn chặt vào thân dưới của cô. Xúc tu ấy vẫn hoạt động một cách kỳ lạ mặc dù nó đã bị tách rời khỏi thân chính.

“Á, Công chúa Điện hạ kìa!”

“Anh có thể nhờ em giúp cô ấy không?”

“Được chứ! Em đi đây.”

Zena-san thấy Đạm Tuyết Cơ lôi ra một cây dao găm nhỏ liền bay tới hộ giá Công chúa. Tôi sẽ yểm trợ cho cô ấy bằng `[Magic Arm]`.

“BẮNNNN!”

Trong khi ngập trong vùng băng vỡ, đại bác trên các xe trượt bắn ra một cơn mưa băng cùng bão đá. Thế nhưng, vì mặt đất không vững vàng, đòn tấn công mất tăm mất tích ngoài đường chân trời mà không trúng mục tiêu. Dường như các thiếu nữ nã pháo đã xoay sở thoát được khỏi chiếc xe trượt đang chìm nghỉm.

Khi tôi nhìn kỹ hơn, những cơ sở ma thuật chỗ người chồn dùng để sản xuất Ice Stone cũng đang chìm dần vào hồ cùng với những nhà vòm đổ vỡ. Tôi lén lút vươn dài `[Magic Arm]` đến một trong số đó và thu thập nó. Tôi sẽ mang trả lại hồ một khi tôi sao chép xong bản chính.

“Satou-san ơi, em đã thành công cứu được Công chúa rồi.”

“C-Cảm ơn anh vì đã tiếp ứng desuwa.”

Đạm Tuyết Cơ đang được Zena-san vác trên vai có thương tích khắp cả người. Áo giáp trắng bằng thép của cô đã móp xọp, nhưng so với những thuộc hạ thậm chí có người còn bị bóc trần cả da, cô ấy vẫn còn tốt chán.

Tôi ngước nhìn lên trời khi nghe thấy tiếng động cơ và thấy tàu bay đang tiếp cận hồ. Tôi có thể nhìn thấy Công chúa, Sera và Hikaru đang đứng trên mạn tàu. Coi bộ Hikaru tới giúp vì tôi đã kể cho cô ấy nghe về Ma tộc khi tôi đi tới Đảo Cung điện. Cổng máy bắn đá trên tàu bay đang tiến đến gần bắt đầu mở ra. Đừng nói là…

“Karina Kickkkkk!”

Tiểu thư Karina bắt chước Zena-san bay ra từ máy bắn đá của tàu bay. Làm việc ấy mà không có cách chi để bay, cô nàng này đúng là ngông cuồng hết sức. Tiểu thư Karina được bọc trong ánh sáng trắng bảo vệ của Raka lao thẳng vào người Ma tộc giống như một viên đạn pháo.

Kết giới tro than của Ma tộc và lớp bảo vệ của Raka đập vào nhau, bắn tia lửa tung tóe. Kaboom, bằng một âm thanh nặng nề, kết giới tro bị xuyên phá.

DWAGWWWUUUUOWN.

Tiếng rống của Ma tộc mang theo cả lời niệm chú lẫn tiếng thét đau đớn. Tôi thấy tro máu phụt ra đang ăn mòn lai quần của tiểu thư Karina.

“Raka! Mở rộng bảo hộ!”

“Umu, dở thật.”

Nghe tiếng gọi của tôi, `[Thông linh vật]` của tiểu thư Karina, Raka, lập tức mở rộng ánh sáng bảo vệ. Không như các thiếu nữ của White Lily Knights, kết cục nó chỉ làm mắt cá chân của tiểu thư Karina bị lộ ra. Nhờ có lòng quả cảm gan liều của tiểu thư Karina, lượng HP của Ma tộc đã ở trên bờ vực cạn kiệt. Tôi sẽ giữ bí mật chuyện nội cái việc hòn sỏi tôi ném lúc nãy đã làm HP của Ma tộc tụt mất 90% rồi.

Ma tộc hét lên kiểu như nó đang bị cái chết dày vò, những xúc tu còn lại trên vùng băng quằn quại dữ dội. Hình như chân của tiểu thư Karina bị tổn thương nặng nề và cô không thể di chuyển, vì thế tôi bèn làm cô cử động bằng `[Magic Arm]`, giúp cô di tản tới đây.

“Sistina-sama, dội bom.”

“Vâng, em hiểu rồi.”

Hai khẩu Magic Cannon của tàu bay đốt cháy Ma tộc bằng tia nhiệt nóng đỏ. Những khẩu Magic Cannon này có chung mẫu thiết kế với loại dùng ở Thành phố Seiryuu để đánh với Wyvern và được lắp đặt trong các tàu bay lớn. Nó không phù hợp dùng cho một tàu bay thông thường do ma lực của những tàu ấy thường không đủ, nhưng với tàu bay của tôi thì đó là chuyện khác vì cái của tôi có lò ma lực sử dụng một viên Đá Vạn Năng.

Riêng chuyện một viên hỏa đạn nho nhỏ bắn ra từ cột Magic của tôi có lực công kích cao hơn cả đại bác thì là chuyện bí mật.

Và thế là, Mid-level Demon bị phong ấn ở Vương quốc Kiwolk đã bị hủy diệt và trở thành bụi đen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!