Satou đây. Trong các trò chơi, có một kỹ thuật để phá vỡ nhịp điệu của người chơi đã quen dần với sự xuất hiện của kẻ thù giống nhau, bằng cách tung ra một kẻ địch khó ai ngờ tới. Trò chơi siêu nổi tiếng Zombie Hazard đã áp dụng điều này rất hiệu quả.
“Vậy thì anh sẽ đi trước nhé.”
“Un, nhớ gửi lời chào Hayato giúp em.”
Tôi chỉ mang theo tiểu thư Karina ra khỏi [Không gian con] (Sub-space) để tiến vào Mê cung.
Arisa và những người khác sẽ nhập bọn sau khi họ bảo dưỡng xong trang bị. Có lẽ họ sẽ tranh thủ nghỉ ngơi một chút vì tôi đã chuẩn bị sẵn bồn tắm và vài món ăn nhẹ trên bàn.
“Chà, có địch.”
Trong lúc chúng tôi vắng mặt, một lượng lớn Doppelganger (Trùng Thân Ma) đã chiếm cứ căn cứ tiếp tế. Khá là bài bản, chúng đóng giả làm [bạn bè bị thương nặng] hòng dụ dỗ Anh hùng tiếp cận để tấn công khi họ mất cảnh giác.
“Đ-Địch nhân desuno? Raka-san?”
“Karina-dono, hãy chú ý cảnh giác xung quanh. Không may là chức năng tìm kiếm kẻ địch của tôi không thể phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào. Nhưng nếu Satou-dono đã nói vậy, chắc chắn có kẻ địch ở gần.”
Raka đưa ra lời khuyên cho tiểu thư Karina đang ngơ ngác.
Nếu chúng tôi đụng độ nhóm Anh hùng trong lúc giao chiến thì sẽ phiền phức lắm, nên tôi quyết định tiêu diệt hết bọn chúng cùng một lúc bằng [Remote Arrow] (Ma Khống Tiễn).
Tôi trút một cơn mưa [Remote Arrow] xuống bọn Doppelganger đang giả vờ làm xác chết ở phía trước, biến chúng thành xác thật... à không, chúng tan chảy thành chất lỏng màu trắng sữa.
“Kya!”
Tiểu thư Karina giật mình hét lên và ôm chặt lấy cánh tay tôi.
Việc nhìn thấy người và quần áo tan chảy quả thực là một cảnh tượng tồi tệ, dù cô ấy đã từng chứng kiến trước đây.
“Không sao đâu Karina-sama. Kẻ địch đã bị loại bỏ hoàn toàn rồi.”
Tiểu thư Karina trông có vẻ nhẹ nhõm, nhưng giờ mắt cô ấy bắt đầu quay cuồng sau khi nhận ra mình đang ôm chặt lấy tôi.
Cặp đôi pháo đài bất khả xâm phạm, Arisa và Mia, không có ở đây, nên tôi quyết định tận hưởng tình huống này thêm một chút nữa.
“Anh hùng-sama! Căn cứ đã chịu thiệt hại lớn!”
“Tìm người sống sót! Chắc chắn có quái vật đang lẩn khuất, hãy luôn đi cùng người mang trang bị dò tìm ma thuật.”
Tôi có thể nghe thấy tiếng của Anh hùng ở phía bên kia sảnh, họ không thể nhìn thấy chúng tôi do bị khuất tầm nhìn.
Tôi nắm tay kéo tiểu thư Karina đi về phía nhóm Anh hùng.
Có những cột đá và đống đổ nát cháy dở ở trung tâm sảnh nên tầm nhìn ở đây khá tệ.
“Anh hùng-sama! Có người trên đỉnh vách đá kìa.”
“Đó là... Satou hả?”
Một hiệp sĩ mặc giáp đen chỉ vào chúng tôi và hô lớn, còn một người phụ nữ mặc giáp bạc lẩm bẩm tên tôi với giọng điệu giễu cợt.
Cô gái có mái tóc bạc suôn thẳng đó là Ringrande-sama, [Phá Thiên Ma Nữ] (Heaven Smashing Witch), một trong những tùy tùng của Anh hùng. Cô ấy là chị gái của [Vu Nữ Tiên Tri] Sera - người đang ở tại Đảo Cung Điện của tôi, con gái của Công tước và cũng là một người hơi bị siscon.
Tôi vẫy tay chào cô ấy và nhảy xuống khỏi vách đá.
Tiểu thư Karina đi theo sau, tay giữ chặt tà váy đang phập phồng.
“Tại sao Satou lại ở nơi này...”
Sự thận trọng hiện lên trong mắt Ringrande-sama, cô ấy đặt tay hờ lên chuôi kiếm.
Khi chúng tôi đến đủ gần để nói chuyện, tôi mở lời chào hỏi.
“Ngày tốt lành, Ringrande-sama, nhân dịp...”
“Anh hùng-sama, ở đằng kia!”
Ngay khi tôi định nói lời chia buồn, một hiệp sĩ đen xuất hiện cùng với Anh hùng Hayato.
“Satou...”
Khuôn mặt điển trai nam tính của anh ta trông phờ phạc do chuyến thám hiểm Mê cung dài hạn và những trận chiến với Ma Vương.
Bộ giáp màu xanh dương cũng bị móp méo và lấm bẩn, hào quang của [Anh hùng] mà tôi thấy dạo trước đã mất đi vẻ huy hoàng.
“Hayato-sama, xin thứ lỗi vì tôi đã vắng mặt trong thời gian dài.”
Mắt tôi chạm mắt Anh hùng khi tôi nói kèm theo một nụ cười.
Ánh mắt của anh ta sao mà gợi nhớ lại cái thời tôi còn đang phát triển Death March.
Chúng nhắc tôi nhớ về những đôi mắt căm hờn thế gian, khao khát được ngủ ngon, yên bình và giải thoát khỏi công việc.
Lẽ ra tôi nên đến giúp anh ta sớm hơn.
Tôi nuốt sự ân hận về việc đã để Anh hùng lại một mình vào trong lòng.
“... Lại là cậu lần này hả.”
Tràng cười không hợp với anh ta chút nào làm tôi thấy khó chịu.
“Hayato-sama, có chuyện gì sao?”
“Nhận lấy đi, Satou!”
Anh hùng rút Thánh kiếm Arondight và chém xuống.
“[Shining Blade] (Thiểm Quang Diên Liệt Trảm)!”
Chiêu thức của Anh hùng mà tôi chưa thấy bấy lâu nay đã nhanh hơn trước. Tôi né tránh ánh sáng xanh lam đang vươn dài ra từ lưỡi kiếm.
“Kyaa, desuwa!”
“Gununu, quả không hổ danh là kỹ năng của Anh hùng.”
Tiểu thư Karina và Raka dường như hét lên vì dư chấn của đòn tấn công.
Tiểu thư Karina trông có vẻ hạnh phúc một cách kỳ quặc.
Thật khó hiểu, nhưng đối với một fan cuồng của Anh hùng, chắc cô ấy vui mừng lắm khi được đem thân mình ra hứng đòn của thần tượng chăng?
Tuy nhiên, độ chính xác của chiêu này tệ hơn tôi tưởng.
Dư chấn của chiêu thức mà anh ta thi triển hồi trước sẽ không lan tới chỗ tiểu thư Karina đâu.
“[Shining Strike Rush] (Thiểm Quang Loa Toàn Đột Kích)!”
Nhờ sự hỗ trợ của [Flash Step] (Thuấn Động), Anh hùng Hayato xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Thánh kiếm Arondight trong tay anh ta giải phóng ánh sáng xanh công kích.
“Ùi chà, nguy hiểm đấy.”
Anh ta không nhắm vào đầu hay chỗ hiểm, nhưng thanh kiếm sẽ xuyên qua phổi và vai tôi, nên tôi hững hờ né tránh.
“Hừm, né được cả đòn đó của ta, thằng giả mạo chó chết!”
“Tôi là hàng thật đấy, anh hiểu không?”
“Làm gì có thằng giả mạo nào chịu thừa nhận chứ!”
Ừ nhỉ, đúng là thế thật.
Có lẽ họ đã bị tấn công bởi lũ Doppelganger nhiều lần trước khi tới được đây.
Tôi cù nhây với Anh hùng để giúp anh ta giải tỏa stress một lúc, và khi anh ta bắt đầu hụt hơi, tôi quật ngã anh ta.
Anh hùng lấy lại tư thế giữa không trung và đáp xuống đất.
“Anh có thể thấy tôi là người thật nếu dùng [Thẩm định] lên tôi, đúng chứ?”
“Chắc là tôi phải vậy...”
Tôi tò mò tại sao anh ta không thẩm định tôi ngay từ đầu, nhưng làm vậy thì giờ ít nhiều cũng đã chứng minh được tôi vô tội.
“Rin, rút kiếm cảnh giới.”
“Đ-Được.”
Ringrande-sama và những hiệp sĩ đen bao vây với vũ khí trên tay, rồi những tùy tùng khác của Anh hùng xuất hiện phía sau để yểm trợ.
Công chúa thứ 21 của Đế quốc Saga với mái tóc vàng lộng lẫy, [Phù Thủy] Maryest Saga, và cô nàng ngực bự nồng nhiệt, Loreiya - một nữ thần quan của Đền Parion, cũng xuất hiện.
Người cuối cùng, Seina, trinh sát của nhóm Anh hùng, đang ở phía sau với vết thương nghiêm trọng.
Có vẻ như Seina được bảo vệ bởi các hiệp sĩ đen của Đế quốc Saga và các hiệp sĩ giáp đỏ được phái tới bởi Thái tử Chồn.
Những mạo hiểm giả trinh sát mà nhóm họ dường như đã chiêu mộ ở Đảo Dejima đang tiếp tục dò tìm trong sảnh và khu vực xung quanh.
Không thấy ai trông giống kỹ sư được Đế quốc Chồn phái tới.
Có lẽ họ chỉ xuất hiện lúc đầu rồi giao lại việc cho các hiệp sĩ đỏ, chưa hề thực sự đặt chân vào Mê cung.
“Cậu ta không thể nhầm lẫn được, là Satou Pendragon hàng thật.”
Anh hùng tuyên bố sau khi nhìn chằm chằm tôi khoảng 30 giây.
“Tôi xin lỗi cậu, Satou.”
Tôi ngăn Anh hùng đang định quỳ xuống dogeza để xin lỗi và hỏi lý do anh ta đột nhiên tấn công mà không thẩm định trước.
“Chúng tôi bị tấn công bởi Doppelganger mang hình dạng Rusus và những người khác trước khi tới được đây.”
“Sau khi xử lý chúng, chúng tôi thấy xác của những thành viên căn cứ trên đường, rồi khi kiểm tra, một số mìn Claymore phát nổ, gây thương tích nghiêm trọng cho Seina và những người khác.”
“Sau đó bọn Doppelganger dai dẳng tấn công chúng tôi nhiều lần bằng cách giả làm người quen.”
Tôi hiểu rồi, vậy là sự nghi ngờ của Anh hùng đã bị nuôi dưỡng nhằm gài bẫy để tôi và Anh hùng xung đột với nhau.
“Hơn nữa, tôi cần ít nhất 10 giây để nhìn thấu nhân dạng của Doppelganger. Nếu chỉ liếc sơ qua, tôi sẽ nhận được thông tin giả.”
Ra là vậy, cũng có loại cạm bẫy như thế nữa sao.
Hệ thống AR thông thái của tôi hiển thị rõ [Human] và [Doppelganger] nên điều đó không làm khó tôi, nhưng nếu là trường hợp của anh ta thì tôi có thể hiểu được.
Cơ mà, anh ta chỉ cần bỏ ra 10 giây để thẩm định là được mà nhỉ?
Thắc mắc đó được giải đáp bởi câu nói tiếp theo của Anh hùng.
“Quan trọng là, một gã đáng lý ra không nên có mặt ở đây lại đi cùng một phụ nữ tay không tấc sắt, trong khi bản thân thậm chí chẳng thèm cầm kiếm hay đũa phép, cái đó không khả nghi mới là lạ.”
Tôi quên béng mất việc đã cất thanh Tiên Kiếm thường đeo bên hông vào [Storage] (Kho Chứa) vì nó bị bẩn lúc xử lý tên Ma cà rồng.
Xét cho cùng, Ma thuật và [Magic Edge] (Ma Nhận) là đủ để làm gỏi đám quái vật thông thường rồi.
“Tôi xin lỗi.”
Tôi thành thật xin lỗi Anh hùng.
“Tôi tới đây cùng với đồng đội nên đã để việc chiến đấu cho họ lo liệu hết.”
Tiếp đó, tôi nhờ tiểu thư Karina chứng thực nắm đấm vỡ đá của cô ấy và sự bảo vệ của Raka.
“Hai người đều ở Level 50 hử? Mọi người thực sự đã rất vất vả.”
Tôi cảm thấy có chút tội lỗi khi nghe Anh hùng nói vậy, nhưng tiểu thư Karina đằng sau tôi thì bị choáng ngợp và đỏ bừng mặt.
“Chủ nhân~?”
“Pochi có thể ngửi thấy mùi Chủ nhân ở đằng kia nodesu.”
Tôi nghe thấy tiếng Tama và Pochi, nên tôi gọi lớn.
Tôi dùng [Magic Hand] (Tay Phép) để đón bắt mấy cô bé đang vẫy tay và nhảy xuống từ trên đỉnh vách đá. Nhóm tiên phong thì tự mình tiếp đất an toàn.
“My honey!”
“Hayato-sama, xin thứ lỗi vì vẻ khó coi của em.”
Arisa đáp lại nụ cười rạng rỡ của Anh hùng bằng chất giọng tao nhã và cử chỉ trịnh trọng.
Tama và Pochi đặt tay lên trán Arisa với vẻ hoảng sợ, nói: “Bị sốt~?”, “Ồ không nanodesu!”.
Liza hiểu ý nên vội vàng xách hai đứa nhỏ lên và đi ngay.
“Mang trẻ con tới chỗ này?”
“Chúng chắc hẳn là nô lệ bị vứt bỏ.”
Tôi nghe thấy những lời xì xào như vậy từ các hiệp sĩ đen.
“Satou.”
Anh hùng bâng quơ nhìn Liza và Tama, rồi mắt anh ta mở to.
“Đừng nói với tôi là cậu dùng Ma Nhân Dược đấy nhé?”
“Không mà?”
Gì mà đột ngột vậy?
Hơn nữa, mặt anh ta ghé sát quá.
“Thế thì tại sao mấy cô gái này lại ở Level 62 hả?!”
Anh hùng vung tay mạnh bạo và hỏi một cách điên tiết.
Hình như Arisa đã quên đưa [Đạo Thần Trang Cụ] mà nhỏ luôn đeo cho Liza. Dù vậy, trong tình huống này, tôi không nghĩ anh ta sẽ phản ứng khác đi kể cả khi thấy Danh hiệu của Pochi và Liza.
“Rèn luyện~?”
“Pochi làm việc thật sự rất chăm chỉ nodesu!”
“Tất cả là nhờ có trang bị tuyệt vời cùng sự hỗ trợ của Chủ nhân.”
Mấy cô gái thú nhân trả lời thay cho tôi.
“Bọn tôi chỉ liên tục chiến đấu với quái vật tới mức làm chúng tuyệt chủng ở Mê cung Selbira và phá hủy một vùng do quái vật thống trị thôi.”
Tôi không nhắc đến Bích Lĩnh (Blue Territory) vì các hiệp sĩ đen của Đế quốc Saga và hiệp sĩ đỏ của Đế quốc Chồn đang ở đây.
Sau khi suy tư một lúc, Anh hùng chăm chú nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn khoản.
“Satou, tôi muốn xin một ân huệ.”
“Được, miễn là trong khả năng của tôi...”
Và thế là, đội [Pendragon] của chúng tôi nhận lãnh nhiệm vụ tiêu diệt Ma Vương cùng với đội Anh hùng của Hayato.
Tất nhiên, tôi đã hoàn toàn lên kế hoạch cho những việc sẽ làm ở hậu trường.